ng phấn son, mộc mạc như thấy này lại rất đẹp. Giống như là một
dòng suối trong veo, chảy róc rách dưới ánh mặt trời ngày đông, thanh khiết đến
mức làm cho người khác nín thở
“Cái đó.......” Cô ngại ngùng như trẻ con, “Tôi phải đi mua ít đồ, gần đây có
cửa hàng tạp hóa nào không?”
Anh ngẩn ra một lúc: “Mua gì?”
Cô cắn môi không đáp, hằng răng trắng như tuyết cứ cắn chặt trên dôi môi đỏ
thẫm, động tác nhỏ đó đột nhiên làm cổ họng anh tắc nghẹn, trong lòng giống như
có hàng vạn con kiến đang bò, không khí ấm hơi nóng, cả người anh toát mồ hôi,
con chuột trong tay cũng trở nên trươn trượt khó nắm. Anh bỏ chuột xuống đứng
dậy: “Muốn mua gì, tôi giúp cô đi mua.”
Nếu anh không lập tức đi ra ngoài hít thở không khí trong lành, anh không dám
bảo đảm là bản mình sẽ làm ra việc gì nữa.
“Không cần.” Cô lúng túng đến sắp khóc, nói nhỏ: “Tôi tự đi mua được.”
Anh nghi hoặc nhìn cô
Cả đời này cô chưa từng lúng túng như vậy, trong sách lúc nào cũng miêu tả nói,
muốn đào một lỗ để chui xuống. Cô thật sự hy vọng dưới đất xuất hiện một cái
lỗ, để cô chiu vào đó trốn, vĩnh viễn không gặp ai nữa mới được.
Anh dường như bất chợt hiểu ra, anh vốn dĩ là người thông minh. Cô ngượng ngừng
muốn chết, anh cũng bắt đầu trở nên khó xử, một người như anh, lúc nào cũng ung
dung thong thả, nhưng lúc này dường như cũng giống như cô lúng túng không yên.
Nhưng chỉ một lúc sau dường như trấn tĩnh lại, nói: “Tôi biết rồi, tôi đi mua
giúp cô.”
Giọng cô lại càng nhỏ hơn: “Tôi tự đi.”
Anh quay mặt cầm áo khoác, dừng như không thèm để ý nói: “Cô không tiện chạy đi
chạy lại.” Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy mặt anh cũng đỏ hết lên.
Rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành, nhưng khi đỏ mặt cũng rất dễ thương
Anh đi hơn nửa tiếng đông hồ mới quay lại, cầm về hai túi lớn, đủ nhạn hiệu đủ
thể loại, chắc chắn là anh nhìn thấy trên giá có loại nào đều mua về hết cho cô
Từ thuở sinh thời đây là lần đầu tiên cô mất ngủ, có lẽ là ghế sô pha quá mềm
mại, làm cô không ngủ được.
Cũng có lẽ là do hôm nay thật sự xui xẻo mất mặt, cho nên không ngủ được
Hoặc là do quá đau bụng nên không ngủ được
Cô trằn trọc không yên, cuối cùng bò dậy, khẽ khàng đi vào bếp, định pha một
cốc trà nóng. Lần mò một lúc mới tìm thấy công tắc đèn, ánh đèn rất sáng, một
lúc lâu sau mắt cô mới thích ứng được với ánh sáng, nhưng lại đờ đẫn. Không
ngoài dự đoán của cô, phòng bếp không một chút bụi, một chút không khí nấu ăn
cũng không có, bất ngờ đó là chính là chiếc tủ bếp trống không, nhẹ nhàng đặt
một bình rượu đỏ rỗng, chiếc bình được rửa sạch sẽ sáng bóng, chiếc nắp gỗ được
đặt bên cạnh.
Trong lúc đó, cô không biết trong lòng nghĩ gì. Đằng sau lưng là màn đêm đen
kịt, căn phòng vắng lặng không có tiếng động, nhưng quầng sáng màu cam trong cả
căn bếp, ánh sáng êm dịu của chiếc đèn trần chiếu lên bình rượu, giống như là
một bức ảnh quảng cáo tuyệt vời nhất, sáng long lanh như là một chiếc bình thủy
tinh, dưới sự tụ họp của ánh sáng phát ra những hòa quang óng ánh. Cuối cùng cô
đổ đầy nước nóng vào bình rượu đỏ, đóng chặt nắp rồi ôm trong lòng.
Cô quay lại chiếc ghế sô pha, chiếc chăn nhung lông vịt rất mềm mại, dường như
cả cơ thể trong chốc lát bình thường trở lại, tựa vào dòng nước nóng ấm ấm
trong lòng, đau đớn đã dần dần bị đẩy lùi, cô ngủ thiếp đi.
Cuối cùng cô bị tiếng chuông của đánh thức, người mơ mơ hồ hồ bò dậy, ngây ngô
đi ra mở cửa, ấn mấy lần không có phản ứng gì, cuối cùng mới chú ý đến cái mà
hình quan sát bên ngoài của cửa, mới nhớ ra đây không phải nhà của mình, hoảng
sợ đến mức toát hết mồ hôi. Sáng sớm như vậy cô nam quả nữ ở trong một phòng,
người đến cho dù là ai e răng đều sẽ hiểu lầm. Cô chạy đến trước phòng ngủ đập
cửa: “Nguyễn Chính Đông! Nguyễn Chính Đông! Có người bấm chuông cửa.”
Nguyễn Chính Đông đi ra, một bên dùng tay ra hiệu cho cô, một bên vội vàng chạy
ra cửa. Cô cuốn chiếc chăn và gối trên ghế sô pha lẫn lộn với nhau, không nghĩ
được gì nhiều vứt tất cả vào trong phòng ngủ, sau đó thu mình lại cũng trốn
luôn vào trong phòng.
Chỉ nghe thấy tiếng động bên ngoài
Có người nói chuyện đi lại, cô không dám thở mạnh, ôm gối, lo lắng đến mỗi nổi
da gà. Trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười, rõ ràng là không làm việc gì xấu cả,
tại sao lại giống như ăn trộm thế này?
Người đó ở bên ngoài, chỉ nghe thấy Nguyễn Chính Đông nói chuyện, một lúc sau
khóa cửa lạch cạch, cô hoảng đến mức suýt nhảy lên, hóa ra là Nguyễn Chính
Đông, đặt ngón tay trỏ lên môi ra hiệu. Cúi xuống nói nhỏ vào tai cô: “Em họ
tôi tự nhiên bỏ nhà ra đi chạy đến đây, cô đừng ra ngoài. Tôi lừa nó vào thay
quần áo, rồi đưa nó đi ăn sáng.”
Sau đó cô có thể thuận lợi trốn biến đi. Cô cười với anh, giống như một đứa trẻ
mưu tính làm chuyện xấu, không cần anh dặn dò, có mời cô ra cô cũng không có ý
định đi ra. Anh ở quá gấn cô, cô vẫn chưa rửa mặt chải đầu, nhưng trên cơ thể
vẫn còn mùi hương thanh nhã dễ chịu, không phải là mùi của nước hoa, một buổi
sáng như vậy chỉ cảm thấy trong lành như sương, làm cho người ta thất thần.
