Doãn Tiểu Mạt có dự cảm không tốt, thận trọng hỏi: “Có chuyện gì cô cứ nói đi ạ.”
“Là thế này”, cô Tiếu ngập ngừng, “Gia Minh sắp lên cấp ba,
chú nhà cô thì rất muốn tìm một sinh viên chuyên toán để dạy
nó, cháu…”. Cô hạ quyết tâm nói nốt, “Tuần này cháu tới dạy
cho Gia Minh nhà cô hai buổi cuối, tuần sau thì…”
Doãn Tiểu Mạt cắt ngang lời cô Tiếu: “Vâng, cháu hiểu rồi ạ.”
“Tiểu Mạt, thật ngại quá…”
“Không sao ạ.” Nhà dột gặp trời mưa, chuyện này với Doãn
Tiểu Mạt đúng là họa vô đơn chí. Nhưng cũng chẳng còn cách
nào, cô chỉ là một sinh viên mỹ thuật, phụ huynh đương nhiên
muốn một người khác tài giỏi hơn dạy con người ta rồi.
Cô Tiếu nói mấy câu khách sáo rồi cúp máy.
Doãn Tiểu Mạt lục lọi ví tiền, nắm mấy tờ tiền còn sót
lại, thở dài, chẳng lẽ phải dùng tới số tiền kia? Cô đã kiên
quyết lâu như vậy, bây giờ lại từ bỏ ư?
Cô và Hứa Chi Nhiên là anh em cùng mẹ khác cha. Mẹ cô là
Mạnh Hiểu Lộ, trước đây đòi ly hôn với Hứa Quảng Triệu vì ông
ta ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt. Về chuyện này, Hứa Chi
Nhiên xác thực là rất giống bố. Gia đình Hứa Quảng Triệu giàu có nổi danh, nhưng Mạnh Hiểu Lộ cũng không thèm ngó ngàng tới một hào tiền nào nhà ông ta, dứt khoát chia tay, khi ấy, Hứa
Chi Nhiên mới tám tuổi.
Sau này, Mạnh Hiểu Lộ gặp được Doãn Chí, một người đàn ông tuấn tú, tính cách hoàn toàn không giống Hứa Quảng Triệu.
Doãn Chí là giáo viên cấp ba, lương tháng chẳng đáng bao nhiêu
nhưng ông đối xử với Mạnh Hiểu Lộ vô cùng tốt. Hai người kết
hôn không lâu thì Mạnh Hiểu Lộ sinh hạ Doãn Tiểu Mạt, một nhà
ba người rất hòa thuận vui vẻ. Cuộc sống yên ổn cứ như vậy
trôi qua, mãi đến năm Doãn Tiểu Mạt mười tám tuổi, Doãn Chí
và Mạnh Hiểu Lộ cùng nhau đi du lịch kỉ niệm ngày kết hôn,
trên đường không may gặp tai nạn xe, cả hai cùng qua đời.
Đang từ trên đỉnh hạnh phúc, Doãn Tiểu Mạt bỗng chốc rớt xuống, trở thành trẻ mồ côi.
Hứa Chi Nhiên rất nhiều lần thuyết phục Doãn Tiểu Mạt về nhà mình sống nhưng cô không đồng ý.
Con gái của vợ cũ, thế là cái thân phận gì chứ?
Hơn nữa, cũng không hiểu vì sao cô rất “dị ứng” với Hứa Quảng Triệu.
Doãn Tiểu Mạt nhất quyết không theo anh trai về nhà nên Hứa
Chi Nhiên chỉ còn cách nhờ Lương Băng chăm sóc cô. Không ngờ được hai người họ lại quá thân thiết, thậm chí sau khi Lương Băng và Hứa Chi Nhiên ly hôn, mối quan hệ giữa Lương Băng và Doãn Tiểu
Mạt vẫn rất khăng khít.
Lúc đầu Doãn Tiểu Mạt còn có khoản tiền mà bố mẹ để
lại, nhưng sau này dùng hết, học phí của học viện Mỹ thuật
thì cao cắt cổ. Hứa Chi Nhiên rất nhiều lần đề nghị giúp đỡ
cô nhưng cô không chịu nhận. Cuối cùng Lương Băng đành phải cho cô vay một ít tiền, còn dặn cô không cần vội trả.
Để giảm bớt phí nhà ở mà Doãn Tiểu Mạt phải xin học
ngoại trú, mỗi ngày phải đi tới đi lui giữa hai đầu thành phố. Tối đa mỗi ngày cô làm những sáu công việc, rửa bát ở nhà
hàng, bán hàng ở tiệm sách báo, làm gia sư, phát tờ rơi,
phiếu điều tra thị trường, thậm chí còn làm việc theo giờ.
Nói chung Doãn Tiểu Mạt vô cùng khổ cực, mỗi ngày chỉ được ngủ ba tiếng, chẳng bao lâu mà gầy sọp cả người, có khi ở
trên xe buýt phải đứng mà cô cũng có thể ngủ được. Doãn Tiểu
Mạt không mấy để tâm, lòng kiêu hãnh giúp cô chống đỡ đến
cùng, rốt cuộc cô cũng trả xong nợ cho Lương Băng. Lương Băng
thấy cô vất vả như thế, hung hăng mắng cô một trận, Doãn Tiểu
Mạt cũng chỉ cười, đối với cô, không có gì quý hơn tự trọng.
Hôm nay lâm vào đường cùng thế này, cô cũng không hề tức
giận, không hề nản lòng, cô tin ông trời không tuyệt đường mình, không gì có thể làm khó cô được.
Doãn Tiểu Mạt về nhà lấy cặp sách đi học, vừa xuống khỏi
khu nhà, cô đã thấy Nghê Thiến ngồi ở bồn hoa, tủm tỉm nhìn
mình.
“Sao không gọi điện cho tớ?” Doãn Tiểu Mạt hỏi với vẻ kinh ngạc.
“Gọi rồi, cậu tắt máy.”
Bấy giờ Doãn Tiểu Mạt mới phát hiện di động của mình sập
nguồn vì hết pin. Cô vội xin lỗi Nghê Thiến: “A, sorry, tìm tớ
có việc gì thế?”
“He He…” Nghê Thiến lôi một cái va li từ sau lưng ra trước mặt, “Tớ muốn thuê phòng cậu ở mấy tháng, cậu có đồng ý không?”
“Hả?” Doãn Tiểu Mạt ngớ người.
Nghê Thiến ưỡn ngực: “Hợp đồng hết hạn rồi, tớ không còn
chỗ ở, chuyển tới ở chỗ cậu ít bữa, tớ sẽ trả tiền nhà.”
“Cứ ở đi, không cần trả tiền đâu.” Doãn Tiểu Mạt giúp Nghê
Thiến kéo hành lí lên nhà. Căn hộ bố mẹ cô để lại nằm trên
tầng sáu, không có thang máy, hai người leo lên tới nơi thì mệt
nhoài.
Nghê Thiến sắp xếp đồ đạc của mình xong, đưa cho Doãn Tiểu
Mạt một cái phong bì: “Tớ đưa trước ba tháng đã nhé, không có
nhiều để đưa hơn.”
Doãn Tiểu Mạt hít sâu: “Tớ bảo không cần rồi mà.”
Nghê Thiến nhét vào tay cô: “Nhận đi, sau này hằng ngày cậu lo cơm nước là được.”
Doãn Tiểu Mạt chợt đỏ hoe mắt, cô hiểu rõ Nghê Thiến làm
vậy chỉ vì muốn giúp mình. Cô sĩ diện quá cao nên không nhận
tiền từ người khác, cho nên Nghê Thiến chỉ có thể dùng cách
này.
“Đồ dở người! Cậu khóc cái gì?” Nghê Thiến xoa xoa đầu cô.
Doãn Tiểu Mạt ôm lấy bạn, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
Nghê Thiến véo mũi cô: “Thôi thôi, cậu còn không đi mau là muộn họ
