èm ăn chua.
“Hôm
nay trong bánh chẻo có nhân gì vậy?”
Trử
Minh Tử nói: “Cháu không biết.”
Trử Tư
nói: “Ăn nhưng không phát hiện ra.”
Kiều Ưu
Ưu nhìn hai người bên cạnh, không phải người một nhà thì cũng vào cùng một nhà,
Ưu Ưu bĩu môi nói: “Bại gia chi tử!”
“Chẳng
phải là chị cũng không biết sao, lại còn nói bọn em.”
Kiều Ưu
Ưu nhét vào miệng một quả mơ, “Đâu có? Tôi chỉ cảm thấy hơi tanh.”
Người
nói vô ý, người nghe lại tưởng thật. Trử Minh Tử và Trử Tư cùng tấn công từ hai
bên, mỗi người một câu, điên cuồng tấn công màng nhĩ của Kiều Ưu Ưu.
“Thím
ba, có phải là thím cảm thấy buồn nôn?”
“Chị
ba, chị có cảm giác buồn nôn không?”
“Chẳng
trách mà cả buổi tối cứ ôm lấy hộp ô mai mơ không chịu buông!”
Đối với
Trử gia mà nói, ba mươi tết năm nay thật khác biệt. Bởi vì đã có một sinh linh
mới xuất hiện nên mọi chuyện đều rất tốt đẹp. Bốn người trong nhà đang mang tâm
trạng nặng nề, nhưng giờ đây lại trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều bởi sự xuất
hiện của một sinh mệnh bé nhỏ. Trử Minh Tử và Trử Tư thậm chí còn tranh nhau
đặt tên cho em bé. Trử Minh Tử nói đó là con gái thì Trử Tư lại kiên quyết nói
đó là con trai, hai người đó chỉ vì không biết rốt cuộc là trai hay gái mà cãi
nhau cả buổi tối, khiến Kiều Ưu Ưu đau hết cả đầu.
Tại một
hòn đảo không tên nằm ở phía Nam Trung Quốc lại đang bí mật tiến hành một đợt
huấn luyện tập trung tàn khốc nhất, mỗi ngày đều có một số quân nhân nhất định
bị đào thải. Mà những quân nhân bị đào thải này cũng đều là những anh hùng tinh
anh nhất. Chiến tranh là sự tàn khốc, vì đối phó với chiến tranh mà quá trình
tuyển chọn anh tài lại càng tàn khốc cực độ.
Sau khi
huấn luyện thể lực, tất cả những người được ở lại lần lượt tham gia huấn luyện
ba loại hình là không quân, lục quân, hải quân. Sau khi Trử Tụng gian khổ trải
qua tác chiến hải quân và lục quân, anh cuối cùng cũng đã được nhìn thấy từng
dải ánh sáng của bình minh.
Trong
cuộc huấn luyện hải quân và lục quân, Trử Tụng, Lương Mục Trạch lúc nào cũng
bám đuổi lấy thành tích của đối phương. Lương Mục Trạch xuất thân từ bộ đội đặc
chủng lục quân. Trên mặt đất, anh ta là anh cả, không ai có thể đấu lại được,
Trử Tụng thua một cách tâm phục khẩu phục, hoàn toàn không oán trách gì. Tác
chiến trên biển thì đều rất mới lạ so với cả hai người họ, hai người dốc hết
sức lực để tranh đấu, phần lớn các hạng mục họ đều hoàn thành tương đương nhau.
Trử Tụng thua một hòa một, tạm thời đứng sau. Nghĩ tới lần huấn luyện tiếp
theo, Trử Tụng tự nhủ thầm trong lòng rằng không phải là chưa báo thù mà là
thời cơ chưa tới.
Triệu
Kha càng nhìn càng cảm thấy giữa hai người bọn họ nhất định là có thù oán gì?
Buổi
sáng hôm bắt đầu huấn luyện quân sự trên không, Trử Tụng cảm thấy bầu trời sáng
trong vô cùng, ánh nắng rực rỡ, đẹp mê lòng người. Được hít gió biển ẩm ướt
quen thuộc, tâm trạng anh giống như ánh nắng trên bầu trời, vô cùng sáng lạn.
Năm ngày
huấn luyện đã hoàn toàn lấy đi hết sự mong đợi của tất cả mọi người vào bầu
trời. Cho dù là nhảy dù từ trên không hay là trượt cánh tam giác thì cũng đều
cần có sự nhẫn nại, nhất là nhảy dù, khi tiếp đất, hai chân sẽ phải chịu sự tác
động rất lớn, cần có sự tập luyện đầy đủ cho cả hai chân, ngay cả đối với những
người xuất thân từ lính không quân như Trử Tụng và Triệu Kha, thậm chí cả những
bộ đội nhảy dù cũng đều cảm thấy có phần không chịu đựng được.
Trong
thời gian hai mươi ngày, những chiến sĩ, sĩ quan đến từ các khu vực đóng quân
khác nhau, những quân chủng khác nhau, đã trải qua hàng loạt khó khăn thử
thách, khi khó khăn cùng chia sẻ, tình hữu nghị giữa các chiến sĩ ngày càng sâu
sắc, đối với họ, mỗi người phải trở về ai cũng buồn và tiếc nuối.
Buổi
chiều cuối cùng của khóa huấn luyện quân sự không quân, Trử Tụng lên chiếc máy
bay chiến đấu J-10 chờ mọi người sau khi nghỉ ngơi tạm thời. Họ cần căn cứ vào
mục tiêu huấn luyện tập trung để hoàn thành diễn tập đối kháng trên không. Khi
đến có mười mấy máy bay chiến đấu nhưng lúc này chỉ còn lại tám chiếc.
Các máy
bay đồng loạt cất cánh, chọc thủng vào bầu trời xanh ngọc bích như những lưỡi
kiếm sắc nhọn, chỉ trong nháy mắt đã không nhìn thấy bóng dáng của chiếc máy
bay chiến đấu nào, bầu trời dường như vẫn còn lưu lại vệt khói mờ do máy bay để
lại, gió biển đượm mùi nhiên liệu phảng phất trên khoảng không sân bay.
Những
người còn lại tập trung trong phòng chỉ huy để quan sát tình hình tác chiến
thực tế của máy bay thông qua màn hình điện tử mô hình. Không phải ai cũng có
cơ hội nhìn thấy tình hình tác chiến của máy bay chiến đấu, mà họ chỉ thường
được thấy biểu diễn máy bay chiến đấu biểu diễn và chiến đấu thực tế không thể
so sánh được với nhau. Tuy trên màn hình chỉ có sự tác chiến của máy bay mô
hình, nhưng đã khiến cho tất cả các chiến sĩ nhìn không chớp mắt. Trước khi tới
đây họ luôn cảm thấy bản thân mình là những người gan dạ nhất, nhưng tới đây
mới biết còn có rất nhiều người tài giỏi hơn mình.
Lương Mục
Trạch nhìn chằm chằm vào màn hình điện tử, trong đó máy