àn tách ra khỏi thế giới của cô…
“Còn thiết kế? Đó là sở thích của anh…” Giản Lộ thầm cảm thán, cuộc sống có rất nhiều khi thân bất do kỷ.
Triệu Tuấn mỉm cười, đáy lòng cũng là chua sót: “Một ngày còn chưa xử lý tốt chuyện của Triệu Nhật, anh cũng không muốn thiết kế… Thiên hạ
lớn như vậy, có rất nhiều việc chúng ta không thể không buông tay.” Ví như giấc mơ… ví như em…
Giản Lộ nghe anh nói một câu hai nghĩa, chỉ có thể nói: “Triệu Tuấn, giữ gìn sức khỏe.”
Triệu Tuấn giữ lại ánh nhìn kiên quyết của cô: “Anh sẽ…” thở ra một
hơi, giải thoát chính mình cũng là giải thoát người khác: “Chúc em cùng
Lâm An Thâm hạnh phúc.”
Giản Lộ cảm động đứng dậy từ biệt Triệu Tuấn. Đẩy cửa thủy tinh của quán ra, cô nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Chuyện mấy ngày nay thật sự đã đủ rắc rối, một hơi thở ra kia lại có một loại cảm giác mềm mại lưu lại.
Mặt trời còn chưa xuống núi, vẫn sáng ngời như vậy.
Cho tới bây giờ mọi người nhặt lên cái gì, buông tha cái gì, bắt đầu
cái gì, chấm dứt cái gì… đều nghĩ mình đã phải trải qua sóng to gió lớn, nhưng đến khi nhìn lại mới phát hiện ra, tất chỉ là một hợn sóng nhỏ mà thôi.
Nhân loại, vẫn nhỏ bé như vậy.
Nhưng mà Giản Lộ nghĩ không ra, nhân loại nhỏ bé như vậy thì có cái gì là vĩ đại…
Đang muốn ra đường lớn bắt taxi, lúc quay đầu lại thì giật mình: “Lâm… Lâm An Thâm…”
Lâm An Thâm đang dựa vào vách tường bên ngoài quán cà phê.
Anh đi đến chỗ Giản Lộ, thay cô cầm gói tương lớn trong tay: “Về nhà
thì nghe dì Hồng nói em ra ngoài mua tương nên anh đến tìm em.”
Sắc mặt anh không dao động, nhưng vẫn làm Giản Lộ kinh ngạc một phen, vội vàng thanh minh: “Lúc mua tương xong, trùng hợp gặp Triệu Tuấn, cho nên nói chuyện một lúc. Chỉ một lúc mà thôi.” Bỗng nhiên lại nghĩ làm
gì có chuyện trùng hợp như vậy… chắc là Triệu Tuấn đến tìm riêng cô…
Lâm An Thâm ôm lấy bả vai cô, vỗ vỗ: “Ừ.”
Giản Lộ vẫn không yên: “Em thật sự không biết sẽ gặp Triệu Tuấn, bọn
em chỉ nói chuyện một lúc thôi,” cô nhìn dồng hồ, “Anh xem, còn chưa đến nửa giờ. Anh ấy đến chỉ để xin lỗi chuyện của Triệu Lãng với em, còn
chúc phúc cho chúng ta.”
Xe Lâm An Thâm đỗ ngay ven đường của quán cà phê. Ôm Giản Lộ đi đến
trước cửa xe, Lâm An Thâm mở cửa ghế phụ ra để Giản Lộ ngồi vào, sau lại mở cửa bên kia để ngồi vào ghế lái. Anh chỉnh lại kính chiếu hậu, Triệu Tuấn đang đứng ở phía sau xe nhìn bọn họ.
Giản Lộ nhìn Lâm An Thâm không nói thêm gì lại cảm thấy bất an: “Chồng à… anh có tin em không…”
Lâm An Thâm cười, xoa đầu Giản Lộ: “Tin, anh tin em.” Sau đó nhấn chân ga, bỏ lại Triệu Tuấn ở phía sau rồi mất hút.
Nghe được lời anh nói như vậy, Giản Lộ mới vững tâm hơn một chút.
Nhưng mà trong lòng như thế nào vẫn thất hơi lo lắng, dù sao cô cũng nếm mùi Lâm An Thâm mẫn cảm đến như thế nào. Nhưng mà anh chỉ chăm chú lái
xe, Giản Lộ nhìn sườn mặt anh, cố gắng kìm nén cảm giác lo lắng, không
nói lời nào nữa để anh tập trung lái xe. Xoay tầm mắt trở lại mặt đường, chỉ thầm nghĩ, còn muốn tìm cơ hội để giải thích rõ chuyện mình gặp mặt Triệu Tuấn.
Buổi tối, sau khi cả nhà ăn cơm xong, Lâm bố, Lâm mẹ cùng nhau đưa Lâm An Thâm với Giản Lộ ra sân bay.
Đến sân bay xong, Lâm An Thâm đi làm thủ tục đăng ký, mà Lâm mẹ nắm
chặt thời gian, lôi kéo Giản Lộ nói chuyện thân mật: “Tiểu Lộ, thật sự
rất cám ơn con… Lâm An Thâm nó… thật sự đã thay đổi rất lớn!”
Giản Lộ không chịu được kiểu nói chuyện này của Lâm mẹ: “Mẹ, mẹ đừng nói như vậy! Kỳ thật con cũng không làm gì cả…!”
“Không.” Lâm mẹ nắm lấy tay Giản Lộ, vui vẻ vỗ vỗ vào bàn tay đó,
“Con thật sự ảnh hưởng rất hớn tới nó… Vừa rồi ăn cơm, Lâm An Thâm có
nói chuyện với chúng ta… so với những lần nói chuyện trong mấy năm rồi
còn nhiều hơn! Cho tới bây giờ nó cũng không phải là người hay nói. Con
xem ông nội nó đây, vui đến mức ăn hai bát cơm!”
Giản Lộ nắm lại tay mẹ: “Mẹ, con cũng rất thích Lâm An Thâm thay đổi
như vậy. Con thích… gia đình vui vẻ như vậy! Rất ấm áp, rất thoải mái…
về sau, bọn con sẽ thường xuyên về hơn!”
Mắt Lâm mẹ hơi ướt ướt: “Đứa nhỏ ngoan… đứa nhỏ ngoan…”
Lâm bố ôm lấy vai Lâm mẹ, an ủi: “Cũng không phải bọn nó không quay
lại, mấy tháng nữa lại có thể gặp mặt. Tốt rồi, để cho chúng nó đi đăng
ký đi.”
Lâm mẹ gật đầu, nhìn Giản Lộ: “Tiểu Lộ, thay chúng ta chăm sóc Lâm An Thâm thật tốt!”
Giản Lộ nặng nề gật đầu.
Lâm An Thâm đã mang hai bản đăng ký ra đây, anh cùng Giản Lộ liếc mắt nhìn nhau, sau đó kéo va ly: “Bố, mẹ, chúng con đi.”
Lâm bố cùng Lâm mẹ gật đầu, vẫn nhìn theo bóng hai người vào trong, thật lâu không rời.
Trên máy bay, Giản Lộ nhẹ nhàng ghé đầu vào vai Lâm An Thâm. Bởi vì
cô sống chết không chịu đi máy bay tư nhân nên Lâm An Thâm không thể
không mua vé máy bay thông thường. Nhưng mà là khoang hạng nhất, vị trí
rộng có thừa.
Giản Lộ không nằm gọn trong lòng Lâm An Thâm như máy bay tư nhân, dù sao trước mặt mọi người, ôm nhau như vậy vẫn là khiếm nhã.
Giản Lộ nắm lấy tay Lâm An Thâm: “Lâm An Thâm, sao tự nhiên anh lại thay đổi thái độ tốt như vậy với ông nội cả bố mẹ nữa?”
Lâm An Thâm nghiêng đầu nhìn cô: “Như v