XtGem Forum catalog
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325032

Bình chọn: 10.00/10/503 lượt.

ó sự quyết đoán. Trong ấn tượng của Giang Nguyệt, Giang Quân là một người có khí phách, rất thẳng thắn, ung dung.

Lúc ấy trụ sở công ty nằm trên đường Tề Đông, cách nơi ở và trường học rất gần, vì vậy cô thường xuyên đến. Văn phòng của anh ở tầng ba. Về sau Giang Nguyệt mới phát hiện ra cho dù là ở đâu, anh luôn thích ở tầng thấp.

Cô từng tò mò hỏi: "Các tổng giám đốc ở trong ti vi, trong tiểu thuyết thường ở trong các văn phòng trên tầng mười mấy lận, lúc rảnh rỗi thường thích ra cửa sổ nhìn xuống dưới, sao chú lại thích ở tầng thấp thế này?"

Đáp án của Giang Quân khiến cho cô kinh ngạc, anh nói: "Nếu như để chú đứng ở nơi cao như thế, có thể chú sẽ muốn nhảy xuống dưới đấy!", lúc ấy Giang Nguyệt chỉ ngạc nhiên, nhưng nhiều năm sau cô mới hiểu được tình yêu và nỗi sợ của Giang Quân.

Trước khi Giang Nguyệt rời đi, bọn họ đã sống chung với nhau mười một năm.

Tiểu học, cấp hai, cấp ba, Giang Nguyệt thuận lợi lên lớp. Hồi còn bé, cô rất hiểu chuyện, không quấn lấy người lớn. Hồi dậy thì, cô không hề có tâm lí chống đối, muôn vàn khó khăn mà anh từng nghĩ đến không hề xuất hiện, ngược lại, Giang Quân thường có cảm giác hai người như đang nương tựa vào nhau mà sống. Anh thậm chí còn thấy mừng vì mình đã đưa ra quyết định như vậy.

Tính cách của Giang Nguyệt vẫn hiền lành và trầm lặng như thế. Nhưng nếu gặp được những thứ mình thích, cô thường chia sẻ với người khác, mà người khác ấy lại chính là anh. Đi trên đường nhìn thấy hoa, những chồi non mới nẩy vào mùa xuân, những con mèo hoang trong sân, đọc được một cuốn sách hay, nghe được bài hát hay, trong trường có chuyện gì thú vị… cô đều kể cho Giang Quân nghe. Những câu chuyện tưởng chừng tẻ nhạt trong mắt người khacslaij được cô kể bằng giọng điệu hết sức sinh động và hào hứng.

Kết thúc công việc của một ngày, Giang Quân thích nhất là nghe cô bé liến thoắng kể chuyện, chia sẻ cảm giác vui vẻ hay buồn bã cùng cô bé. Đây chính là cách thư giãn tốt nhất của anh sau những giờ làm việc căng thẳng.

Đương nhiên, Giang Nguyệt cũng chẳng có bạn bè, có thể là do cô chẳng để tâm đến chuyện kết bạn. Ở trong trường, cô không phải là một nhân vật nổi tiếng, nhưng lại hơi đặc biệt xinh đẹp, nhưng thấp bé, lúc mới đi học, tiếng phổ thông còn nói không sõi, âm uốn lưỡi nói không linh hoạt, âm mũi trước sau không rõ ràng, thường bị mọi người cười nhạo.

Các bạn học đều xì xào với nhau rằng cô là trẻ mồ côi, bởi vì mỗi lần ở trường có việc hoặc là họp phụ huynh đều chỉ thấy chú của Giang Nguyệt đến. Thành tích học tập của cô bé cũng rất tốt, nhưng không bao giờ kiêu ngạo, đối với bạn bè, cô rất hiền hòa, chỉ có điều hơi bí ẩn. Bởi vì cứ tan học là cô về nhà ngay, trong kì nghỉ cũng không đi chơi với bạn bè, lần nào hẹn cũng đều bị cô từ chối, dần dà chẳng còn ai đến tìm cô nữa.

Giang Nguyệt lúc nào cũng nóng lòng về nhà, bởi vì cái nhà là nơi che chắn, bảo vệ cô, là nơi cô một lòng hướng về. Bao nhiêu lâu nay, cái mà cô có chỉ là sự ban ơn của những người tốt bụng. Từ nhỏ cô đã học được cách quan sát sắc mặt của người khác, biết cách làm thế nào để lấy lòng người khác, tránh cho người ta cảm thấy ghét mình.

Bây giờ cô cảm thấy bản thân mình thật may mắn, may mắn đến mức có cảm giác không thật. Do vậy cô càng lúc càng cẩn thận. Nghe thấy tiếng bước chân từ xa của Giang Quân, cô liền chạy như bay ra mở cửa, thò đầu ra bên ngoài chờ đợi. Anh bảo cô làm gì, cô cũng làm với tốc độ nhanh nhất có thể. Giang Quân thích nói đùa, trêu chọc cho cô cười, thế là cô có thói quen, hễ cứ nói chuyện xong là lại liếc xem vẻ mặt của anh như thế nào, liệu cô có làm cho anh cảm thấy vui vẻ không?

Nhưng Giang Quân đối xử với cô thật sự tốt. Điều này khiến Giang Nguyệt dần dần yên tâm. Dần dà cô bắt đầu coi cái nhà vốn cứ tưởng có thể mất đi bất cứ lúc nào này trở thành "nhà" thực sự, bắt đầu có cảm giác về tổ ấm mà trước nay cô chưa từng có.

Nếu Giang Quân ở Tề Ninh, thỉnh thoảng anh có đến đón cô tan học. ra khỏi cổng trường, nếu nhìn thấy chiếc xe hơi màu đen biển 1991 đỗ ở góc đường là Giang Nguyệt lại hớn hở nhảy chân sáo về phía đó. Cô thích con số này, bởi vì nó chính là năm thay đổi cuộc đời cô. Chú Vương mở cửa xe cho Giang Nguyệt, Giang Quân ngồi ở ghế sau, mỉm cười nhìn cô, khoảnh khắc ấy khiến cô cảm thấy vui vẻ và hài lòng, sau này cô không chỉ một lần thầm mong, nếu mình không lớn lên thì tốt biết mấy.

Nếu Giang Quân đi công tác, dì Lí giúp việc sẽ ở lại với Giang Nguyệt. Mỗi lần đi công tác, mỗi tối anh lại gọi điện về, không biết bắt đầu như thế nào, chỉ biết dần dà đã thành thói quen. Trong điện thoại, anh chỉ hỏi cô xem hôm nay thế nào, có chuyện gì mới mẻ không, ngủ có mơ ác mộng không?

Anh đối xử với cô đường nhiên là rất tốt, nhưng dù gì anh cũng là đàn ông, không thể lúc nào cũng tỉ mỉ đến từng li từng tí, cũng không thể hiểu được những bất tiện và rắc rối của con gái tuổi dậy thì.

Mười bốn tuổi, Giang Nguyệt có kinh lần đầu tiên. Bởi vì được học qua loa tiết học giáo dục giới tính, hơn nữa đa số đám con gái trong lớp đều đã trải qua rồi, vì vậy khi phát hiện mình ra