iêu hóa” hết
được câu nói của Quý Đông Đình. Bây giờ, cô đã hiểu vì sao ngày hôm ấy
anh lại tức giận đến vậy. Giọng cô hơi nghẹn ngào: “Lúc đó anh giận lắm
phải không?”
“Rất giận, rất muốn giết người! Anh thật sự muốn xử
lý cái gã đàn ông đã đưa em đi. Anh từng làm bác sĩ, anh có thể đích
thân ra tay.”
“Anh sẽ không làm vậy đâu!”
“Thế nên anh chỉ có thể tạm tránh mặt em, cố gắng quên đi một số chuyện không vui. Anh
nghĩ rằng mình cần thời gian để bình tĩnh lại. Vì vậy, anh đã tới châu
Phi. Nhưng đến đó rồi, anh lại cảm thấy chán chường, anh vẫn muốn gặp
em.”
“Đúng vậy, khi ấy anh đã đến châu Phi. Em còn chúc anh đi chơi vui vẻ nữa...”
“Hứa Hứa, anh có thể hỏi em một chuyện không?”
“Anh hỏi đi!”
“Nếu thật sự có cỗ máy thời gian, chúng ta có thể trở về quá khứ, trở về...” Quý Đông Đình không nói hết câu. Giọng anh run run, lồng ngực như đang
bị ai đó bóp nghẹt. Anh hít một hơi rồi bắt đầu hồi tưởng: “Lúc đó chúng ta đang gọi điện thoại phải không?”
“Đúng vậy, là em gọi cho anh trước. Anh nói bạn bè rủ anh đi săn bắn. Thời gian rất cấp bách, anh sắp lên máy bay rồi.”
“Đúng, đúng, đúng! Hứa Hứa, chúng ta có thể diễn lại cảnh hôm đó không?”
“Anh hâm à?”
Quý Đông Đình đã đặt điện thoại lên tai, vờ như đang nhận điện thoại của cô. Anh vui vẻ nói: “Hứa Hứa, có chuyện gì không?”
“Không phải như vậy!” Khương Kỷ Hứa chỉ đạo: “Hôm ấy anh đâu có nói với em
bằng ngữ điệu này! Giọng anh cứ như là đang đi đòi nợ ấy!”
“Được rồi, anh làm lại lần nữa.” Quý Đông Đình thay đổi giọng điệu: “Có chuyện gì không?”
Khương Kỷ Hứa vốn không định diễn, nhưng lại không thể từ chối ánh mắt đầy
mong đợi của anh. Cô đành lên tiếng: “Anh... đang ở sân bay sao?”
Những lời nói từng khiến cô bị tổn thương lại vang lên bên tai anh. Vào lúc
giận dữ, anh đã quên mất cô là người con gái mà anh yêu thương nhất,
thậm chí còn coi cô như kẻ thù. Anh nhìn cô: “Đúng vậy, anh phải tới Nam Phi một chuyến, khoảng mười ngày nữa mới về.”
Khương Kỷ Hứa đứng dựa vào cửa sổ, giọng nói lạnh dần: “Đi... bàn chuyện làm ăn ư?”
“À, không phải! Bên đó thì có chuyện gì mà bàn! Mấy người bạn rủ anh đi Nam Phi săn bắn, gần đây cũng hơi chán nên anh đã đồng ý.” Anh đang thầm
giễu cợt chính mình: “Kỷ Hứa, anh sắp phải làm thủ tục rồi.”
Khương Kỷ Hứa cúi đầu không nói gì.
“Em tìm anh có chuyện gì à?” Quý Đông Đình khi đó đang hết sức bực bội, thế nên, anh đã dùng giọng điệu lạnh nhạt nói chuyện với cô, để cho cô cũng phải cảm thấy khó chịu giống như anh.
Khương Kỷ Hứa vẫn không lên tiếng, Quý Đông Đình lại hỏi: “Thật sự không có chuyện gì sao?”
Dù chỉ là đóng kịch, nhưng Khương Kỷ Hứa vẫn cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Cô nhìn ra khung trời ngoài cửa sổ, pháo hoa đã tắt, đêm đen lại trở về
với vẻ tĩnh mịch vốn có của nó. Giọng cô khàn đi: “Quý Đông Đình, anh
không được đi châu Phi! Vì em có chuyện rất quan trọng muốn nói với
anh.”
Hai mắt Quý Đông Đình đỏ au, anh tiến lên ôm chặt lấy cô từ phía sau: “Hứa Hứa, anh xin lỗi!”
Khương Kỷ Hứa lấy tay gạt nước mắt. Cô khẽ nói: “Kingsley, em có thai rồi. Nhưng bác sĩ nói đó là... thai ngoài tử cung.” Thời gian không đợi người, nhưng tôi sẽ dừng lại vì người
Tôi kiếm tìm trong thơ ca
Một trang viết chưa từng được sửa chữa
Mở ra trang sách cô đơn
Áp mặt lên những trang viết mùi mực thơm nồng
Vuốt ve những con chữ thời thơ ấu
Kể lại tất cả những chuyện quá khứ như một đứa trẻ
Đúng lúc người đi qua
Đã trở thành nơi ánh mắt tôi dừng lại
Lúc này có thể người sẽ ngạc nhiên
Tôi gọi tên người là Hoài Niệm.
Nghĩ tới dáng vẻ cô đơn và bất lực của cô năm đó, trái tim Quý Đông Đình đau nhói. Anh chỉ biết nghĩ tới lòng kiêu hãnh của mình chứ chưa bao giờ
quan tâm tới cảm nhận của cô. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống gáy
Khương Kỷ Hứa. Anh thì thầm: “Hứa Hứa, em từng hận anh phải không?”
“Ừm...” Khương Kỷ Hứa thành thật gật đầu. Cô yêu anh bao nhiêu thì càng hận anh bấy nhiêu.
“Có thể nói cho anh biết, khi làm xét nghiệm ra kết quả xấu, em đã nghĩ gì không?” Quý Đông Đình dè dặt hỏi.
Giọng Khương Kỷ Hứa đã khản đặc: “Anh là Kingsley toàn năng, em nghĩ anh nhất định sẽ có cách.”
“Anh xin lỗi!” Quý Đông Đình cảm thấy cực kỳ tội lỗi. Anh ôm cô chặt hơn: “Xin lỗi! Xin lỗi em...”
Đôi mắt Khương Kỷ Hứa đã ướt nhòe. Cô quay lạì, ôm chặt lấy eo anh, vùi mặt vào lồng ngực anh: “Xin lỗi! Em cũng có lỗi. Kingsley, khi ấy em không
nên do dự, không nên nghi ngờ tình yêu của anh dành cho em. Nếu em đủ
tin tưởng anh, có lẽ chúng ta đã khác...”
“Đúng vậy!” Anh vuốt
tóc cô: “Có lẽ chúng ta vẫn sẽ cãi nhau vì những chuyện khác. Kingsley
ấu trĩ của năm đó vẫn sẽ tự quyết định nhiều chuyện khiến em không hài
lòng, hoặc thỉnh thoảng vẫn sẽ bỏ đi một cách ngớ ngẩn.”
Khương
Kỷ Hứa bật cười, nếu thật sự như vậy, có lẽ cô vẫn thấy thiếu cảm giác
an toàn khi ở bên anh, hai người vẫn sẽ cãi vã, và rồi... chia tay.
Quý Đông Đình cúi xuống, nhìn sâu vào mắt Khương Kỷ Hứa rồi trao cho cô một nụ hôn say đắm. Cô kiễng chân, say sưa đáp lại anh.
Đêm nay trôi qua thật nhanh. Khương Kỷ Hứa nằm trong vòng ta