i chai rượu Brandy như lon cô ca, cứ thể đổ ộc vào miệng, chẳng mấy chốc mà say mèm. Giang Quân về đến nhà, thấy cô nằm ngửa trên ghế sofa, mặt đỏ phừng phừng, người cong lại như con tôm đã chín, anh còn tưởng cô bị sốt, vội vàng chạy đến sờ trán cô, nào ngờ đến nơi mới thấy mùi rượu nồng nặc.
Giang Nguyệt giống như một thám tử nhạy bén, tìm kiếm từng thông tin nhỏ có liên quan đến anh.
Chẳng phải nghi ngờ, Giang Quân rất được phái nữ hâm mộ, tuổi trẻ, tuấn tú, có sự nghiệp, trừ tính cách có hơi trầm lắng. Hết năm này qua năm khác, anh không chịu lấy vợ, chỉ hẹn hò vớ vẩn với mấy cô gái.
Trước cái hôm Giang Nguyệt bắt gặp anh và người phụ nữ kia ở nhà, anh chưa từng dẫn bạn gái đến nhà. Sau lần ấy, anh càng cẩn thận hơn, chưa bao giờ để cho bọn họ được gặp Giang Nguyệt. Nhưng anh cũng không giấu giếm, thế nên Giang Nguyệt cũng biết rõ sự tồn tại của những cô gái ấy. Nhưng thật kì lạ, Giang Quân và cô đều chọn cách né tránh không nói đến vấn đề này.
Một năm trôi qua, cô mười sáu tuổi, lớn trước tuổi nên hiểu biết rất nhiều chuyện, ngay cả chuyện nam nữ cũng biết ít nhiều.
Một hôm vào cuối tuần, cả hai đều ở nhà, chuẩn bị cùng xem một bộ phim. Cái đĩa phim là chọn bừa, bật lên mới biết là Người tình Praha. Trong phim, Juliette Binoche vẫn còn rất trẻ, xinh đẹp đáng yêu. Lúc đến cảnh Julie từ từ rót rượu Brandy cho Thomas, Giang Quân liền ấn phím dừng lại, nhướn mày nhìn cô. Anh không nhịn được cười, tự nhiên nhớ đến gương mặt đỏ phừng phừng của cô lần say rượu ấy. Anh bắt chước nhân vật Thomas nói bằng khẩu hình miệng từ “Cognac”. Giang Nguyệt giả bộ bực tức vênh mặt hứ một tiếng, nhưng chỉ một giây sau liền ngoan ngoãn đứng dậy rót cho anh một cốc Brandy. Anh đón lấy và chậm rãi nhấp một ngụm, cô liền chộp lấy nhấp một ngụm nhỏ.
Bộ phim mở màn hết sức nhẹ nhàng như vậy, nhưng những cảnh tượng về sau khiến cả hai vô cùng bối rối. Thomas và Julie lăn lộn trên giường, liên tục thay đổi tư thế.
Giang Nguyệt biết bọn họ đang làm tình. Mà Giang Quân lại đang ngồi ngay cạnh cô, cả hai có thể ngửi thấy hơi thở của nhau, mặt Giang Nguyệt liền đỏ bừng lên. Cô nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập điên cuồng. Cô tránh nhìn vào màn hình, nhưng tiếng nam nữ hoan lạc vẫn phảng phất bên tai. Giang Nguyệt ngồi cứng đờ ra không dám cử động, trong lòng thầm nghĩ mình nên nói cái gì.
Cuối cùng Giang Quân e hèm một tiếng, đứng dậy bỏ đi. Trước khi đi anh còn nói: “Buồn ngủ quá, tối qua ngủ muộn, cháu xem đi, chú xem tiếp sau!” Anh uống cạn cốc rượu, vì uống vội nên bị sặc, vừa ho vừa đi về phòng, cứ như thể phía sau có một con mãnh thú đang đuổi theo.
Giang Quân đi rồi, Giang Nguyệt ngồi đơ ra, cứ như thể bị đóng đinh vào ghế. Phải rất lâu sau cô mới định thần lại. Nhớ lại điệu bộ và hành động của anh ban nãy, trong lòng Giang Nguyệt chợt thấy vui vui. Sở dĩ anh như vậy là bởi vì trong lòng anh đã coi cô là phụ nữ.
Nhưng chẳng mấy chốc niềm vui ấy đã chuyển thành nỗi hụt hẫng, bởi vì cô biết đối tượng khác giới mà anh hẹn hò không phải là mình.
Giang Nguyệt cảm thấy trong lòng mình sự đố kị và điên cuồng đang hoành hành. Những ngày tháng ở bên anh, cô luôn đấu tranh giữa hai trạng thái tâm lý, biết đủ nhưng lại không hài lòng.
Những người bạn học cùng lứa tuổi mười sáu, mười bẩy như cô lúc tụ tập với nhau thường khó tránh nói đến chuyện tình cảm riêng tư. Bọn họ chia sẻ với nhau những niềm vui, rắc rối tình cảm với nhau, xì xào chuyện này chuyện kia với nhau, có khi lại bật cười ầm ĩ. Trong những câu chuyện này, Giang Nguyệt cảm thấy mình thực sự không thể hòa đồng. Cô không thể nào hòa nhập với họ. Khi bọn họ nói chuyện, cô chỉ biết ngồi im lặng lắng nghe, khi người khác hỏi, cô chỉ biết lắc đầu cười.
Tâm sự của Giang Nguyệt quá nặng nề, những chuyện này cô biết kể cho ai nghe đây? Cô không thể kể cho người ngoài, bất cứ ai cũng không được, với anh lại càng không.
Thỉnh thoảng, Giang Quân cũng phát giác ra những sự lạ lùng của Giang Nguyệt, tuy nhiên anh cũng chỉ coi đó là những biểu hiện của con gái tuổi dậy thì mà thôi. Vốn dĩ ai ở trong lòng cũng có những tâm sự thầm kín, cho dù bạn có giãy giụa khổ sở đến đâu, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn theo trình tự logic.
Những ngày cuối cùng ở trường cấp ba, Giang Nguyệt chú tâm vào ôn tập, trong đầu chỉ có tiếng quạt trần phành phạch, quay cuồng mà mụ mị.
Tháng bảy ở Tề Ninh ô cùng nóng nực, cuộc thi đại học cuối cùng cũng đến.
Giang Nguyệt tự cảm thấy cái gì cần chuẩn bị đã chuẩn bị hết rồi, nhưng đêm trước ngày thi cô cũng không sao ngủ được, cứ nhắm mắt lại là đủ các giả thuyết diễn ra trong đầu, trằn trọc mãi đến tận hai giờ sáng mà vẫn không ngủ được. Cô hơi hoang mang, còn không ngủ được nữa là tiêu đời.
Cô ôn gối lần mò sang phòng của Giang Quân, lẳng lặng nằm xuống mép giường của anh. Mặc dù Giang Nguyệt rất nhẹ nhàng nhưng Giang Quân vẫn bừng tỉnh, nhìn thấy cô liền nằm xích về một bên, ra ý bảo cô nằm lui vào trong một chút. Anh vỗ vỗ lưng cho cô, giống như anh vẫn làm mỗi lúc cô nằm mơ thấy ác mộng lúc còn nhỏ, miệng khe khẽ gọi cô là “mặt trăng nhỏ”, “mặ