Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325275

Bình chọn: 8.5.00/10/527 lượt.

là Tiểu Nguyệt phải không?”, cô ta lấy tay vuốt lại mái tóc rối bời.

Giang Quân nhìn Giang Nguyệt, khẽ mỉm cười: “Ừ, là cháu gái của anh!”, sau đó chỉ ra sau lưng, nói với Giang Nguyệt: “Vương Đan Yến! Cháu không quen đúng không? Cô ấy là giám đốc mới ở Bắc Kinh.”

Giang Nguyệt cúi đầu, ngoan ngoãn đáp: “Chào cô ạ!”, sau đó lê bước chân nặng trịch về phòng mình.

Đặt cặp sách xuống, lấy bài tập ra đặt trên bàn, Giang Nguyệt ngồi thẫn thờ bên bàn học rất lâu. Cô lắng tai nghe, anh đang tiễn người phụ nữ ấy ra ngoài, lắng tai nghe tiếng khóa cửa. Giang Nguyệt gục xuống, úp mặt vào cánh tay.

Mười phút sau anh quay lại, gõ cửa phòng cô. Giang Nguyệt không đáp lời. Một lát sau anh khẽ đẩy cửa bước vào: “Tối nay không đi tự học sao?”, Giang Quân đến bên cô, hỏi.

Giang Nguyệt cũng chẳng buồn ngoảnh đầu lại, chỉ cộc lốc đáp:

"Nhà trường cho nghỉ, ngày mai là Quốc khánh!”

“Ờ!” Anh nhìn lên giá sách của cô, không một lời giải thích với chuyện vừa rồi, chỉ nói: “Lúc chú về đến nhà có nhận được hai cuộc điện thoại tìm cháu. Là của một bạn nam gọi đến, không chịu để lại tên, cháu biết là ai chứ?”

Giang Nguyệt lầm lì nói: “Cháu không biết!”

Giang Quân cười: “Ở trường chẳng phải thường xuyên gặp phải những chuyện rắc rối thế này sao? Cháu đừng bực mình, họ chẳng qua là vì thích cháu thôi mà!”

Giang Nguyệt cãi lại: “Cháu đâu cần họ thích cháu!”, nói rồi soàn soạt giở sách vở. Giang Quân lại nói: “Tội nghiệp!” rồi rời khỏi phòng cô.

Đêm đó, Giang Nguyệt mất ngủ. Chỉ cần nhắm mắt lại là trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng đó. Cô cứ luôn nghĩ đến hình ảnh người phụ nữ ấy, cô ta cao ráo, đi giày cao gót, cái váy màu bạc bó sát thân thể, mái tóc uốn sóng lớn, đôi môi tô son đỏ đậm. Trong đầu Giang Nguyệt cứ hiện lên câu: anh ấy hôn một người phụ nữ như vậy.

Giang Nguyệt cũng có một thỏi son, đặt ở trên bục gương trong nhà tắm. Đó là hàng tặng mà chủ cửa hàng ở Hồng Kông tặng cho cô nhân dịp Noel một năm trước, trên thỏi son ó ghi nhãn hiệu Russian Red.

Cô dậy khỏi giường, đi vào phòng tắm, đứng trầm ngâm trước gương, mở thỏi son ra rồi tô lên môi mình, tô hết lớp này đến lớp khác, dưới ánh đèn, màu son đỏ càng khiến khuôn mặt cô trở nên trắng bệch. Cô cảm thấy mình như diễn viên kịch, diễn một vai mà mãi mãi cô không bao giờ kì vọng.

Giang Nguyệt cởi bỏ quần áo ngủ, chăm chú quan sát thân hình đang phát triển của mình, rốt cuộc đến khi nào cơ thể cô mới phát triển giống như một người phụ nữ trưởng thành? Không kịp nữa rồi, cô cảm thấy đau đớn vô cùng.

Người đàn ông ngủ ở phòng kế bên, anh ấy chính là sức mạnh tồn tại đầu tiên của cô, ngay cả người được gọi là “Thượng đế” cũng không có sức mạnh này đối với cô. Anh không làm rung động trái tim cô, bởi anh luôn ở trong trái tim cô.

Cô yêu anh, thứ tình cảm này phát triển thực sự là một điều bất thường, không tự nhiên.

Nhưng đến tận tối nay cô mới biết, cô yêu và quyến luyến anh, đó không phải là lòng biết ơn hay sự kính trọng. Tình yêu và ngưỡng mộ của cô là tình yêu của một người đàn bà với một người đàn ông. Cô khao khát anh, giống như một người đàn bà khao khát một người đàn ông.

Cô muốn ôm chặt lấy anh, muốn hôn lên đôi môi anh.

Giang Nguyệt tắt đèn rồi trở về giường, nằm xuống giường rồi quấn chặt lấy chăn. Cô biết, thế là hết, cả đời này của cô sẽ phải sống trong sự giày vò của thứ tình yêu và khao khát ấy.

Tuy nhiên, cô nghĩ rằng, cho dù là giày vò, bản thân cô cũng cam tâm tình nguyện.

Ở trong trường cấp ba, chuyện tình cảm nam nữ đã sớm phát sinh. Mặc cho các phụ huynh có ngắn cấm, trong lớp Giang Nguyệt vẫn có đến mấy đôi yêu nhau, và chuyện các cặp đôi công khai nắm tay nhau trong trường cũng chẳng còn là hiếm.

Giang Nguyệt cũng nhận được thư tình, nhưng cô luôn thẳng thừng từ chối với mấy chuyện chẳng rõ trắng đen như thế này. Cái danh “hoa khôi” của trường chẳng đến lượt cô, nhưng các nam sinh thường gọi cô bằng biệt danh “người đẹp băng giá”, gắn lên người cô một câu “mặc dù vô tình nhưng vẫn lôi cuốn”.

Giang Nguyệt nghe cảm thấy rất mỉa mai. Mặt lạnh, tim lạnh, vô tình... là cô sao?

Khác biệt xa lắm, nhưng chẳng ai biết cả. Trừ bản thân cô ra, chẳng ai biết ngọn lửa trong lòng cô đang bỏng cháy đến thế nào, trái tim cô đang cuồng dại ra sao, một trái tim không an phận.

Kể từ sau cái đêm mất ngủ ấy, Giang Nguyệt đã làm vô số việc điên khùng mà không ai biết.

Mỗi lần chỉ cần Giang Quân đi công tác, cô lại lẻn sang phòng anh, ôm ấp chăn gối còn vương lại hơi thở của anh, mặc áo sơ mi của anh đi ngủ, như vậy cô sẽ có cảm giác anh đang ôm cô ngủ. Chỉ cần có anh ở bên, cô sẽ không còn cảm thất sợ hãi màn đêm.

Cô còn lén lút hút thứ thuốc lá mà Giang Quân hút. Buổi tối đi tự học về, cô lấy từ trong hộp thuốc anh để trong thư phòng một điếu, nằm bò trên ban công nhìn ra xa, chờ đợi xe của anh đi vào trong sân, thuốc lá kẹp ở ngón tay lặng lẽ cháy, cô không hề hút, chỉ im lặng ngửi mùi hương quen thuộc ấy.

Giang Quân là một người đàn ông thích uống rượu mạnh, thế nên cô cũng học anh uống rượu mạnh.

Hồi đầu cô không biết cách uống, ngốc nghếch co


XtGem Forum catalog