Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329410

Bình chọn: 10.00/10/941 lượt.

nghĩ đến cha hắn đã từng này tuổi rồi, khó khăn lắm quốc gia mới an bình, chiến sự đi qua, ở nhà an dưỡng, chút thú vui cỏn con ấy cũng bị

đoạt mất, đúng là quá bất hiếu mà.

Lưu Giác hai tay ôm vai, nhìn cha

già đỏ mặt tía tai giậm chân la hét, tựa cửa nhàn nhã nhìn, chậm rãi

phun ra một câu: “A La lại giở trò vòi vĩnh trước mặt hoàng thượng, nói

là tiền thua hết cha rồi, cha nói xem, mặt mũi con trai cha còn biết

giấu vào đâu bây giờ?”

“Ha ha!” Ta sung sướng, A La quỷ kế đa đoan,

tháng trước thua ta hơn một vạn ngân lượng, cộng thêm những món đồ chơi

hiếm có mà tên tiểu tử thối này vơ vét khắp nơi về để dỗ dành nó. Nghĩ

đến là ta thấy sung sướng. Ta vuốt vuốt râu, nghĩ một lát rồi nói với đồ tiểu tử thối kia: “Đã đánh bạc thì phải chấp nhận thua, nếu ta để nó

thắng thì còn ý nghĩa gì nữa, hay là, con cũng cùng chơi?”

Ta thành

công nhìn tên tiểu tử thối kia nhảy tưng tưng như mèo phải bỏng, hắn sợ

nhất là bị lôi kéo đánh bạc, quả nhiên hắn bĩu môi quăng ra một câu:

“Cha không nhường thì thôi, đừng có hối hận!”

Hối hận? Có gì để hối hận chứ? Hừm! Đầu óc ta lại quay về với mấy ván bạc hậu của tháng này.

Sau khi A La gả cho tên tiểu tử thối kia, rõ ràng là vẫn còn để bụng chuyện bị ta bày mưu hôm hôn lễ, biết ta thích chơi vài ván bạc nhỏ, thế là tự mình đứng ra làm nhà cái, mời Ô y kỵ trong phủ tới tham gia. Còn quy

định mười lăm mỗi tháng đánh ván lớn, cách năm ngày chơi ván nhỏ. Cách

chơi nhiều vô cùng tận. Ta trong lòng ngứa ngáy, biết thừa nó muốn dụ dỗ ta, lại không nhịn được đâm đầu vào.

Nó lo lắng hàn độc của hoàng

thượng, cùng hoàng hậu bàn bạc rất lâu tìm về một đống thầy thuốc. Lấy

ra ngân châm cá cược với ta châm một nhát là giống hệt như bị điểm

huyệt, ta cầm cây châm ngắm nghía, châm gì mà trông như đinh sắt? Liền

đặt ngay tại chỗ hai ngàn lượng bạc, khổ thân Thanh Ảnh, tiếng rú bi

thảm đó… Ta thông cảm ôm hai ngàn lượng bạc thắng được nghênh ngang bỏ

đi.

Nhưng nha đầu đó suốt ba năm liền lấy ngân châm cá cược với ta

đến cả trăm lần, trừ một lần bốn tháng trước ta thua mất một ngàn lượng

ra, nó thua ta cả trăm lần, có thể không tìm hoàng thượng để đòi sao?

Chuyện ăn ở của mấy tên danh y đó, chẳng phải đều do tên tiểu tử thối đáng

thương của ta dùng bổng lộc đã thua chẳng còn lại bao nhiêu cáng đáng

hay sao? Lần này thì tốt rồi, trị được hàn độc của hoàng thượng, chắc nó cũng phải đổi món cá cược khác chứ.

“Lão hồ ly!”

Ta híp mắt cười, đến thật rồi.

Nói thật, Lý tưóng quả thực làm ta thấy ghét, mặt vuông chữ điền trông ra

vẻ còn oai nghiêm hơn ta, vậy mà hai đứa con gái đều trở thành người nhà của ta, chẳng hiểu ra làm sao.

“Lão hồ ly, sau này con không cược

ngân châm với người nữa, con đã phát minh ra cách chơi mới, muốn chơi

không?” A La sao cũng giống thằng con kia ôm vai tựa cửa vậy chứ? Tư thế này trông chẳng nho nhã chút nào.

“Người có chơi không? Ô y kỵ bọn

họ mê chết thôi, nếu không phải nghĩ tới phải hiếu thuận với lão nhân

gia người, con cũng không đặc biệt tới đây hỏi người đâu.”

Cái gì? Ta nghiêm mặt lại: “Không biết trên dưới!”

Nó nghe xong quay người đi mất, chẳng có vẻ gì là giận dữ, hi hi cười nói: “Người không đi càng tốt, Minh Âm, Xích Phượng, Huyền Y với con nữa vừa vặn đủ một bàn!”

“Đợi đã! Còn Thanh Ảnh đâu?” Ta biết nó vốn chẳng để ta vào mắt, thở dài gọi nó lại, ta tò mò.

“Chẳng phải là phải canh gác vương phủ hay sao? Hắn với người thân nhau, hắn phải trực nhật!”

Nhìn nó tung tăng chạy đi mất hút, ta mới chợt phản ứng lại được. Khổ thân

Thanh Ảnh, vì thân cận với ta nên bị A La tước mất quyền vui chơi! Là

trò chơi gì mới, ta nhất định phải đi coi cho rõ.

Đang tiết xuân hoa

nở rộ, ánh dương dịu dàng xuyên qua những tán lá, vừa đi đến Tùng Phong

đường ta đã nghe thấy một tràng âm thanh ầm ĩ, còn có… “ta có một đôi

Cống thượng hoa*, ai cũng có phần, hôm nay đánh nhỏ thôi, mỗi người mười sáu lượng bạc!” tiếng của A La cũng đủ to đi.

Mỗi người mười sáu lượng bạc, ba người là bốn mươi tám lượng rồi, còn nói là đánh nhỏ!

Ta rón rén đến gần bọn chúng, từ xa nhìn thấy bốn người ngồi xung quanh

bàn, không biết đang lấy thứ gì trên bàn, cứ ném đi ném lại, Minh Âm lại còn cười to: “Ha ha, Tự Mạc*! Ta ù rồi, có một Cống gia phiên*, trả

tiền, mỗi người hai tư lượng!”

Ta giật bắn mình, Minh Âm ít nói trầm

mặc nhất lại có thể cười một cách… đáng sợ như vậy! Chỉ một loáng như

thế, hắn đã kiếm hơn sáu mươi lượng bạc? Chân không kìm được tiến về

phía trước mấy bước, bọn chúng nói gì ta nghe chả hiểu, không xem kỹ hơn không được.

Mắt bỗng hoa lên, làm ta giật mình, ngẩng đầu nhìn thấy

Thanh Ảnh đang nghiêm mặt chắn đường ta: “Lão vương gia xin dừng bước,

vương phi đã dặn, không cho ai tiến vào Tùng Phong đường!”

“Ở đâu ra chuyện như vậy! Nó là chủ hay ta là chủ?” Tức chết ta mất, tại sao Thanh Ảnh lại thành ra nghe lời nó chứ?

Thanh Ảnh than thở nói: “Lão vương gia, người đừng làm khó Thanh Ảnh nữa! Vương phi nói, nếu như không phải vương phi cho phép…”

“Trừ phi bước qua xác ngươi mà vào?” ta trợn mắt nhìn hắn.

“Không không kh