Snack's 1967
Gả Cho Lâm An Thâm

Gả Cho Lâm An Thâm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326451

Bình chọn: 9.00/10/645 lượt.

ảnh hưởng đến anh.

Nghi lễ bắt đầu. Một loạt nhân vật đứng lên phát biểu, diễn thuyết

say sưa về tiến trình của kế hoạch. Càng về sau, người diễn thuyết lại

càng hăng say hơn. Đến lượt Lâm An Thâm lên tiếng, tiếng vỗ tay vang

dội, dưới khán phòng có mấy cô gái đến từ tạp chí kiến trúc và tài chính nhìn thấy Lâm An Thâm xuất hiện vô cùng phấn khích thét chói tai giống

như sau đấy là màn trình diễn nóng bỏng của anh chứ không phải là diễn

thuyết.

Lâm An Thâm tiếp nhân lời mời của người dẫn chương trình, ánh mắt thoáng đi xa.

“Từ xưa đến nay, mái nhà mang tình cảm nồng nàn của người Trung Quốc. Trở về với quê hương, chính là cảm giác thấy yêu và được yêu. Thần tiên lấy thiên đường làm nhà, chúng ta lại lấy việc chăm sóc nhà cửa như

thiên đường. Tôi lấy cảm xúc được trở về nhà làm cảm hứng thiết kế nên

dự án này. Cảm ơn sự kỳ vọng của mọi người vào thiết kế này. Tôi tin

tưởng chân lí an cư lạc nghiệp của dân tộc ta, tòa nhà này có thể đem

đến cảm giác được trở về nhà cho mọi người. ” Đèn flash không ngừng lóe

sáng. Camera thu hẹp lại góc quay.

Jumbo said: Đoạn này Jumbo với Boss cứ

thấy thối thối sao í! Người TQ à?! Edit đoạn này Boss suýt sút vào miệng mình mấy lần, làm thế nào cũng thấy thối! Ầy, tiếp xúc với bọn hắn rồi

mới thấy dân TQ có nhiều cái… thối! Edit mà một chuyện nhưng thực tế là

ko ưa nổi!

“Yêu là không có khoảng cách, nhà luôn ở bên bạn. Sáu tháng cuối năm

tôi muốn giành để tập trung đem ý tưởng này đến nhiều thành thị khác.

Tôi hy vọng mọi dự án đều không còn nhà trống.”

Buổi nói chuyện làm cho mọi người vô cùng cảm động, lúc nào cũng có tiếng vỗ tay ở bốn phía.

Lâm An Thâm ở trong tiếng vỗ tay ngừng nói, giống như chờ đợi một sức mạnh nào đó. Một lúc sau anh nhìn thằng vào màn hình ánh mắt vốn lãnh

đạm lại nổi lên nhiệt tình ở bên trong.

Giản Lộ không tự chủ cứng người.

“Ngày hôm nay nhân buổi tiệc này tôi tuyên bố Trọng Mộc sẽ tham gia

vào thị trường bất động sản ở thành phố G, thành lập công ty thiết kế.

Bản thân tôi sẽ là nhà thiết kế chính, tôi vô cùng vinh hạnh được sát

cánh cùng các nhân viên của mình dồn hết tâm huyết cho các mẫu thiết

kế.”

Lời nói này làm cho bất kể người trên sân khấu hay dưới sân khấu đều cảm thấy bất ngờ.

Mọi người nghe được tuyên bố này không hiểu lắm nhưng chỉ có mình Giản Lộ hiểu được đây là một lời thông báo với cô.

Anh muốn nói với cô, anh bận công tác,… anh sẽ tạm thời rời thành phố Y …

Tổng giám đốc Lý lên sân khấu bắt tay với Lâm An Thâm.

Từ khi nhận được bản thiết kế đầu tiên của khu đô thị Tân Mai, tổng

giám đốc Lí đã nhiệt tình mời Lâm An Thâm tham dự dự án này. Nhưng trước đêm nay chỉ nhận được thái độ kiên quyết từ chối của Lâm An Thâm. Công

ty bất động sản Phú Hòa tuy là tập đoàn lớn nhất thành phố Y nhưng theo

sự phát triển của thành phố quỹ đất đai ngày càng thu hẹp lại. Hai năm

gần đây chuyển mục tiêu vào những thành phố xung quanh, năm nay lại tập

trung vào thành phố G và S. Đó cũng là nguyên nhân Lâm An Thâm cự tuyệt

lời mời hợp tác anh không muốn rời khỏi thành phố Y, vì nơi này có vợ

anh.

Cuối cùng thì kiến trúc sự Lâm cũng nhận ra với đàn ông nên lấy sự

nghiệp làm trọng, dốc sức xây dựng cơ đồ mới là chuyện đương nhiên phải

làm. Tổng giám đốc Lí thân tình nắm lấy tay Lâm An Thâm, hướng đến phía

dưới khán đài nói: “Mong người vỗ tay chúc mừng kiến trúc sư Lâm. Tôi

đại diện cho công ty bất động sản Phú Hòa nhiệt liệt hoan nghênh kiến

trúc sư Lâm tham gia liên minh, anh sẽ trở thành thiết kế trưởng của Phú Hòa. Tôi rất tin tưởng Trọng Mộc cùng Phú Hòa hợp tác sẽ có thể đem đến nhiều tác phẩm xuất sắc.”

Tiếng vỗ tay vang lên, tiếng thét chói tai, âm thanh ủng hộ vang vọng khắp hội trường. Tiệc tối sau đó tiếp tục diễn ra náo nhiệt vì tin tức

tối này.

Trên sân khấu đã diễn ra nhiều tiết mục ca múa, các vị khách quý an tọa ở vị trí dưới sân khấu.

Màn hình liên tục chiếu những tiết mục của các nghệ sĩ, tài nghệ vô

song, tiếng hát uyển chuyển. Trên màn ảnh ngẫu nhiên hiện lên hình ảnh

của các vị khách quý, trong tích tắc có thể nhìn thấy Lâm An Thâm. Thần

sắc anh tự nhiên, bình tĩnh, có người tiến đến chúc rượu anh anh bình

tĩnh tiếp đón đàm luận.

Giản Lộ kinh ngạc ngồi trên sô pha.

Hai giờ sáng, Lâm An Thâm quay về.

Trong phòng khách chỉ còn để lại đèn tường. Đẩy cửa phòng ngủ, có một thân hình nằm lui trong chăn, ôm chặt chăn, chỉ lộ ra một chiếc đầu nhỏ nhắn trên gối đầu. Lâm An Thâm tựa vào cánh cửa nhìn cô rất lâu, sau đó tiến vào phòng tắm. Tắm xong, Lâm An Thâm nhẹ nhàng nằm bên cạnh Giản

Lộ.

Cô co người lại, chừa chỗ cho anh nằm. Kéo một góc chăn, muốn anh tiến vào.

Lâm An Thâm nghe theo. Từ sau lưng ôm lấy cô, thân thể mềm mại ấm áp

của cô thật động lòng người. Lâm An Thâm nhàn nhạt hôn cô: “Sao còn

chưa ngủ?”

Giản Lộ nắm lấy bàn tay trên bụng cô, nắm lấy tay anh, mười ngón tay giao nhau: “Uhm, chờ anh!”

Lâm An Thâm ngửi hương thơm từ tóc cô: “Thực xin lỗi, vừa rồi nói chuyện cùng tổng giám đốc Lí nên về muộn.”

Giản Lộ lấy ngón tay cái vuốt ve ngón trỏ của anh: “Không sao, em sẽ