máu, cô chỉ ngây ra một lát rồi định thần lại. Sau khi trấn tĩnh lại, cô ra cửa hàng thuốc mua băng vệ sinh, tự mình lo liệu mọi chuyện.
Hôm ấy là cưới tuần. Buổi chiều dì Lí làm cơm xong, dặn dò Giang Nguyệt mọi chuyện rồi về nhà. Tối đó Giang Quân không phải tiếp khách nên về nhà ăn cơm với cô.
Trên bàn ăn, thấy Giang Nguyệt gần như chỉ ngồi chống đũa, anh liền hỏi: "Sao thế? Khó chịu à?"
Giang Nguyệt ôm bụng, cô không ngờ lần đầu có kinh lại đau đớn như thế này, hai chân mềm nhũn, toàn thân bải hoải chẳng còn chút sức lực.
Giang Quân vội vàng đến bên cạnh cô, quỳ xuống, tay đặt lên bụng cô. Anh xoa xoa nhẹ nhàng, quan tâm hỏi: "Đau ở đây à? Trưa nay cháu ăn cái gì?"
Giang Nguyệt mặt mày đỏ bừng, không biết phải trả lời ra làm sao.
"Sao thế? Lại bị sốt nữa à?" Anh lấy môi chạm vào trán cô.
Thấy anh lo lắng nhíu mày, Giang Nguyệt hết cách, đành lí nhí nói ra ba chữ: "Đau bụng kinh."
Giang Quân ngây người hồi lâu rồi mới hiểu ra chuyện gì, bàn tay đang xoa xoa lưng cho Giang Nguyệt dừng lại: "Cháu nói là…"
Anh không nói tiếp, chỉ đưa tay chạm vào gò má đã ửng hồng của cô, rồi vòng tay ôm cô một cái. Anh bùi ngùi thầm than thời gian trôi qua thật là nhanh, cô bé xanh như cọng hành năm nào giờ đã lớn thật rồi.
Cũng trong năm ấy, Giang Nguyệt đột nhiên cao lên rất nhiều. Từ trước cô luôn gầy gò, thấp bé, lúc nào ở trong lớp cũng bị xếp ngồi bàn đầu, xếp hàng lúc nào cũng đứng đầu tiên. Mùa đông năm ấy, cô giống như được bàn tay ma thuật của thượng đế kéo dài ra, đột nhiên cao hơn hẳn mười mấy phân. Về sau, việc dậy thì ngày càng rõ rệt, phần ngực căng đầy, thân hình không còn mỏng như tờ giấy mà đầy đặn như các cô thiếu nữ trong các bức họa cổ điển của châu Âu. Mùa hè, việc mặc áo ba lỗ ở bên trong áo trắng đã không còn thích hợp, cô tự mình ra khu mua sắm, mua chiếc áo ngực đầu tiên cho mình.
Năm cô học lớp mười, dì Lí xin nghỉ việc về quê chăm sóc cháu nội. Giang Quân định thuê một người khác nhưng Giang Nguyệt nhất khoát không chịu, nói cô có thể tự lo liệu cuộc sống.
Giờ nghĩ lại, có lẽ lúc ấy, trong lòng cô đã tồn tại cái tâm lí không muốn cho người khác xen vào cuộc sống của hai người.
Cuối cùng tất cả mọi thứ đều như Giang Nguyệt mong muốn. Cô được tự mình sắp đặt, lo liệu hoàn toàn cuộc sống của hai người, giống hệt một nữ chủ nhân.
Ba năm đó, Giang Nguyệt sống rất thoải mái, tự do tự tại. Ngay tại thời điểm ấy cô cũng có thể cảm nhận rõ ràng rằng đây chính là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cô. “Không nhìn thấy em tuổi mười sáu
Không nhìn thấy đóa hoa vô danh,
thoảng hương đang nở là em
Không nhìn thấy nữ thần xách đôi giày
đi dạo trên đồng cỏ trong cơn mưa
Không nhìn thấy em, cô gái nhỏ tuổi
Đi trong cơn gió lồng lộng
Đến bên anh
Em đã trưởng thành
Làn tóc em đen nhánh buông xõa
Người tăng lữ cô độc trong đêm đen" Năm ấy, cô mới mười lăm tuổi.
Mới lên cấp ba, bài tập nhiều hơn trước rất nhiều, Giang Nguyệt học hành rất vất vả, đầu óc căng như dây đàn, chẳng có lúc nào được thảnh thơi.
Một hôm tan học, đeo trên lưng cái cặp sách nặng nề, cô lê cái thân mệt mỏi về nhà. Nghĩ đến việc Giang Quân vẫn còn đi công tác, những bài tập vật lý khó hiểu, đành phải đợi đến tối gọi điện hỏi anh. Không biết tối nay anh sẽ gọi lúc nào? Liệu có uống nhiều rượu không?
Giang Nguyệt vừa nghĩ vừa vặn chìa khóa mở cửa. Vào đến nhà, vừa đặt được cái cặp sánh trên vai xuống, cô đi vào bếp rót nước uống nhưng lại nghe thấy trong phòng có tiếng thở. Cô giật mình, rõ ràng tiếng thở và tiếng rên rỉ ấy vọng lại từ một đầu phòng khách, ở phía cuối hành lang, hình như là ở phòng đọc sách.
Giang Nguyệt đi về phía đó, chân cô đi dép bông nên bước chân rất nhẹ, gần như không phát ra tiếng động. Đi qua phòng khách, nhìn thấy cái vợt tennis vứt lăn lóc dưới đất, cô liền cúi xuống nhặt lên.
Không có quá nhiều thời gian để đi từ phòng khách sang phòng đọc sách, nhưng trong lòng Giang Nguyệt đã nghĩ đủ mọi cách ứng phó với tình hình.
Tuy nhiên, tình cảnh trước mắt thực sự vượt quá sức tưởng tượng của cô.
Cô nhìn thấy tấm lưng Giang Quân và người phụ nữ ở trước mặt anh. Giang Nguyệt chưa từng gặp người phụ nữ này. Nhưng khoảnh khắc này, đã gặp hay chưa chẳng còn quan trọng. Bởi vì cảnh tượng trước mắt đã khiến cô khựng lại. Giang Nguyệt nhìn thấy, anh đứng bên bàn đọc, còn người phụ nữ kia ngồi trên mép bàn, tóc của cô ta rũ xuống vai anh, tay cô ta quàng qua cổ anh, đang say đắn hôn anh.
Giang Nguyệt đứng ngây ra đến quên cả hít thở.
Không biết Giang Quân đã linh cảm kiểu gì, đúng khoảnh khắc ấy, anh kéo tay người phụ nữ kia ra, lùi lại sau một bước rồi xoay người lại.
Anh bản chất là một người rất điềm tĩnh, biết nín nhịn, cho dù có gặp phải sóng to gió lớn đến đâu, trên mặt cũng chẳng có chút biểu cảm lo lắng.
Vì vậy khi nhìn thấy cô, con ngươi trong mắt anh cũng chỉ khẽ giãn một chút rồi lập tức thu lại, trên mặt hiện ra nụ cười quen thuộc.
Giang Nguyệt chớp chớp mắt, nghe thấy anh nói: “Chú về sớm hơn dự định!”
Cô trầm ngâm, không biết nói gì cho phải.
Người phụ nữ kia lên tiếng: “Đây chắc