Nếu có lá bạc hà thì
mỗi cốc thêm khoảng hai, ba lá vàò!”
“Chỗ chúng tôi không có lá
bạc hà, có thể thay bằng bột bạc hà không ạ?” Bao thiện cảm dành cho anh chàng đẹp trai bỗng chốc tan thành mây khói, người phục vụ bắt đầu thấy cảm thông với vị khách nữ. Sao lại có người khó hầu hạ như thế này cơ
chứ?
“Lá bạc hà và bột bạc hà khác hẳn nhau mà! Có Brandy không?
Thêm vào mùi vị sẽ càng tụyệt hơn!” Quý Đông Đình lại đưa ra yêu sách
khác: “Nếu không có, xin hãy bảo đảm nước ép nguyên chất, cảm ơn nhiều!”
Quý Đông Đình tươi cười với Khương Kỷ Hứa: “Lần trước anh bỏ thêm lá bạc hà vào nước ép kiwi, em đã nói đó là ly nước ngon nhất mà em từng uống.”
“Em chỉ nói cho có mà anh cũng tin à?”
Quý Đông Đình quả quyết gật đầu khiến cô không tài nào giận anh được nữa.
Hai người giải quyết bữa trưa một cách nhanh gọn rồi ra khỏi nhà hàng.
Cô quay sang hỏi anh: “Anh không báo cảnh sát thật sao?”
“Ngoài việc lãng phí thời gian để lấy khẩu cung ra, em nghĩ là có gì khác không?”
Điều này... hình như cũng đúng. Khương Kỷ Hứa chẳng thèm nghĩ ngợi nữa, cô
rảo bước về phía trước, ở đó bày bán rất nhiều thứ hay ho. Quý Đông Đình vẫn theo sát cô. Anh vừa nhìn thấy một món đồ rất vừa mắt, lập tức gọi
“đại gia” của mình: “Này, Hứa Hứa, anh thấy cái này không tồi, mua được
không?”
Khương Kỷ Hứa quay lại hỏi ông chủ: “Bao nhiêu ạ?”
“Hai trăm tám.”
Khương Kỷ Hứa xem xét một chút rồi thẳng thừng kết luận: “Quá đắt, không mua!” Cô không hề cho anh cơ hội thương lượng. Quý Đông Đình mỉm cười nhìn
theo Khương Kỷ Hứa, đúng là Hứa “bủn xỉn”!
Khương Kỷ Hứa muốn tới thăm một ngôi chùa. Quý Đông Đình nói bằng lái xe của anh để ở trong
chiếc ví vừa bị mất, ở đây bắt taxi lại không tiện lắm, vì vậy, cô quyết định đi xe buýt. Cô lục khắp ví tìm tiền lẻ, chỉ còn có hai đồng xu một tệ, vừa đủ tiền vẻ xe cho cô, nhưng còn Quý Đông Đình thì sao? Khương
Kỷ Hứa không biết làm thế nào, đành đưa cho anh tờ tiền giấy mệnh giá
nhỏ nhất trong ví mình.
Xe tới, Khương Kỷ Hứa nhanh chóng tìm
được một chỗ ngồi thoải mái. Quý Đông Đình hồn nhiên nhét tờ hai mươi tệ vào hòm tiền. Tuyến xe này không có người thu vé, nên tài xế rất nhiệt
tình chỉ bảo anh đứng ở cửa thu tiền. Quý Đông Đình chưa từng đi xe
buýt, nhưng cũng hiểu được là mình phải đứng đây để lấy lại tiền thừa.
Vất vả lắm anh mới thu đủ mười tám tệ, liền sung sướng khoe với Khương
Kỷ Hứa. Cô thản nhiên nhìn anh: “Đây là tiền ăn tối của anh đấy!”
Quý Đông Đình mỉm cười nhận lấy: “Cảm ơn em!”
Hai người lên đến ngôi chùa trên núi. Tuy Quý Đông Đình không thờ Phật,
nhưng anh vẫn thành tâm cúi lạy, thậm chí còn bắt chước một người phụ nữ đứng gần đó, lầm rầm khấn bái: “Tại hạ là Quý Đông Đình, mong Đức Phật
phù hộ cho tại hạ sớm thành gia lập thất. Khi nào được toại nguyện, tại
hạ nhất định sẽ dâng hương cảm tạ!” .
Sau khi làm lễ, Khương Kỷ
Hứa ra ngoài, đứng tựa vào lan can ngắm nhìn rừng hoa đào tươi đẹp trước mắt. Một tiếng khóc thảm thiết bỗng vang lên bên tai cô. Khương Kỷ Hứa
cúi xuống, bắt gặp một cô bé bị lạc mẹ đang khóc lóc bên cạnh mình. Cô
dỗ dành: “Cháu cứ đứng đây đợi, đừng chạy lung tung! Mẹ cháu nhất định
sẽ quay lại tìm cháu. Đừng khóc, cô sẽ ở đây cùng cháu!”
“Nhỡ cô là người xấu thì sao?” Cô bé thút thít.
Khương Kỷ Hứa bật cười: “Cô không phải là người xấu, cháu cứ đứng bên cạnh cô là được rồi!”
Mẹ của cô bé nhanh chóng tìm đến. Chị ta cảm ơn cô rối rít khiến Khương Kỷ Hứa cảm thấy hơi ngại. Suốt cả quá trình, Quý Đông Đình chỉ đứng im
nhìn cô. Khương Kỷ Hứa lên tiếng trước: “Quý Đông Đình, anh rất thích
trẻ con phải không?”
“Trẻ con ồn ào, anh không thích.”
Đương nhiên là Khương Kỷ Hứa không tin mấy lời này. Quý Đông Đình nhặt cánh
hoa đào vương trên vai cô: “Anh không tin Phật nhưng lại tin vào duyên
số. Con cái cũng là của trời cho...”
Quý Đông Đình còn chưa nói
xong, Khương Kỷ Hứa đã rảo bước xuống núi. Anh vội vàng đi theo cô. Từ
đây xuống dưới còn đến hơn hai trăm bậc đá, mặc dù Khương Kỷ Hứa đi đôi
giày da đế bằng nhưng cũng thấy hơi mệt. Cô ngồi nghỉ chân trên chiếc
ghế bên đường. Quý Đông Đình không ngồi mà đứng bên cạnh chắn nắng cho
cô. Cô không nhịn được, hỏi anh: “Quý Đông Đình, rốt cuộc là anh có ý
gì?”
Anh nghiêm túc trả lời: “Theo đuổi em một lần nữa.”
“Em không muốn ở bên anh.”
“Anh biết! Chẳng phải ban đầu em cũng không muốn ở bên anh đó sao?”
Khương Kỷ Hứa hơi tức giận trước sự thẳng thắn của Quý Đông Đình. Anh đưa cho
cô một tờ khăn giấy để lau mồ hôi: “Hơn một năm nay, anh luôn rất hối
hận vì những lời đã nói. Hứa Hứa, hãy tha thứ cho anh! Anh không phải
một người bạn trai tốt, trước đây anh đã khiến em phải buồn.”
Khương Kỷ Hứa đứng bật dậy: “Đi thôi!”
Quý Đông Đình đút tờ khăn giấy bị từ chối vào túi. Anh bỗng nhớ tới đợt
Khương Kỷ Hứa đi làm từ thiện ở một trại trẻ mồ côi. Lần ấy, anh ngồi
trong xe dõi theo cô rất lâu. Cô dịu dàng nói chuyện với một bạn nhỏ có
vẻ không được vui đang ngồi trên xe lăn. Anh vẫn luôn cảm thấy cô sẽ là
một người mẹ tốt.
Sau khi Khương Kỷ Hứa đi rồi, anh xuống xe gặp