XtGem Forum catalog
Ép Cưới

Ép Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323135

Bình chọn: 8.5.00/10/313 lượt.

nhăn nhó suốt ngày, luôn cố tỏ vẻ nghiêm nghị trang trọng lắm rồi già đi lúc nào không hay. Vui vẻ một chút đâu có mất gì, ta cũng có phải thục nữ đâu."

Tiêu Nguyên hiểu thật hiểu rồi. Anh ta ăn nói mị hoặc như vậy chắc chắn là do mẹ anh ta dạy dỗ. Cô cảm động gật đầu lia lịa , nhanh chóng ôm bà gọi một tiếng "mẹ nuôi" (cái này căn bản là do quá dễ lừa chứ không phải người ta ăn nói ngọt ngào).

" Nhưng mẹ phải nói thứ mẹ thích nhất ở nhà họ Bạch chính là tài đánh đàn."

Tiêu Nguyên há hốc mồm kinh ngạc . Người phụ nữ này mà có thể đánh đàn sao ?

" À, con chỉ biết học nhạc phổ chứ không bao giờ thực hành." Mỗi lần con đánh đàn xong đến lúc ngẩng mặt lên đã k còn thấy khán giả nào nữa rồi

“ Không sao, mẹ sẽ dạy con." Nghe bà nói thế cô có chút yên tâm, ngồi xuống trước cái đàn màu trắng sứ trang nhã.

“ Nhạc phổ đâu hả mẹ.” – cô tò mò hỏi. Bạn cô cũng đánh đàn piano, nhạc phổ chất đầy nhà vậy mà ở đây lại chẳng có mẩu giấy nào

“ À , không cần nhạc phổ đâu con .”

Tiêu Nguyên thầm thán phục bà có thể thuộc hết các nhạc phổ như vậy. Nhưng…… đến khi nghe tiếng đàn “ trong trẻo” của bà cất lên cô đã thật sự hiểu tại sao tốt nhất người nhà họ Bạch buổi tối không nên rảnh rỗi.

Cùng lúc đó dưới nhà bếp. 2 người đàn ông vẫn cặm cụi băm băm chặt chặt. Nhìn 2 bố con giống nhau i như đúc từ gương mặt đến vóc dáng, chỉ khác là người đàn ông kia có vẻ đã già hơn, từ người toát ra sự khí khái, chững chạc.

“ Con bé nó thế nào ?”- Bạch cha đang thái hành , tò mò hỏi

“ Ngoài cứng trong mềm, bướng bỉnh, lười biếng,vụng về và đặc biệt là vô cùng ngốc nghếch, dễ lừa ạ.”- Vĩ Dương nhún vai: “ Đào hoa thế này con lo mình không giữ nổi.”

“ Nó làm ta nhớ đến mẹ con thời trẻ quá. Con phải nắm con bé cho chặt vào, nếu để tuột mất sẽ rất đau khổ biết không. Đừng để giống bố mẹ ngày xưa. Cướp nó về cưới cho nhanh rồi đẻ con đẻ cái. Đến lúc ấy nó muốn chạy cũng khó.”- Mà ông cũng không ngờ rằng sau này cô có can đảm lớn như vậy, còn hơn cả bà vợ của ông nữa.

“ Giờ này chắc mẹ bắt đầu hòa tấu bố nhỉ. Theo bố chúng ta nên cứu hay cứ để cho cô ấy thích nghi ?”

“ Cứ phải lên xem sao. Bố sợ nó ngất mất ở đấy thì khổ.”

Thế là bố con nhà ông Bạch lén lén lút lút đi lên tầng. Nhưng vừa đứng trước cửa phòng cả 2 đều lệ chảy đầy mặt, tai nhức nhối xót thương . Âm nhạc phát ra từ chiếc đàn piano mỹ lệ lại nghe như tiếng lợn bị chóc tiết,tiếng chó đực bị thiến, thực sự không còn gì khó nghe hơn được nữa. Nhưng cả người nghe và người đánh đàn đều tỏ ra vô cùng thích thú như thể tìm được bản nhạc cuối cùng chưa được công bố của mô-za . Không những vậy người đánh đàn lại chính là cô con dâu nhỏ : Mộc Tiêu Nguyên

Cả 2 chán nản cùng lắc đầu đi xuống tầng sắp cơm ăn.

Trong bữa ăn , 4 người nói chuyện rất vui vẻ. Mẹ chồng và con dâu chẳng khác gì đã quen nhau mấy chục năm nay rồi. Còn 2 bố con tiếp tục bàn chuyện công việc. Bữa cơm kết thúc lại để 2 người đàn ông vào bếp rửa bát. Tiêu Nguyên dẫn bà Bạch ra ngoài phòng khách xem phim kinh dị . Nhìn hình ảnh mấy con ma mà 2 người cứ cười như nắc nẻ chê bai nhà sản xuất hóa trang quá kém còn có thể nhận ra mái tóc giả suýt trượt xuống. Ông Bạch đứng trong bếp nghe xong hắc tuyến đầy đầu, bà vợ của ông vẫn chưa bỏ cái tật vừa xem phim kinh dị vừa cười như vậy.

Đến tận 9h bà Bạch mới lưu luyến tiễn biệt Tiêu Nguyên ra về , luôn miệng bảo :

“ Mai mẹ về Mỹ rồi. Khi nào rảnh bay sang đấy chơi với mẹ nghe chưa con .” Rồi bà đưa cho tiêu Nguyên một cái vòng ngọc :” Lần này về nước mẹ chẳng có thứ gì quý giá thôi thì con cứ cầm tạm cái vòng này vậy. Nó tuy giá trị hơi thấp nhưng là tấm lòng của mẹ đối với con. Hãy nhớ yêu thương thằng Dương, chăm sóc thằng Dương giùm mẹ.”

Tiêu Nguyên suýt nữa thì ngất xỉu, vòng ngọc này cô từng xem trên ti vi bán đấu giá. Nó là vòng của hoàng hậu thời nhà Lý, cũng là thứ trang sức duy nhất thời đó còn nguyên vẹn, trị giá không dưới 2 trăm nghìn đô (khoảng 4 tỉ VNĐ ) . Vậy mà mẹ chồng cô lại coi như là cái vòng nhặt được không đáng tiền. Trong đầu thấy toàn hình $ và mặt Bác Hồ kính yêu Tiêu Nguyên không hề để ý đến việc phải chăm sóc tên sắc lang kia cứ thế mà gật đầu như giã tỏi . Cô chào ông bà Bạch và vui vẻ lên xe đi về.

Bà Bạch vẫn đứng nhìn , sụt sùi muốn khóc. Ông Bạch vỗ vai bà hỏi

" Em thấy con bé thế nào. Có vừa ý không. ?"

Bà Bạch nghe ông nói xong nước mắt đã chảy thành hai hàng :" Nó rất được. Con trai chúng ta thật giỏi , vừa tìm đã trúng ngay được con phượng hoàng Chúng ta phải cùng hợp sức giúp 2 đứa nó. Bảo với bà thông gia thế."

Bạch cha gật đầu hiền từ rồi đưa vợ vào trong nhà

Trên xe , Tiêu Nguyên vui sướng sờ sờ nắn nắn cái vòng tay bằng ngọc, nhẩm tính xem nếu bán đi có tiền thì mình sẽ làm vào những việc gì. Vĩ Dương ngồi ghế trước lại liên tục mỉm cười , lúc thì lại tỏ vẻ hơi đăm chiêu suy nghĩ.

Xe còn một quãng nữa đến nhà cô bất chợt, anh dừng xe lại nói :" Chúng ta bàn chuyện đền bù đi ."

Tiêu Nguyên như con nai vàng ngơ ngác :" Đền bù gì cơ ?"

" Sáng nay em bảo ...."

" AAAAAAA em nhớ rồi . Được rồi, vậy thì về nhà bàn. “- Ti