t trăng nhỏ”...
Anh có sức hấp dẫn, chỉ cần ở bên anh, cô sẽ cảm thấy an tâm. Lắng nghe hơi thở đều đều của anh, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Buổi sáng, Giang Quân gọi cô dậy. Đợi cô đánh răng rửa mặt xong, anh đã chuẩn bị đồ ăn sáng cho cô, pha cà phê và rán trứng xong xuôi.
Hai hôm thi, Giang Quân cũng giống như tất cả các bậc phụ huynh khác, đưa Giang Nguyệt đến trường thi. Lúc Giang Nguyệt thi xong, xe của anh đã đỗ ở bên ngoài đợi sẵn. Miệt mài học hành ngày đêm suốt ba năm trời chỉ để dùng trong có hai ngày sinh tử. Cũng may là kết quả mà Giang Nguyệt đạt được cũng không đến nỗi tồi, nếu như không phải quá kén chọn chuyên ngành thì cô đã có thể đăng ký bất cứ trường nào. Tuy nhiên trong đầu cô chỉ có trường đại học Z, bởi vì đại học Z ở Khang Châu, cách Tề Ninh gần nhất, hơn nữa đấy lại là trường đại học mà Giang Quân từng học, cô cùng muốn là “bạn cùng trường” với anh. Hơn nữa trường đại học Z cũng là một trường có tiếng trong nước. Cô nghĩ tất cả lý do đều khiến cô đang kí vào trường đại học Z.
Còn về chuyện học chuyên ngành gì, cô đã có quyết định từ lâu. Giang Quân bảo cô cứ thoải mái lựa chọn chuyện ngành mà mình thích. Điều cô cân nhắc là, học cái gì để sau này có thể quay lại Hằng Châu làm việc, có thể giúp đỡ anh. Vì vậy cô muốn lựa chọn một chuyên ngành về kinh tế: kinh tế, quản lý công thương, tài chính, mậu dịch quốc tế, kế toán.
Đợt ấy Giang Quân đi công tác khắp vùng Giang Nam, anh đã chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của bách hóa Vĩnh Ninh, dồn toàn bộ vốn chuyển hướng sang chuyên nghiệp hóa, chỉ làm vận chuyển và bất động sản. Vận chuyển là ngành nghề mà anh yêu thích, nhà đất mang lại lợi nhuận khổng lồ. Lúc ấy trên dưới công ty không ngớt lời phản đối, ngay cả các nguyên lão của Hằng Châu đã theo anh mười mấy năm trời cũng tỏ thái độ không tán thành, nhưng không lâu sau, những doanh nghiệp tư nhân một thời hiển hách lần lượt tuyên bố phá sản, lúc này họ mới biết rằng quyết định của Giang Quân là hoàn toàn sáng suốt.
Trong thời gian đợi giấy thông báo, ngoài thời gian tham giác các hoạt động tốt nghiệp, Giang Nguyệt đều ở nhà nghiên cứu sách nấu nướng, đánh đàn giải trí, xem đĩa, đọc sách, có hôm cảm thấy chán quá liền đăng kí đi hoc lớp thư pháp.
Giang Quân tối tối vẫn gọi điện về đều đặn, hỏi hôm nay cô làm gì, cô tỉ mỉ báo cáo lại, rồi lại luôn miệng dặn dò anh bớt uống rượu, hạn chế hút thuốc, đi ngủ sớm, nỗi khổ của ngày hôm nay chịu một ngày đủ rồi, ngày mai ắt sẽ có nỗi lo mới. Giang Quân nghe vậy thì phì cười: “Lí lẽ của của cháu cao siêu quá, ngay cả lí thuyết ở Phúc âm Matthew cũng lôi ra để nói à!” Cô hỏi anh khi nào về, kêu than ở nhà một mình sắp chết vì chán rồi. Anh bảo: cháu có thể đi chơi với bạn bè hoặc mời bạn về nhà chơi mà. Nhưng cô nói: đi chơi với các bạn làm sao vui bằng đi với chú! Giang Quân lại cười, bảo sắp rồi, nhất định sẽ về sớm hơn giấy báo nhập học.
Mỗi lần cúp điện thoại, Giang Nguyệt đều ngồi dựa lưng vào ghế nhớ lại những lời anh nói, Cô cảm thấy rất vui, hơn nữa gần như cảm nhận được “giá trị sự tồn tại” của mình, bởi vì cô có thể khiến cho một người cười thích thú đến thế.
Buổi sáng cô đến thư viện học thư pháp, hết giờ lại đi ăn trưa một mình.
Cô đến nơi bán bút lông, chọn một cái bút lông dê để viết chữ to, mua mực, nghiên, thảm, giấy... ngồi bên cái bàn bằng gỗ hạch đào rất to của Giang Quân, bày giấy ra, mài mực, luyện tập bút pháp mà buổi sáng thầy mới dạy. Cô viết từng nét từng nét một, chậm rãi và cẩn thận, chỉ có như vậy cô mới có thể vượt qua nỗi nhớ nhung anh.
Cuối cùng thì giấy báo cũng đến, cô được vào khoa kinh tế của đại học Z. Trong thư trường gửi đến có thông báo ngày mùng ba tháng chín cô phải đến báo danh, ngày mùng năm tháng chín bắt đầu tập quân sự.
Giang Quân mãi đến mười sáu tháng tám mới về đến Tề Ninh, hối hối hả hả về được đến nhà cũng đã chín giờ tối.
Giang Nguyệt hâm nóng đồ ăn cho anh, ngoảnh đầu lại thấy anh đang đứng dựa vào cửa tủ lạnh tu bia. Cô nhẩm tính thời gian con được ở bên nhau như thế này, chỉ còn chưa đầy hai mươi ngày nữa. Không biết vì sao Giang Nguyệt đột nhiên nghĩ đến bài thơ cổ sáng nay học thư pháp:
“Hành hành trùng hành hành,
Dữ quân sinh biệt ly.
Tương khư vạn dư lý,
Các tại thiên nhất nhai.
Đạo lộ trở thả trường,
Hội diện an khả tri?”*
Thực ra cô chỉ đến thành phố cách đây có ba trăm cây số để học, ngồi xe cũng chỉ khoảng bốn tiếng là đến nơi, thế nhưng không hiểu sao cứ nghĩ đến chuyện li biệt mà lòng cô lại nặng trĩu.
Giang Quân thấy mắt cô đỏ hoe liền vội vàng xin lỗi vì đã nuốt lời, mặt khác còn dịu giọng dỗ dành: “Mấy hôm nữa là sinh nhật của cháu rồi, chúng ta sẽ đón sinh nhật cháu thật hoành tráng nhé! Đi đảo Lãng Nha nhé? Đại tiểu thư à, cho tôi có cơ hội lập công chuộc tội đi mà!”
Thấy cô gạt nước mắt mỉm cười, Giang Quân liền vuốt vuốt sống mũi cô: “Vừa khóc vừa cười, ăn mười cái tát nhé!”
Cô đã mong chờ ngày sinh nhật của mình đến như vậy, thật chẳng ngờ cái sinh nhật ấy đã thay đổi hoàn toàn mối quan hệ của hai người, khiến cho sự việc sau này thay đổi hoàn toàn