Ring ring
Ép Cưới

Ép Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323144

Bình chọn: 9.5.00/10/314 lượt.

giáo viên xung quanh đều quay đầu lại ngó chuyện hay

Nhưng người đang tức giận nhất lại chính là Tiêu Nguyên. Mẹ cô thân sinh ra cô căn bản là tạo ra một nữ nhân. Chẳng lẽ ngực nhỏ một chút, tóc ngắn một chút thì không phải nữ nhân hay sao. Ngay cả mẹ của Vĩ Dương cũng nhận ra cô tại sao ông nội anh ta lại không. Con bà nó, đã thế cô viện cớ này trốn luôn , khỏi cưới xin gì nữa

“ Cô ấy không phải con trai.”- Giọng nói trầm thấp nhưng lại ẩn chứa sát khí của Vĩ Dương vang lên.

Tiêu Nguyên và Bạch ông cùng giật mình ngẩng đầu lên nhìn

Bạch Vĩ Dương kéo cô sát vào người mình nói :”Không quan trọng ngoại hình hay tính cách. Nhưng cháu yêu cô ấy, cô ấy cũng yêu cháu . Ông đừng khinh thường mắt nhìn của cháu.”

Tiêu Nguyên dè bỉu, cô ngay cả thế nào là yêu cũng không biết , làm sao mà yêu hắn ta cho được cơ chứ. Nhưng thấy không khí này quá ngột ngạt cô cười xí xóa :” Không sao, không sao. Mọi người đừng nóng. Trai gái gì miễn đẻ ra được con là được rồi. Còn đang ăn cơm mà.” Nói xong cô hơi sững người vì không biết mình có thói quen nói chuyện sinh đẻ từ bao giờ nhưng không thể chữa cháy đành nhìn Bạch ông vuốt râu cười khà khà :” Đúng đúng , không quan trọng gái trai, miễn đẻ được con là đủ. Cháu rất đáng yêu, giống hệt mẹ thằng Dương. Nếu ông nhớ không nhầm khi ông nói với con bé ,việc nó không khác gì đứa con trai, con bé cũng nói y nguyên như vậy.”

Tiêu Nguyên gãi gãi đầu. Là ông nội anh ta thích nói chuyện đẻ con, rồi chuyền sang mẹ anh ta, đến anh ta, cuối cùng rồi cô cũng học theo.Thật là nghiệp chướng, nghiệp chướng a….

“ Tối nay 2 đứa có rảnh không ? Đến nhà ông chơi một chút.”

Vĩ Dương đang định từ chối Tiêu Nguyên đã gật đầu lia lịa :” Nghe bảo ông có nuôi chuột , lại còn đặt tên là Vĩ a Vĩ b Vĩ c Vĩ xyz đúng không ạ ?

“Đúng , cháu cũng thích mấy loại động vật đáng yêu đó sao ?”

“ Dạ vâng ạ, chúng dễ thương lắm.” Nhất là còn đặt theo tên của Bật Mã Ôn nữa thì cô đúng là thừa thời cơ trêu hắn rồi.

Bạch Vĩ Dương mặt dài thêm một thước đành ngoan ngoãn nghe lời chở 2 người về nhà ông nội. Ngôi nhà ở trong một khu tập thể cũ kĩ chật chội và đông đúc. Chỉ đi vài bước thôi đã chào hết chị Na đến chị Lí, anh Vương và anh Hảo vô cùng rắc rối. Khi mở cánh cửa ra nghe két một tiếng vô cùng rung rợn. Đèn phòng bật lên chớp nháy nửa ngày mới soi rõ phòng khách. Bạch Ông dẫn Tiêu Nguyên vào phòng ngủ của ông rồi vui vẻ giới thiệu :” Đây là bộ sưu tập động vật đáng yêu của ông.”

Đồng thời các con vật trong chuồng như được cổ vũ rít lên rộn rã. Bạch Ông quát nhẹ

“ Vĩ La đừng hư nữa, để cho Vĩ Hư ngủ, nó mới đi khám bệnh đấy.Cả Vĩ Trạch nữa….

Tiêu Nguyên nghe xong chóng hết cả mặt, quả thật là rất nhiều Vĩ, từ Vĩ chuột lại đến Vĩ cá, Vĩ gián cũng có một con. Cô run run nói :” Ông nội à, cháu có thể khuyên ông một điều không ?”

Bạch ông chìm trong niềm vui có cháu dâu đồng ý ngay lập tức

“ Thực ra mà nói nếu cháu sinh con cháu chẳng muốn đưa nó đến đây chơi chút nào. Động vật kia có đáng yêu nhưng rất hại cho sức khỏe. Nó sẽ gây bệnh cho ông, ông làm sao còn bế cháu được nữa. Nói chung cháu thấy ông nên để động vật này ở đây rồi đến ở biệt thự . Cháu và Vĩ Dương sẽ chuyển đến cùng ông. Ông cũng không lo cô đơn nữa. Ông thấy có phải hay hơn không.”- Bạch Ông có vẻ đã gật gù nhưng ông đanh giọng :” Có phải lại là trò thằng Dương bảo cháu làm lừa ta hay không.”

Tiêu Nguyên lắc đầu lia lịa :” Đương nhiên không rồi ông. Cháu yêu anh Dương nên cháu yêu quý cả người thân của anh ấy nữa. Cháu cũng không muốn ông không được bế cháu nội của mình đúng không.”

“ Vậy được. Ta đành nghe lời cháu. Nhớ nói với thằng Dương, không nhờ cháu ông nhất định không rời xa nơi này.

Tiêu Nguyên thở phào nhẽ nhõm một hơi. Đây là yêu cầu của Bật Mã Ôn, cô thấy cũng có lí dù không muốn cứ nói như thể mình sắp đẻ ra đứa con cho nhà họ Bạch không bằng. Cô còn tự mình thêm vào ý định để 2 người đến sống cùng ông vừa dễ thuyết phục mà từ giờ buổi tối cô sẽ không bị bắt nạt nữa. Thật hoàn mĩ hết sức. Vậy là chỉ trong buổi tối hôm đấy đồ đạc của 3 người đã được chuyển tới khu biệt thự nhà họ Bạch. Tiêu Nguyên đã phải nói đứt lưỡi Bạch ông mới ngậm ngùi không mang theo vài con nhện “đáng yêu” của mình.

Tiêu Nguyên ăn cơm xong, tắm rửa sạch sẽ nằm ịch lên giường thở hắt ra , hôm nay đúng là mệt mỏi. Cô phải ngủ một giấc thôi.

Mọi chuyện đều nằm ngoài tầm dự kiến ban đầu của Tiêu Nguyên. Dù cho đúng là Bạch ông rất yêu quý cô, chỉ cần mỗi lần cô mách tội tên Bật Mã Ôn ông sẽ lấy cây gậy của mình nện vào người hắn. Nhưng cứ sau khi ăn tối , dọn dẹp xong xuôi là ông vội vã đẩy 2 người bọn họ vào chung một phòng rôi cười đầy thâm ý.

Cô chẳng hiểu nhà này làm sao nữa. Căn biệt thự rộng lớn như vậy mà lại chỉ cho cô và tên Vĩ Dương ở 1 phòng có phải là keo kiệt người giúp việc hay không ?

Cuối cùng sau một tuần đấu tranh không có kết quả cô đành chấp nhận nín nhịn, nín nhịn. Quan trọng, ăn, ngủ, nghỉ không mất tiền, không mất công lau chùi nhà cửa, quần áo có người giặt cho, không học điểm cũng cao ngút trời…. Người ta nhìn cô ghen