Disneyland 1972 Love the old s
Gả Cho Lâm An Thâm

Gả Cho Lâm An Thâm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326825

Bình chọn: 9.00/10/682 lượt.

bái sư làm đồ đệ thôi! Chị đừng hiểu nhầm em,

em có bạn gái rồi!”

Giản Lộ háy mắt, kiểm tra biểu tình của Tiểu Cường: “Chị biết có một thành ngữ là bịt tai trộm chuông.”

Tiểu Cường nhanh nhảu xua tay biểu thị trong sạch: “Có bạn gái là quan hệ nam nữ hàng thật giá thật! Trời đất chứng giám!”

Giản Lộ nhìn vẻ mặt căng thẳng của Tiểu Cường sau đó mới nhớ đến cô

bạn gái rất “Đại cường” của cậu, cuối cùng mới tin lời của cậu: “Hứ, tạm thời tin lời cậu!”

Tiểu Cường lau mồ hôi trên trán: “Cám ơn… cám ơn chị….!”

Giản Lộ nhớ tới lời cậu vừa nói, bỗng nhiên có chút ngượng ngùng, bởi vì cô biết nguyên nhân Lâm An Thâm bỏ qua cậu thanh niên suất sắc này:

“Tiểu Cường, cậu về nhà trước đi, bây giờ muộn rồi… Không biết Lâm An

Thâm đến mấy giờ mới về…”

Tiểu Cường không đồng ý: “Không cần đuổi em đi, chị Giản… em nhịn nhiều ngày lắm rồi mới đến đây tìm anh Lâm…”

“Nhưng mà ở chỗ này mà chờ cũng không phải biện pháp!”

“Em chỉ có biện pháp này.”

Giản Lộ rất không đành lòng: “Nếu không như vậy thì để chị thay cậu chuyển lời được không?”

Tiểu Cường lắc đầu: “Em muốn tự mình nói với kiến trúc sư Lâm thành ý của em. Em thật sự sùng bái anh ấy!”

Giản Lộ nhìn thấy hào quang trong mắt Tiểu Cường, cảm thấy mị lực của con hồ ly Lâm An Thâm khiến người ta chạy theo như bị trúng tà… “Sư mẫu thay cậu chuyển lời cũng không được?”

Tiểu Cường lặng mất hai giây, nghe hiểu được những gì Giản Lộ nói, trong mắt lộ ra một mảnh sung sướng: “Chị Giản…! Chị… chị…!”

Giản Lộ không tự giác lui về phía sau từng bước: “Chị… chỉ phụ trách chuyển lời thôi mà…”

Tiểu Cường bất chấp tất cả, dù sao cậu cũng bắt lấy hai chữ sư mẫu

này! Kích động bắt lấy vai Giản Lộ: “Ừ! Chị Giản… không. Sư mẫu, con

thật sự cảm kích! Cuộc đời này của đồ đệ nguyện làm trâu làm ngựa báo

đáp người!”

Giản Lộ tiếp tục lùi về phía sau, nhưng mà Tiểu Cường kích động dùng

sức, tất cả lời nói đều phun lên mũi cô, hơn nữa ban đêm một trận gió

lớn thổi qua, nhìn không được hắt xì một cái.

Tiểu Cường vội vàng nói: “Sư mẫu bảo trọng, bảo trọng!” Sau đó nhanh

tay cởi áo khoác ra, khoác lên người Giản Lộ, đưa bé Tiểu Cường lanh lợi nghĩ rằng không nhịn bợ sư mẫu lúc này thì còn chờ đến khi nào!

Giản Lộ vội vàng muốn cởi áo khoác trả cho Tiểu Cường, nói giỡn,

không cẩn thận để Lâm An Thâm nhìn thấy thì toi! Giản Lộ biết rõ lúc này cần phải có khoảng cách: “Tiểu Cường, nếu cậu còn muốn nhìn thấy Lâm An Thâm thì nhanh cầm lại áo khoác của cậu đi!”

Nhưng mà Tiểu Cường không hiểu ngay được ý của Giản Lộ, chỉ cho rằng

Giản Lộ đang khách khí: “Sư mẫu, người không cần khách khí, người nghĩ

con còn là người ngoài sao?! Đại ân đại đức của người đời này Tiểu Cường sao báo đáp nổi! Người để con góp chút sức mọn!”

Giản Lộ kiên quyết muốn cậu cầm lại áo, cảm thấy khó xử lại không

biết nói như thế nào để giải thích mặc quần áo của cậu so với cảm mạo,

phát sốt còn nguy hiển hơn. “Tri ân không cần báo, cầm lại áo của cậu

đi!”

“Tri ân chớ báo!!”

“Tri ân chớ nhớ!!!”

“Chịu ân chớ!!!”

“Không cần hồi báo –!!!”

“Một ơn, trăm báo –!!!!!!”

“….!!!!!”

“Sức mọn cũng cố hết sức!!”

“…” Tiểu Cường, cậu có thể đổi nghề làm giáo viên được rồi…

“Hai người đang làm cái gì?” Bỗng nhiên có người lớn tiếng hỏi.

Cả hai người đều bị dọa.

Tiểu Cường quay lại nhìn người vừa tới.

Giản Lộ lập tức cởi áo khoác trả lại Tiểu Cường. Nhưng mà lúc xoau người lại cũng đã thấy ánh mắt phi dao của Lâm An Thâm.

Tiểu Cường chưa từng trứng kiến loại từ trường kinh khủng này của Lâm An Thâm, rốt cuộc, dưới cái nhìn lạnh như băng của Lâm An Thâm, nói gì

cũng không thoải mái được: “Kiến trúc sư Lâm… em ở đây chờ anh.”

“Có chuyện gì?” Lâm An Thâm ném ánh mắt trở lại phía Giản Lộ, ý bảo cô trở lại phía bên anh.

Bị ánh mắt như vậy của Lâm An Thâm đảo qua, Giản Lộ biết vậy nên cánh tay nổi một tầng da gà, vừa run vừa chạy lại phía sau Lâm An Thâm.

Lâm An Thâm nhìn thẳng vào Tiểu Cường: “Có chuyện gì?”

Gáy Tiểu Cường đổ một tầng mồ hôi lạnh: “Em, em muốn xin anh chuyển

công tác, em… em hy vọng có thể tiếp tục ở cạnh anh học tập…!”

Lâm An Thâm thu hồi lại ánh mắt, cảm giác được Giản Lộ ở bên cạnh

cung đang chờ đợi nhìn anh. Mắt anh lại lạnh xuống: “Anh không phụ trách việc điều động nhân lực trong công ty, có gì cậu báo cáo vời phòng nhân sự.”

Mặt Tiểu Cường lập tức xịu xuống, nghe được ý từ chối trong lời của Lâm An Thâm.

Giản Lộ cũng không đành lòng, nhưng mà sự tình lửa cháy đổ thêm dầu này cô cũng không có gan làm, đành phải chịu đựng.

Mắt Lâm An Thâm không có ý muốn mùa xuân quay về: “Còn có việc gì sao?”

Tiểu Cường cúi đầu: “Không ạ…”

Lâm An Thâm còn tiếp tục cảnh cáo: “Từ sau không cần tùy tiện đến đây quấy rầy anh cùng người nhà anh.” Dứt lời, liền mang theo Giản Lộ xoay

người bước đi, vừa đi vừa dùng áo khoác của mình khoác lên người Giản

Lộ, sau đó ôm sát lấy cô.

Tiểu Cường đứng nguyên tại chỗ nhìn bóng Lâm An Thâm dần khuất xa, lẳng lặng rùng mình một cái…

Trong nhà chỉ mở một cái đèn tường mờ mờ.

Lâm An Thâm kéo caravat, ngồi xuống sô pha nhắm mắt.

Giản Lộ thức thời, chạy đến phò