pacman, rainbows, and roller s
Ép Cưới

Ép Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323120

Bình chọn: 8.00/10/312 lượt.

uyên ngậm ngùi nhìn xuống đất đếm vòng tròn. Thôi xong lại mắc bẫy. Cô quên mất 12 là số xui xẻo của cô vậy mà vẫn giấu đồ dưới miếng gạch đó. Từ mai cô sẽ đi học thầy phong thủy . :” Xin anh, tôi nghèo lắm. Anh mà lấy mất cái vòng của tôi thì tôi sẽ khuynh gia bại sản. Anh có thể để tôi trả nợ bằng thứ khác hay không ?”

“ Em chẳng có cái gì đáng giá cả, ngôi nhà này thì tầm thường. Đồ đạc cũng thuộc hàng xoàng không đáng lấy. Nếu tính ra thứ đáng giá nhất chắc chỉ có em. Nhưng vấn đề là với kiểu người ngực cup B , tóc ngang gáy của em thì cũng chẳng vừa mặt.

Mặt cô như dài ra một thước ngu ngơ hỏi :” Anh đang phỉ bang giá trị về mặt sắc đẹp của tôi ?”

“ Căn bản đối với em mà nói thì sắc đẹp là con số âm.” – Anh cười khẩy nói chêm vào.

“ Được .”- Cô dùng hết sức lực đứng bật dậy :” Vậy thì tôi bán thân anh thấy đã đủ đáng giá chưa. Hàng ngày tôi lau nhà rửa bát, dọn dẹp phòng ốc cho anh. Anh nấu ăn tôi sẽ đứng cạnh học tập . Anh bảo gì tôi làm đấy. Tôi sẽ làm đến khi nào anh bảo anh hài lòng với tôi thì thôi.

Anh nheo nheo mắt vỗ tay tán thưởng :” Rất có chí khí, rất có chí khí. Nhưng dù gì anh cũng là người tiết kiệm. Đợi em lau nhà xong chắc chắn đã gẫy được vài cái chổi. Chờ em rửa bát xong thì chúng ta chuẩn bị đi sắm bộ bát đĩa mới. Mong em dọn dẹp phòng ốc xong thì anh cũng hết chỗ mà ngủ vì quá bừa bộn. Còn nấu ăn, thật sự…..mong em nấu cho anh bát mỳ tôm ra hồn là điều đáng mơ ước đấy. “

Tiêu Nguyên há hốc mồm như thể miệng đổi thành bộ phận thính giác, phải “nghe” cho không xót một từ một chữ nào mới thôi :” Sao anh biết hay vậy. Có phải mẹ tôi đã nói với anh từ trước không hả. Đó là vì khi ấy tôi mới 19 tuổi thôi mà. Vốn nhà tôi có người giúp việc nên tôi không phải động tay làm cho đến trước ngày vào đại học. Tôi chỉ muốn làm cho bố mẹ vui lòng mà nhớ đến tôi. Giờ thì chắc họ nhớ lắm, nhớ tôi còn nợ họ 575 nghìn tiền đồ đạc. “ – Tiêu Nguyên lại thấy đầu mình bay bay toàn Bác Hồ kính yêu.

“ Vậy thì được rồi ,rất đơn giản. Bây giờ anh sẽ là của em. Hàng ngày anh nấu 3 bữa chính, 2 bữa phụ cho em. Lau dọn nhà cửa anh làm, dọn dẹp phòng ốc cũng để anh tự lo. Tiền tiêu hàng tháng anh cho em. Điểm của em trong môn anh dạy chắc chắn chỉ cao chứ không thấp. Chỉ cần cho anh sống ở đây với em. Anh yêu cầu gì em làm nấy, anh đi đâu em đi theo đấy là được.”

Tiêu Nguyên chưa bao giờ thây trên đời có kiểu trả nợ lời lãi như vậy. Cô sẽ có tiền, có ăn, có osin miễn phí, không phải lo lắng việc học hành. Chỉ cần nghe lời anh ta một chút thì cũng không đến nỗi khó. Làm cái đuôi của anh ta để ăn miễn phí cô cùng không ngại. Dù gì thì cả trường cũng đã biết chuyện của cô rồi. Càng nghĩ cô càng thấy hưng phấn.

“ Nhà anh giàu như vậy.Sau này lấy anh, em thích 10 cái vòng ngọc thế kia cũng không thành vấn đề. “- Vĩ Dương lựa thời cơ bồi thêm một câu "nặng mùi" tiền nữa

Cô xua xua tay :” Cưới xin gì chứ, không vội. Nhưng liệu bây giờ tôi có thể được coi như con dâu nhà anh, hưởng tiền nhà anh không ?”

“ Cái đó còn tùy. Nếu như em kí giấy đăng kí kết hôn với anh thì em đã có 5% cổ phần công ty bố anh rồi. Em an tâm , con số đó nghe nhỏ như vậy nhưng quy từ tiền đô sang tiền việt cũng trên dưới chục tỉ chứ không ít.

Cô càng nghe càng hoa mắt :” Chỉ kí một tờ giấy mà có thể cầm chục tỉ trong tay sao ?”

Anh xoa đầu cô cười hiền từ. Nhưng cô lại nghệt mặt ra như đứa trẻ :” Không thể nào. Dễ là lừa đảo lắm. Nhiều tiền như vậy để tôi cầm tôi cũng chưa biết phải làm gì ngay. Chi bằng từ từ khi nào bố tôi cần tiền thì tôi và anh đi đăng kí. Tôi mệt rồi. Coi như đã bàn xong. Tôi đồng ý điều kiện của anh . Giờ bỏ tay ra và về phòng đi.”

Anh hơi thoáng thất vọng vì không thể lừa cô đến cuối cùng.Nhưng anh nghĩ cũng nên cho cô chút thời gian để cô yêu anh đã. Anh không muốn có một hợp đồng tình yêu. Cái anh cần chính là trái tim cô kia.

“ Mệnh lệnh đầu tiên chính là được ôm em ngủ.”- Anh ôm chặt cô vào lòng cọ cằm vào má cô :

” Tắt đèn đi ngủ thôi. Chẳng phải em nói không thích ngôi nhà này vì nó lạnh lẽo hay sao. Bây giờ đã có anh ôm em ngủ rồi.”

Cô còn đang ngập chìm trong ánh vàng chói lọi của tiền bạc như bị người ta kéo về kiếp nghèo khổ gào lên :

” Đừng có cọ, râu ria xước mặt tôi bây giờ. Tránh lùi tôi ra một chút. Tôi cũng không muốn chết ngạt đâu.”

Anh hơi nới lỏng tay ra, rướn người tắt đèn rồi ấn cô xuống giường :” Khôn hồn thì em nên im lặng. Anh cũng không muốn mình trở nên cuồng bạo đâu.”

Anh đẩy đầu cô ép vào ngực mình khẽ khàng vuốt mái tóc mềm mượt, thì thầm vào tai cô :” Em phải là của anh, chỉ được là của anh thôi biết chưa ? Em mà dám yêu người khác anh sẽ hận em suốt đời.” Nhưng vừa nhìn xuống anh đã thấy cô đang ngủ ngáy nhè nhẹ.

“ Đồ ngốc ...... heo ham ăn .... heo ham ngủ.”- Anh cốc đầu côcười hạnh phúc. Anh cúi thấp người ngắm gương mặt cô. Đôi môi hồng vẫn còn hơi sưng dấu hôn của anh. Hàng mi dài khẽ cong. Làn da trắng mêm mại . Anh liếm môi cô, thưởng thức hương vị anh đào phảng phất. Cô rất đẹp, chỉ là cô đã cố giấu cái đẹp của bản thân mình đi mà thôi. Như thế càng tốt, anh chỉ muố