g xong nước chanh vẻ mặt thỏai mái, sắc mặt đều tốt rất nhiều, vốn là còn lo lắng thân thể cô xảy ra điều gì, cuối cùng cũng yên tâm, tiếp tục chở cô về Phong gia.
Hôm nay anh rất muốn biết ông ta giở trò gì.
Đới Phương Dung mất công mới có được cơ hội này, cho nên mỗi chi tiết đều chù ý cẩn thận, một chút cũng không dám qua loa, từ sớm đã gọi người ở phòng nếp chuẩn bị , mỗi một món ăn đều được chuẩn bị cẩn thận.
Phong Gia Vinh sáng sớm mặt liền căng thẳng, tâm trạng không vui làm bộ như đang xem báo, thật ra thì một chữ ông cũng không đọc, nghĩ đến việc chút nữa Tạ Thiên Ngưng bước vàu cửa Phong gia, trong lòng liền vô cùng khó chịu, thấy Đới Phương Dung lo trong lo ngoài , cảm thấy rất phiền lòng, vì vậy dạy dỗ bà mấy câu, “ Bà không thể ngồi yên chờ ư, ở trước mặt tôi mà cứ đi tới đi lui , phiền chết người?"
“ Phong Gia Vinh, tôi cảnh cáo ông, chút nữa lúc Khải Trạch cùng Thiên Ngưng trở về ông tốt nhất không nên dùng loại giọng giọng điệu này nói chuyện, nếu không tôi sẽ ly hôn với ông. Nếu như ly hôn, vậy tôi sẽ lấy một số tài sản, nếu như ông không muốn mất tiền, thì tốt nhất không nên làm hư chuyện hôm nay." Đới Phương Dung không sợ hãi chút nào cảnh cáo ông, hôm nay bà đã không giống như trước kia, sợ Phong Gia Vinh.
Trước kia chỉ là không muốn cãi nhau cùng ông ta, bây giờ bà chị đựng đủ rồi, bà muốn phản công lại.
“Đới Phương Dung, ai đã biến bà thành bộ dạng này? Là Phong Khải Trạch hay là Tạ Thiên Ngưng, hoặc là hai người bọn chúng? Trước kia bà chưa bao giờ lớn tiếng với tôi, nhưng bây giờ, bà không chỉ lớn tiếng với ta, thậm chí còn dám la lối om sòm với tôi, bà biết tôi ghét nhất bị người khác đè đầu cưỡi cổ mà."
“Không có ai thích bị người khác giẫm lên đầu, ngươi ghét, người khác cũng không thích. Cho nên hôm nay tôi biến thành bộ dáng này, hoàn toàn là do ông, tôi đã chịu đủ rồi ông chủ nghĩa độc quyền. Hôm nay tâm tình của tôi tốt, cho nên khôn muốn to tiếng với ông, ông tốt nhất chớ phá hư chuyện tốt của tôi, nếu không ngọc đá cùng vỡ , hừ." Đới Phương Dung bỏ đi, tiếp tục đi làm việc của mình, trong lòng đã đem Phong Gia Vinh thành người ngoài cuộc .
Bây giờ bà chỉ muốn có một ngôi nhà yên ấm, có tình thâm gia đình, Phong Gia Vinh không đem lại cho bà, bà cần gì sợ ông?
Phong Gia Vinh giận đến sắp nổ tung, nhưng cơn tức giận này lại không thể bộc phát ra, đành dằn nén lại ở trong lòng, khiến cả người thấy rất khó chịu.
Trước kia chỉ có Phong Khải Trạch làm trái ý ông, bây giờ còn hơn nữa, Đới Phương Dung cũng làm phản, những người này chẳng lẽ đều muốn cùng ông đối nghịch sao?
Đáng ghét.
Đường Phi đứng ở bên cạnh, trầm mặc không nói , vì có âm mưu, cho nên có chút hoảng hốt.
Hắn không nói cho Phong Gia Vinh biết chuyện Tạ Thiên Ngưng có mười tỷ, nếu như Phong Gia Vinh biết chuyện này, sợ rằng sẽ đồng ý Tạ Thiên Ngưng làm con dâu, tiếp theo đó là nghĩ cách lấy tiền của cô.
Cho nên hắn phải hành động trước Phong Gia Vinh, cầm trong tay khoản tiền của Tạ Thiên Ngưng. Tạ Thiên Ngưng sau khi uống xong ly nước chanh, cảm thấy bụng đã tốt hơn nhiều rồi, không còn cảm giác buồn nôn nữa, mặc dù vẫn không còn tí sức lực nào cả, đầu hơi choáng váng, nhưng cô vẫn có thể chịu đựng được.
Vậy mà sau khi bước vào Phong gia, trong lòng tự nhiên lại khẩn trương, cơ thể càng thêm không thoải mái, vừa nãy vẫn còn mệt mỏi, bây giờ vì vậy càng trở nên tái nhợt.
Vừa nghĩ tới dáng vẻ tàn nhẫn cùng vô tình Phong Gia Vinh, tóc gáy của cô lập tức dựng ngược, thậm chí sợ không dám đi vào cửa.
Phong Khải Trạch biết cô đang khẩn trương, vì vậy dắt tay cô, dẫn cô đi vào, vừa đi vừa an ủi cô, "Yên tâm, không cần phải sợ, có anh ở đây, anh sẽ hỗ trợ cho em.".
"Ừ." Cô gật đầu, hít một hơi thật sâu, sau đó cùng anh đi vào.
Những căn hòng hoa lệ nh thế này cô cũng đã thấy nhiều, cho nên khi đi vào Phong gia, cô cũng không kinh ngạc, chỉ là cúi đầu, không dám nhìn lun tung, cũng không dám nói nhiều, chỉ sợ nói sai cái gì, làm gì sai chuyện gì, chọc tới người nào.
Đới hương Dung vừa nhìn thấy bọn họ tới, lập tức đi lên đón tiếp Tạ Thiên Ngưng, thân thiện nói: "Khải Trạch, Thiên Ngưng, các con tới rồi? Nhanh vào đi, bữa trưa vừa chuẩn bị xong."
"Mẹ ——" Tạ Thiên Ngưng ngượng ngùng gọi, mặc dù âm lượng rất thấp, nhưng vẫn có thể nghe rõ ràng.
"Tốt tốt tốt, dì rất thích nghe, dì đã sớm muốn các con về nhà một chuyến, cùng nhau ănn cơm, cũng may, bây giờ vẫn còn có cơ hội." Đới Phương Dung cười tươi, không cần nói, có thể thấy được tâm trạng của bà rất tốt, nhưng có lại người không.
Từ khi Tạ Thiên Ngưng bước chân vào cửa Phong gia, Phong Gia Vinh đã cảm thấy không thoải mái, giống như có một chiếc giày bẩn đạp kung tung lên người ông. Vốn là ông vẫn còn có thể chịu được, nhưng nghe tiếng kêu “mẹ” kia, thật sự là không chịu nổi, đứng lên, lạnh giọng giễu cợt, "Cô không có tư cách để gọi người thân ở nơi đây."
"Con——" Tạ Thiên Ngưng nghe những lời vừa rồi, càng khẩn trương, tất cả những dây thần kinh đều căng cứng, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh, không tự chủ được từ từ hướng đến bên cạnh Phong Khải Tr
