Ring ring
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325371

Bình chọn: 7.00/10/537 lượt.

.

****

* Đây là bài thơ khuyết danh: Hành hành trùng hành hành. Bản dịch thơ dưới đây là của Điệp Luyến Hoa.

Đi đi lại đi đi,

Cùng chàng sinh biệt ly.

Xa nhau hơn vạn dặm,

Mỗi kẻ một phương chia.

Đường dài bao hiểm trở,

Gặp nhau biết có khi? Không, cho dù có cảm giác đau khổ sâu sắc

Có thể sẽ sống lại trong trái tim đã chết này

Không, cho dù là một bông hoa hi vọng

Vẫn có thể nảy mầm trên con đường của em

Không, cho dù là thuần khiết, ân huệ và ngây thơ

Mê hoặc, oán trách anh vì em

Không, nhóc yêu bé nhỏ, em là như vậy

Thuần khiết, ngây thơ, đẹp mỹ lệ

Anh không biết nên yêu em như thế nào, cũng không dám yêu em.

Nhưng cuối cùng ngày hôm đó anh vẫn đến trước mặt em

Khoảnh khắc ấy cả vũ trụ đều không đáng một xu

Cho dù trong vui vẻ hay khổ đau, anh đều phát hiện

Bàn tay u buồn của anh sẽ nắm lấy tay em

Trái tim đau thương của anh sẽ lắng nghe tiếng lòng em

Trái tim Giang Nguyệt như đập loạn nhịp, cô đã xem rất nhiều bộ phim nghệ thuật của châu Âu, những cảnh tượng ấy chính là bài học vỡ lòng của cô về giới tính, nhưng khi những cảnh tượng ấy xảy ra thật, xảy ra ngay trên cơ thể mình, xảy ra giữa mình và người mà mình vô cùng khao khát, cô lại bị sốc đến chóng mặt. Trong cơn quay cuồng, tất cả cảm nhận đều trở nên rõ nét và mới mẻ.

Cả trái tim và cơ thể của cô đang run rẩy trong vòng tay anh, giống như một phiến lá đang bị cơn gió mạnh đùa bỡn.

Có thể vở kịch cuộc đời đều được định sẵn, chỉ có điều bản thân người ấy là không biết. Nếu không sao con người lại nói đến cái duyên, lại nói đến tiền định?

Vì thế chuyện xảy ra ngày hôm ấy cũng là vận mệnh.

Khi anh đang đắm mình trong cao trào của dục vọng, dùng cách thức xa lạ nhất để tiếp cận sự thân thuộc nhất, cái khao khát nguyên thủy, bức thiết ấy đột nhiên bị một tiếng động mạnh làm gián đoạn.

Giang Nguyệt rất hay giật mình, lần này cũng không phải là ngoại lệ. Cùng với tiếng nổ lớn phát ra là sự kinh hoàng của cô, cô vùi đầu vào lồng ngực Giang Quân, sợ hãi muốn lẩn tránh sự đáng sợ của thế giới bên ngoài. Đối với cô mà nói, đó chính là nơi an toàn nhất thế gian.

Giang Quân cũng giật nảy mình và hoàn toàn bừng tỉnh. Cảnh tượng này là thế nào? Anh không giám tin vào mắt mình nữa. Cô đang ngồi trước mặt anh, mái tóc rối bời, khuy áo bị cởi tung, để lộ đôi gò bồng đảo tuyệt đẹp, đầu nhũ hoa vẫn còn nhô cao. Còn anh thì sao, chỗ đó đã cương cứng và chọc vào chân cô.

Anh gần như muốn tát cho mình một cái. Đây chẳng phải là giấc mơ ngắn ngủi và hoang đường lúc ban sáng, tất cả đều đang thực sự xảy ra. Cô hoàn toàn không biết rằng bản thân mình lại đẹp đến thế. Anh thực sự muốn giữ cô làm của riêng mình ư?

Giang Quân đưa tay lên, ngượng ngạo xoa mặt, ngọn lửa bừng bừng lúc trước đã nguội đi rất nhiều. Anh nhìn xuống đất, khẽ nói: “Cháu mặc quần áo vào, chú đợi cháu ở bên ngoài!”

Giang Nguyệt luống cuống chân tay trước những thứ xảy ra quá đột ngột. Quá đột ngột, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

Vẻ mặt u uất khó nắm bắt của anh khiến cô vô cùng hoang mang. Hai người đã đến nước này rồi, sau này sẽ thế nào? Anh sẽ làm thế nào, muốn làm thế nào? Cô phải làm sao, cô có thể làm thế nào? Trong lòng cô vô cùng phấp phỏng, suy cho cùng thì chính cô không đứng đắn, chính cô đã dụ dỗ anh.

Giang Nguyệt thẫn thờ chỉnh lại quần áo rồi bước ra khỏi lều.

Ở bên ngoài, Giang Quân đứng thẳng lưng đang nhìn ra biển, trong màn đêm, cái bóng của anh vô cùng cô độc.

Tiếng nổ văng vẳng vọng đến, cứ như chưa lật tung gầm trời này lên thì chưa chịu thôi. Hóa ra các sinh viên sau khi kết thúc buổi diễn đã bắn pháo hoa. Một chùm lửa bắn lên bầu trời, nó xòe ra thành những bông hoa rồi nhanh chóng rụng xuống, ánh sáng đẹp và chói lòa nhanh chóng tắt lịm.

Nhứng thứ quá mãnh liệt thường không được lâu dài.

Màn hoan lạc về thể xác giữa hai người đã kết thúc trong tiếng động long trời của pháo hoa.

Anh đang nghĩ cái gì? Trong đầu cô vô cùng hỗn loạn. Đối với những gì đã và sắp xay ra, cô thực sự không thể tưởng tượng. Trên đường đi bộ về, cả hai đều trầm ngâm không nói.

“Nghỉ ngơi trước đã, ngày mai chúng ta sẽ nói sau!” Anh đưa cô về phòng, chỉ nói một câu đó thôi.

Cánh cửa đóng lại.

Anh đã bỏ đi như vậy, chẳng ở lại dù chỉ một giây.

Cô lắng tai nghe tiếng bước chân anh bỏ đi, không một chút chần chừ.

Giang Nguyệt dựa lưng vào cửa, cô thực sự muốn kêu lên một tiếng, là sống hay chết thì cứ nói luôn cho thoải mái. Tuy nhiên cô lại nghẹn lời, để mặc cho anh bỏ đi.

Cô dã biết rất rõ, giữa hai người vốn dĩ không có sự công bằng. Anh lớn tuổi hơn cô, kinh nghiệm hơn cô, thông minh hơn cô, cũng hiểu đời hơn cô. Anh có sức mạnh vô hạn, kiên định hơn cô, nhẫn tâm hơn cô… Hơn nữa tất cả những gì cô có đều do anh mang lại. Nghĩ đến đây, cô lại cảm thấy địa vị của mình thấp đi, cả con người như nhỏ bé lại.

Bởi vì anh nuông chiều nên cô đã quên mất sự thật về bản thân mình. Thật sự không nên! Cho dù anh có chiều chuộng cô đến đâu thì quyền sinh quyền sát vẫn nằm trong tay anh, còn bản thân mình thì thật nhỏ bé.

Chuyện cứ thi nhau tiếp diễn, không cho cô có cơ h