ồi.”
Luật sư vừa gật đầu vừa buông tay vẻ bất lực: “Tôi tin
đương sự của mình không nói dối, nhưng vấn đề là bây giờ không tìm ra cô gái
đó.”
Âu Vũ Trì còn hắt thêm một chậu nước lạnh: “Cho dù có
tìm thấy cô ta cũng chẳng có chứng cớ chứng minh, cô ta có thể kiên quyết không
thừa nhận mình tông người ta.”
Chương Minh Viễn trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên ý tưởng
chợt lóe: “Bây giờ muốn tìm cô gái kia quả thực rất khó, muốn bảo cô ta thừa
nhận mình tông người càng không có khả năng. Tuy nhiên, có lẽ chúng ta có thể
thử tìm xem khi ấy liệu có người nào trông thấy một cô gái mặc đồ tím như thế
lái một chiếc Jetta trắng đi qua không. Xuất phát từ quán bar cho đến địa điểm
xảy ra vụ việc, đoạn lộ trình này tổng cộng có vài tuyến đường có thể đi, trước
tiên chúng ta cứ liệt kê sơ đồ từng tuyến đường, sau đó nương theo sơ đồ tuyến
đường mà kiểm tra từng cái một, xem xem liệu có manh mối gì không. Hai người
thấy sao?”
Đây quả thực là một biện pháp, mặc dù hy vọng xa vời,
nhưng dù sao cũng còn hơn không có hy vọng. Chương Minh Viễn nhanh chóng tự
mình ra mặt tìm đến một vị lãnh đạo cốt cán của ngành công an trong thành phố,
thận trọng đưa ra thỉnh cầu: “Vốn dĩ chuyện này đúng ra cháu không tiện mở
miệng, nhưng dù sao cũng là cậu bạn thân cháu đây tự mình không cẩn thận mà gặp
họa. Ba cháu bình thường cũng dặn đi dặn lại, không có việc gì tuyệt đối không
được gây phiền hà cho các chú. Có điều mấy ngày nay cháu mới biết vụ án này
thực ra còn có uẩn khúc khác, cậu bạn cháu có khả năng bị oan. Vì vậy, liệu
cháu có thể xin chú Điền nói một lời, bảo người thụ lý vụ án bên dưới điều tra
cẩn thận lại một lần nữa được không ạ?”
Cha của Chương Minh Viễn từng là lãnh đạo của vị lãnh
đạo này. Con trai của lãnh đạo cũ đích thân tìm đến cửa mở miệng nhờ giúp đỡ,
ông ta tự nhiên không thể không nể mặt anh mà đáp ứng hào sảng.
Lãnh đạo bên trên đích thân gọi điện hỏi về vụ án này,
chỉ ra điểm khả nghi cần điều tra nghiên cứu kỹ lưỡng, nhóm cảnh sát giao thông
cũng không dám phớt lờ xem nhẹ, bèn lật lại vụ án của Dương Quang điều tra một
lần nữa. Làm theo ý kiến của Chương Minh Viễn, đánh dấu từng tuyến đường từ quá
bar đến địa điểm gây án, tổng cộng có ba tuyến đường có thể đi. Cả ba tuyến
đường này đều được phái cảnh sát đến hỏi han điều tra, lúc xảy ra vụ án liệu có
người nào trông thấy một cô gái mặc áo quần màu tím lái xe đi qua không? Đối
tượng thăm dò trọng điểm hiển nhiên là các cửa hàng mặt tiền ven đường.
Tại một cửa hàng dược phẩm, cảnh sát đã hỏi ra một
manh mối quan trọng. Một nhân viên thu ngân khi bị hỏi nhiều lần đã nhớ lại một
việc, nói vào khoảng mười một giờ đêm đó, có một cô gái mặc đồ tím đến cửa hàng
mua một hộp áo mưa. Đến và đi vội vàng, trả tiền xong liền rời đi ngay lập tức.
Vì thứ cô ta mua là đồ dùng sinh hoạt gối chăn, hơn nữa còn lấy loại đắt nhất,
nhân viên thu ngân không khỏi tò mò nhìn theo cô ta rời đi, trông thấy cô ta
lên một chiếc Jetta màu trắng đậu trước cửa hàng, sau đó ngồi xe đi mất.
Cảnh sát lập tức truy vấn: “Có phải cô ta ngồi vào ghế
lái không?”
“Đúng thế.”
“Vậy khi ấy cô có nhìn thấy trên ghế lái phụ có người
ngồi không?”
“Khi cô ta mở cửa xe, tôi có thấy một người nằm trên
ghế lái phụ.” Có thể người nhân viên thu ngân sợ cảnh sát nghe không hiểu nên
còn khoa chân múa tay minh họa. “Ghế ngồi được hạ xuống, cả người nằm bên trên
không hề động đậy. Tôi đoán rất có thể anh ta đã uống say.”
Lời của nhân viên thu ngân khiến cô nàng mặc đồ tím
không còn là lời khai từ một phía của Dương Quang. Các chi tiết chiếc Jetta
trắng cùng người đàn ông nằm trên ghế lái phụ mà cô này khai báo đều lần lượt
chứng thực cho lời nói của Dương Quang. Để xác minh trực tiếp, cảnh sát còn căn
cứ vào lời khai của nhân viên thu ngân, mở xem băng ghi hình giám sát của một
ngã tư nằm cách cửa hàng dược phẩm vài trăm mét. Băng ghi hình cũng chứng minh,
vào lúc mười một giờ một phút đêm đó, chiếc Jetta màu trắng của Dương Quang có
đi qua ngã tư này. Thời gian này vô cùng ăn khớp với thời gian mà cô nàng mặc
đồ tím đến mua bao cao su rồi rời đi theo lời nhân viên thu ngân. Như vậy cũng
có thể xác định, vào đêm xảy ra chuyện, người lái chiếc Jetta thực sự không phải
Dương Quang mà là cô nàng áo tím kia. Trong vụ tai nạn giao thông xảy ra lúc
mười một giờ hai mươi tám phút này, cô ta mới là người bị tình nghi lớn nhất.
Cảnh sát lập tức rèn sắt khi còn nóng, điều tra tập
trung vào con đường nhỏ ven bờ sông hộ thành nơi phát hiện ra cả người và xe
Dương Quang. Bởi vì sau khi cô nàng vận đồ tím kia lái xe tông người rồi hoảng
sợ bỏ chạy khỏi hiện trường, cô ta nhất định sẽ rời khỏi xe ở nơi này hòng giá
họa cho Dương Quang. Vậy thì đêm đó, tại đây liệu có người nào cũng vô tình bắt
gặp cô ta không?
Công tác thẩm tra trên con đường này ban đầu không
được thuận lợi cho lắm, hỏi qua không ít người đều không tra ra được manh mối
nào. Sau đó cảnh sát thay đổi chiến lược, sau mười một giờ rưỡi đêm lại phái
người đi hỏi han người đi đường qua lại nơi này, kết qu
