i đen như mực.
Anh bật một bóng đèn nhỏ ở hành lang, sau đó đặt cô ngồi vào vị trí hàng đầu
tiên ở trung tâm, quay người đi vào trong cánh gà.
Chiếc đèn duy nhất ở hành lang cũng đã tắt, cô ngồi trong bóng tối tĩnh mịch,
đột nhiên đèn chiếu trên sân khấu sáng lên, một khoảng sáng to lớn hình tròn,
giống như là mặt trăng ngày dằm sáng trong, còn ở trung tâm vầng trăng bạc là
một chiếc đàn piano màu đen.
Anh đi ra từ sau sân khấu, chầm chậm bước vào vòng tròn, ngồi xuống trước chiếc
đàn piano, Giai Kỳ không hề biết rằng anh lại biết đánh đàn, càng không biết
anh đánh đàn hay đến vậy.
Anh đàn bài “Hoa loa kèn đỏ nở rực rỡ”, Giai Kỳ không hề biết rằng bài hát đó
lại có thể chuyển được thành bản nhạc piano, khúc dạo đầu chầm chậm nhẹ nhàng,
giống như là cơn gió xuân thổi đến, trên cao nguyên đất badan trời cao mây bay
nhẹ, còn mặt đất đầy cỏ xanh. Ở đoạn giữa cao trào giống như thủy triều vui vẻ,
con sóng sau cao hơn con sóng trước, từng nốt nhạc uyển chuyển nhảy múa trên
phím đàn, dường như từng bông hoa loa kèn đỏ nở trong thung lũng, hoa nở đẹp
như áng mây hồng. Từng bông từng bông chen chúc, chảy đến tầm nhìn. Mỗi bông
đều là một ánh mắt đỏ đến nóng bỏng, nhiều hoa như thế giống như là đại dương,
bốc cháy khắp cánh đồng ngọn núi, từ trên trời xuống dưới đất, đỏ rực rỡ, mãnh
liệt giống như lửa.
Cô không nghe ra bất cứ sự điều khiển hay là kỹ xảo nào, chỉ cảm thấy cả sân
khấu giống như một chiếc lá loa kèn nhỏ, trôi trên dòng mưa hoa như những mũi
tên, chỉ có cô, nhìn chăm chú tất cả như một giấc mộng ảo.
Khúc cuối cùng dường như lại bắt đầu mở rộng ra, tất cả giống như mây bay nước
chảy, bắt đầu lại cảm giác mênh mông rộng rãi của trời cao mây bay nhẹ, chỉ có
một bông loa kèn đỏ nhỏ bé yếu ớt, đung đưa trong cơn gió nơi thung lũng.
Sau khi nốt nhạc cuối cùng rơi xuống rất lâu rất lâu sau, cô mới nhớ ra vỗ tay.
Tiếng vỗ tay bộp bộp cô đơn, dội lại trong lễ đường nhỏ trống rỗng. Anh đứng
lên, mỉm cười cúi đầu về phía cô, giống như là phong cách của những nhà diễn
tấu khi chào cảm ơn.
Lễ đường quá trống, cách xa như vậy, cô cười lớn hơn: “Không ngờ anh biết đánh
đàn, sao em không biết gì hả?”
Anh đứng ở trung tâm sân khấu, cũng phải nói lớn cô mới có thể nghe thấy: “Ưu
điểm của anh vẫn còn nhiều lắm đấy.”
Cô nói: “Em biết rồi em biết rồi.” Không kìm được liền cười.
Anh nói lớn hỏi cô: “Giai Kỳ, em cố đồng ý lấy anh không?”
Cả đời này Giai Kỳ mãi mãi không thể quên, mãi mãi cũng không thể quên cái lễ
đường nhỏ đó, cô đứng ở dưới sân khấu tối đen như mực, bên tai dường như còn có
giai điệu của tiếng đàn piano vang vọng, còn trước mặt cô là sân khấu trống
trải, anh đứng ở trung tâm của nguồn ánh sáng, lông mày và ánh mắt rõ ràng, mỗi
đường nét trên khuôn mặt đều rõ ràng đến thế. Dưới ánh đèn chiếu sáng như
tuyết, tất cả đều rõ ràng mà giống như là không chân thực. Ngay cả anh, đều
giống như một giấc mộng ảo không có thực, tất cả đều giống như giấc mơ, đẹp và
không chân thực như một giấc mơ.
Anh hỏi cô: “Giai Kỳ, em có đồng ý lấy anh không?”
Giai Kỳ đã có chiếc nhẫn đầu tiên trong đời mình,
chiếc nhẫn bạch kim nho nhỏ, không có một hoa văn nào, kiểu dáng đơn giản nhất
mộc mạc nhất. Bởi vì không phải là hàng hiệu, mà ngày đó giá vàng còn tương đối
thấp nên cũng không quá mấy trăm tệ, là Mạnh Hòa Bình dùng tiền trợ cấp của anh
để mua. Hóa ra buổi chiều anh đi mua cái này, anh giúp cô đeo chiếc nhẫn lên
tay, ngón tay cô rất mảnh khảnh, , ai biết được rằng cỡ mà cửa hàng giới thiệu
cho Mạnh Hòa Bình vẫn hơi to hơn một chút, Mạnh Hòa Bình nói: “Hay là anh mang
đến cửa hàng để đổi lấy cái khác, người ta nói có thể đổi được.” Nhưng Giai Kỳ
lắc đầu:” Em muốn cái này, lấy sợi len quấn vào là được.”
Mạnh Hòa Bình nói: “Như thế không đẹp.”
Giai Kỳ mỉm cười rạng rỡ: “Em không cần đẹp, em muốn cái này.”
Chiếc nhẫn đó cô lấy sợi len đỏ tỷ mỉ cẩn thận cuốn một nửa vòng, đúng là không
đẹp lắm, giống như nhẫn vàng các bà cụ ngày xưa hay đeo. Trong thị trấn Đông
Phố quê cô, Giai Kỳ thường nhìn thấy người ta ngồi trên ghế mây bên bờ sông
sưởi nắng, híp đôi mắt lại nghe kịch Thiệu Hưng trong chiếc máy thu âm. Các bà
cụ tóc bạc trắng khuôn mặt đầy nếp nhăn, trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn vàng
đã đen sỉn, lấy sợi len quấn quanh, ngay cả sợi len cũng đã thấm đẫm quá nhiều
phong trần của năm tháng. Nhưng Giai Kỳ lại thích vô cùng, đó chính là sự tồn
tại mãi mãi với thời gian đời này kiếp này, chiến tranh hoạn nạn xa cách đau
thương hơn nữa, vẫn gìn giữ lại, trở thành ký ức của thời gian, dường như vĩnh
hằng.
Giai Kỳ vẫn không hề biết chuyện Mạnh Hòa Bình cãi nhau với gia đình, chỉ biết
rằng anh đổi một công ty thực tập khác, công việc rất vất vả, thường không có
thời gian nghỉ ngơi.
Có một lần cô nhớ ra hỏi anh: “Gần đây tại sao không về Thẩm Dương?”
Mạnh Hòa Bình đang ăn phở bò, gần đây khuôn mặt anh cũng gầy đi, Giai Kỳ nhìn
anh thấy xót xa, anh chỉ cúi đầu ăn phở: “Mệt, lười về.”
Anh thật sự rất mệt, bởi vì làm công việc kỹ thuật, khi tăng ca thường cũng làm
