Teya Salat
Duyên Đến

Duyên Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322445

Bình chọn: 8.00/10/244 lượt.

mang em đi mua đá bào ăn.”

Cô lập tức dùng sức gật đầu, hai tay còn phóng tới phía sau nghiêm trang làm ra động tác nghỉ.

Ngôn Nghiễm không nhịn được cười, thân

thủ vỗ nhẹ lên mặt nàng, quay người lại sau cả người biểu tình chạy đi,

còn thật sự mà nghiêm túc đến làm cho hơi thở của mọi người không khỏi

ngừng lại. Đương nhiên những người này giữa cũng không bao gồm Khương

Hồng Lăng, bởi vì cô hiện tại chỉ còn ý nghĩ có thể ăn đá bào ở trong

đầu.

“Rắc tra! Rắc tra! Rắc tra!”

Tiếng kêu của máy chụp ảnh không ngừng

vang lên, Khương Hồng Lăng ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh Ngôn Nghiễm chờ

hắn thực hiện lời hứa. Chờ chờ, cô đứng mệt mỏi liền ngồi xổm xuống,

ngồi mệt mỏi lại đứng lên. Chờ thật lâu đã lâu, hắn đều không có quay

đầu liếc nhìn cô một cái.

Rốt cục, trên mặt cô biểu tình càng lúc

càng không kiên nhẫn, tư thái chờ đợi cũng từ trạng thái tĩnh dần dần

cải biến thành biến động, cô lập tức đá đá tảng đá, lập tức kéo kéo lá

sen, cuối cùng cô rốt cục không nhịn được.

“Anh Nghiễm.” Nàng kêu lên, nhưng tâm trí Ngôn nghiễm căn bản là không nghe thấy.

” Anh Nghiễm.” Cô lại gọi, lúc này rõ ràng đề cao tiếng nói, Ngôn Nghiễm cuối cùng cũng rốt cục có phản ứng.

“Tránh ra đi, đừng cãi!” Hắn nhíu mày hướng nàng vẫy vẫy tay.

Hắn vẫn chờ đợi cảnh sắc không thể cầu

kia, thời cơ cũng đã sắp tới rồi, ánh mặt trời, góc độ, khúc xạ của

nước, hơn nữa nụ hoa hoa sen chớm nở, chỉ cần những điều này hợp nhất

thì thời cơ sẽ tiến đến. Nếu hắn phỏng chừng là đúng thật thì… tấm hình

này sẽ trở thành hành trình về hoa sen thất truyền, cũng sẽ thành tác

phẩm xuất sắc khó gặp.

Ngôn Nghiễm mặt lộ vẻ vui mừng ngẩng

đầu nhìn hướng mặt trời chói mắt, lại cúi đầu xác định tiêu cự của mình

đối vừa đúng, xê dịch chút xíu cũng không kém. Hắn phỏng chừng ở 1 phút

trong vòng, có lẽ là ngắn hơn thời gian trong vòng, hắn đem thu lấy đến kia làm người ta xem thế là đủ rồi một màn cảnh đẹp.

A, cũng sắp rồi, khúc xạ ánh sáng của nước đã chậm rãi hợp lại ——

” Anh Nghiễm!”

Phía sau thình lình xảy ra một cú đẩy

mạnh, làm cho Ngôn Nghiễm thiên tân vạn khổ lỡ tay làm chệch tiêu cự,

hắn không có thời gian phát hỏa, vội vàng lại lần nữa đứng vững điều

chỉnh tiêu điểm, nhưng này giống như phù dung sớm nở tối tàn cảnh đẹp

trước mắt hắn cũng đã trở thành bọt nước.

(A Tử: tiêu

cự là cái mình hay chỉnh trong chụp ảnh ấy pà kon, nh đừng ai hỏi ta kĩ

cái đóa nhá… ta không rành đâu. Chỉ bít cầm máy chụp thôi chứ chả rành

nó.)

Hắn quả thực khó có thể không làm một

tràng kinh ngạc, dại ra, sau đó là giận không kềm được giận dữ xoay

người, mặt hướng đầu sỏ gây ra chuyện.

“Ngươi giở trò quỷ gì! Phát cái gì thần

kinh! Điên rồi nha!” Hắn giận dữ tóm lấy Khương Hồng Lăng, dùng sức lay

động cô, đồng thời lớn tiếng rít gào, hắn lúc này căn bản sớm đã quên cô bé trước mắt căn bản là không phải Trần Nhu Bình, mà là tiểu cô nương

mười tuổi Khương Hồng Lăng.

Thù mới hơn nữa hận cũ đi qua Trần Nhu

bình vì khiến cho sự chú ý của hắn liền thường dùng chiêu thuật này, mà

hắn vốn lại ngại giao tình thâm hậu từ hai nhà nên không dám đối với cô

như thế nào, cho nên mới phải làm cho cá tính của cô càng lúc càng điêu

ngoa.

Nhưng là lúc này đây cùng thường lui tới vài lần cũng không giống nhau, bởi vì hắn có nắm chắc nếu kia mấu chốt

nhất thì lại bị cô phá hư rồi…, hắn nếu chụp được đã có thể làm nhiếp

ảnh gia nổi danh thế giới khen không dứt miệng tác phẩm hoàn mỹ của hắn.

Nhưng mà, hết thảy đều bị cô phá hủy rồi!

“Ngươi con mẹ nó muốn ta nói cho ngươi

bao nhiêu lần, đừng xuất hiện ở trước mặt ta! Mặc kệ ngươi làm cái gì,

ta chán ghét ngươi chính là chán ghét ngươi! Cho dù mỗi người xem nguơi

là bảo vật, là tiên nữ hạ phàm, với ta mà nói ngươi ngay cả cặn bã cũng

không đáng!” Hắn không lưu tình chút nào tức giận rít gào, “Cút! Cút cho xa ta một chút, tránh ra! Cút!”

Đột nhiên đem cô đẩy ra, Ngôn Nghiễm

nhấc cái chân máy ảnh lên, cũng không quay đầu lại đi nhanh rời đi, đi

tìm góc độ và mục tiêu của điểm chụp ảnh mới, căn bản không chú ý tớí

người bị hắn làm cho choáng váng là Khương Hồng Lăng.

Khươnh Hồng Lăng thật sự bị sợ choáng

váng, ngốc đến bị hắn dùng lực đẩy mà ngã ngồi trên đất toàn cát đá,

thậm chí rách cả lòng bàn tay, chảy ra máu cũng còn chưa tỉnh.

Chưa từng có người đối với cô hung dữ

như vậy, còn lớn tiếng như vậy mắng cô, cha không có, mẹ cũng không có, Lão sư cũng không có, ngay cả anh Trương ở tại cách vách có lần cùng

bạn gái kết giao bị cô trông thấy, sau đó cô nói cho mẹ Trương, hại anh

Trương bị mẹ Trương lấy gậy trúc đuổi theo đánh, anh Trương cũng đều chỉ có trừng cô vài lần, sau đó đối với cô nói chuyện so với trước kia dữ

tợn một chút như thế mà thôi.

Sau mẹ lại nói, là cô không nên nói lời

hại anh Trương, cho nên anh Trương mới có thể hung dữ với cô. Nhưng là

cô vừa mới nói lời gì đó không nên nói hại anh Nghiễm sao? Vì sao anh ấy tức giận như vậy hung dữ với cô?

Hắn thật hung dữ thật hung dữ, so với anh Trương hưng dữ lấp mười, không, là gấp trăm lần.

Ô. . . . . . Hắn thật hung dữ, a