c đấy.”
Doãn Tiểu Mạt nhìn đồng hồ, lập tức nhảy dựng lên, vội vàng rời khỏi nhà.
“Cặp sách!” Nghê Thiến ném cho cô.
Doãn Tiểu Mạt làm mặt quỷ: “Tớ đi đây. Tối về nấu cơm cho cậu.”
Nghê Thiến xua tay đuổi: “Đi đi!”
Doãn Tiểu Mạt là sinh viên một trường Mỹ thuật nổi tiếng,
đương nhiên học phí cũng rất cao. Vì các trường nghệ thuật yêu
cầu điểm đầu vào thấp hơn những trường khác nên trở thành lựa chọn hàng đầu của những người giàu có. Doãn Tiểu Mạt thì
không như vậy, cô vì sở thích nên mới thi mỹ thuật. Sự nỗ lực
của cô so với người khác cũng nhiều hơn.
Khi cô vội vội vàng vàng chạy tới lớp học, thấy trong lớp
chỉ có năm sinh viên tới nghe giảng, trong lòng không kìm được
thở dài. Giảng viên cũng quá quen với bầu không khí đó, nói
năng ôn tồn, làm tròn bổn phận.
Hết giờ học, Doãn Tiểu Mạt ôm sách vở tới kí túc nữ tìm
bạn học Lương Khai Khai trao đổi việc làm thêm. Công việc gia sư
lần trước cũng là cô ấy giới thiệu cho cô, Doãn Tiểu Mạt rất
hy vọng cô ấy có thể giúp mình lần nữa. Trước đây có một lần Lương Khai Khai nhắc tới việc vẽ tranh minh họa cho tạp trí,
không biết bây giờ còn không, nếu được giao công việc này thì
thật là quá tốt rồi, cô có thể không cần làm ở cửa hàng
bách hóa nữa. Bằng không, nếu cứ tiếp tục thì thân thể cô
cũng không chịu nổi nữa..
Chợt một ánh chớp nháy lóe lên, Doãn Tiểu Mạt không buồn
nghĩ ngợi, lập tức hét lên: “Vu Trụ, cậu ra đây cho tớ.”
Từ thân cây ló ra một người cao to, khuôn mặt tuấn tú đang nhăn nhó, anh ta ngượng ngùng nói: “Chào Tiểu Mạt!”
“Đưa đây!” Doãn Tiểu Mạt chìa tay.
“Gì cơ?” Vu Trụ vô thức giấu hai tay ra sau lưng.
Doãn Tiểu Mạt nghiêm mặt: “Đừng có giả ngu!”
Vu Trụ cười hì hì.
“Không đưa ra tớ sẽ nổi giận đấy.” Doãn Tiểu Mạt xoay người, giả vờ không thèm để ý.
Vu Trụ quả nhiên cuống cuồng lên: “Tớ đưa tớ đưa!” Anh ta đưa di động cho Tiểu Mạt.
Doãn Tiểu Mạt thuần thục mở thư mục lưu ảnh trong chiếc điện thoại ra, xóa đi mấy tấm ảnh vừa được chụp.
Vu Trụ ủ rũ nói: “Lần nào cũng thế!”
Doãn Tiểu Mạt cười đắc ý, lần nào cậu ta chụp trộm cô cũng bị cô phát hiện, trách ai được đây.
“Lần sau không được nữa nhớ chưa!” Doãn Tiểu Mạt trả lại điện thoại cho Vu Trụ.
“Ờ.”
Dù Vu Trụ ngoài miệng đáp ứng nhưng Doãn Tiểu Mạt thừa
biết cậu ta sẽ lại tiếp tục làm vậy. Không hiểu cậu ta lấy
nghị lực ở đâu ra mà lắm vậy, càng chiến càng bại, càng bại
càng chiến.
Doãn Tiểu Mạt tiếp tục đi về phía kí túc xá nữ, Vu Trụ
nói với theo: “Tiểu Mạt, tối nay tớ mời cậu đi ăn cơm nhé!”
“Không được rồi.” Doãn Tiểu Mạt đáp mà không quay đầu lại.
Vu Trụ lại thất bại quay về. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Vu Trụ đã thầm thích Doãn Tiểu Mạt, nhưng Tương Vương có mộng, Thần Nữ vô tâm (*). Doãn Tiểu Mạt tính cách mạnh mẽ, cô biết rõ bản thân mình
muốn cái gì, cho nên tuyệt đối không cho Vu Trụ bất cứ cơ hội
nào để cậu ta ôm hy vọng.
(*) Thành ngữ, Vu Trụ dù có nằm mơ cũng muốn thấy Tiểu Mạt, nhưng Tiểu Mạt lại thờ ơ không quan tâm.
Lương Khai Khai đứng bên cửa sổ trong kí túc, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ban nãy. Vừa mới nhìn thấy Doãn Tiểu Mạt, cô
lập tức trách mắng: “Ăn cơm với cậu ấy một lần cậu sẽ chết
hả?” Lương Khai Khai được mọi người gọi là “Khai mama”, bởi vì
cô ấy rất thích xen vào chuyện người khác.
Doãn Tiểu Mạt chỉ cười mà không đáp.
“Nói đi Tiểu Mạt, sao cậu lại không thích Vu Trụ hả? Cậu ấy đẹp trai, gia đình khá giả, là một đối tượng không tồi!”
Tưởng Văn ngồi vừa cắt sửa móng tay vừa hỏi.
Doãn Tiểu Mạt ngẫm nghĩ một lát rồi cười: “Không có cảm giác tim đập thình thịch.”
“Người không có cảm giác tim đập là người chết rồi!!!” Lương Khai Khai lên tiếng.
Doãn Tiểu Mạt: “…”
Tưởng Văn che miệng khúc khích cười.
“Có phải chỉ với Ngũ Trác Hiên nhà cậu cậu mới có cảm giác tim đập thình thịch?” Lương Khai Khai trêu chọc.
Doãn Tiểu Mạt ho nhẹ một cái, nhanh chóng lảng sang chuyện khác: “Chuyện vẽ tranh minh họa thế nào rồi?”
Lương Khai Khai vỗ đầu một cái: “Cậu không nhắc thì tớ quên
mất tiêu luôn!” Nói xong, cô lấy di động ra, tìm danh bạ, chìa
cho Doãn Tiểu Mạt xem, “Đây là số điện thoại của chị Úc biên
tập viên. Cậu liên lạc với chị ấy xem.”
Doãn Tiểu Mạt lao tới hôn chụt lên mặt Lương Khai Khai một cái: “Tớ yêu cậu chết đi được!”
Lương Khai Khai trợn mắt to hết cỡ: “Xin cậu! Tớ giới tính bình thường!”
Doãn Tiểu Mạt trêu: “Cậu cứu tớ lúc nước sôi lửa bỏng, tớ chỉ có thể lấy thân báo đáp.”
“Nếu vậy thì tớ cũng vui lòng nhận!” Ai sợ ai chứ, Lương
Khai Khai cười xấu xa kéo Doãn Tiểu Mạt vào lòng, “Từ hôm nay
trở đi cậu là của tớ!” @@
Doãn Tiểu Mạt đỏ bừng mặt.
Tưởng Văn vỗ tay: “Tiểu Mạt, xét về độ dày của da mặt, cậu không phải đối thủ của Khai mama.”
Lương Khai Khai chắp tay sau lưng: “Cậu đang khen tớ hay là mắng tớ thế?”
Tưởng Văn và Doãn Tiểu Mạt ôm nhau cười.
Lương Khai Khai tủm tỉm nói: “Bạn Doãn Tiểu Mạt thân mến, công việc gia sư không cần nữa sao?”
Doãn Tiểu Mạt lập tức nịnh nọt: “Khai Khai là giỏi nhất, cậu đừng chấp nhặt với tớ!”
Lương Khai Khai đắc ý cười: “Được rồi, có tin gì tớ sẽ lập tức báo
