ện trường nhất thời lâm vào trong một mảnh trầm tĩnh, mọi người hai mắt trừng mắt nhìn một điểm trên người Khương Hồng Lăng mà nói không ra lời.
“Chuyện gì xảy ra?” Ngôn Nghiễm mạc danh kỳ diệu nhìn mọi người.
“Cô. . . . . . Lão Tứ. . . . . . MC. . . . . .”
Vừa nghe đến MC, Ngôn Nghiễm thoáng chốc cả người cứng đờ, tiếp theo liền giống như bị nóng đến giống như, vội
vàng thân thủ đem khó khăn khi anh trên người nữ nhân đẩy ra.
“Đông!” Mông rơi xuống đất thanh âm của, sau đó một giây sau ——
“Wow nha ——” Khương Hồng Lăng nhất thời khóc lớn.
“Lão Tứ, ngươi làm gì ﹖” Phòng Văn vui
mừng giận trừng con trai, đồng thời cùng Trương Thục Phân vội vàng tiến
lên trấn an Khương Hồng Lăng đang ngồi dưới đất gào khóc lớn , “Hư,
đừng khóc, a di giúp ngươi mắng hắn, đừng khóc.”
Khụ, chuyện này giao cho các bà các cô
trong nhà, chúng ta xuống lầu dưới đi.” Ngôn tứ bảo xấu hổ ho nhẹ một
tiếng, sau đó cũng không quay đầu tiêu sái ra khỏi phòng đi xuống lầu
một, sau đó các nam nhân trong nhà cũng đi xuống.
☆☆☆
Vừa mới xuống lầu, ghế dựa còn chưa ngồi ấm chỗ, Ngôn Nghiễm lại lần nữa bị mẹ gọi lên lầu hai.
“Chuyện gì?” Anh nhíu mày hỏi.
Phòng Văn vui mừng bĩu bĩu cằm, chỉ vào Khương Hồng Lăng đang ngồi dưới đất vẫn không ngừng khóc, ý tứ muốn chính anh xem.
trong nháy mắt mày Ngôn Nghiễm nhăn chặt hơn chút nữa.
“.” Hắn đi lên trước, cư cao lâm hạ trừng mắt mệnh lệnh cho cô.
“Ngươi đừng hung dữ với con ta như vậy.” Một bên Trương Thục Phân nhịn không được đau lòng nói ra.
” Khương Hồng Lăng, anh nói chuyện với em, em có nghe thấy hay không?” Hơi chút hòa hoãn âm thanh, anh lên tiếng lần nữa.
Khương Hồng Lăng đáng thương ngẩng đầu, một bên mút lấy cái mũi hồng một bên nhìn anh, nhưng không có lên tiếng trả lời.
Vừa thấy bộ dạng đáng thương của cô,
Ngôn Nghiễm liền cứng rắn không dậy nổi tâm địa, anh ngồi xổm xuống sàn
nhà, không biết nên lấy cô làm sao bây giờ thở dài.
“Em ngồi dưới đất làm cái gì?” Anh hỏi.
“Em muốn về nhà.”
Tại sao lại là nói những lời này? Ngôn
Nghiễm thở dài khẩu khí, “Anh đã nói với em là ba mẹ của em bây giờ
không có ở đây. . . . . .” Anh phút chốc câm miệng, bởi vì nước mắt của
cô trong nháy mắt rơi nhanh hơn.
“Tốt lắm, em đừng khóc, anh đáp ứng dẫn em về nhà.
“Lão Tứ?” Phòng Văn kinh ngạc không khỏi kêu lên, hắn như vậy ăn nói lung tung được sao?
“Nhưng là không phải hiện tại.” Anh đem
phần ngoại lệ nói xong, đồng thời ngắm mẫu thân liếc mắt một cái.”Ngươi
nhất định phải trước hết nghe lời anh mới có thể. . . . . .”
“Em sẽ nghe lời.” Khương Hồng Lăng vội vàng gật đầu, vài giọt nước mắt của cô nhanh rơi xuống trên lưng trên tay anh.
Ngôn Nghiễm liếc nhìn nước mắt trên tay trên lưng anh, đưa tay lấy khăn giấy, thay cô lau nước mắt cùng nước mũi ràn rụa.
“Đừng khóc nữa.” Anh đưa ra mệnh lệnh thứ nhất.
Cô lập tức gật đầu, mãnh liệt hít hít
mũi vài cái.” Anh Ngôn Nghiễm, anh bây giờ muốn dẫn em về nhà sao?” Nàng dùng giọng mũi hỏi.
“Ngươi trước hết nghe kia hai dì lời mà
nói…, ân. . . . . . Đi trước tắm rửa một cái, sau đó, ân. . . . . .” Anh nhìn về phía mẹ, thật sự không biết kế tiếp nên nói như thế nào.
” Hồng Lăng, ngươi trước hết tắm rửa một cái, sau đó nghe dì nói cho con nên xử lý như thế nào chuyện đổ máu,
được không?” Phòng văn vui mừng ôn nhu nói xong, một bên cùng trương
Thục Phân cũng gấp cắt gật đầu.
“Có phải hay không ta nghe hoàn về sau, là có thể về nhà ﹖”Khương Hồng Lăng lại lần nữa quay đầu hỏi anh.
Hồng Lăng không khỏi nhíu mày, đầu chỉ
có một ý tưởng, có phải là hiện tại tiểu hài tử khó lừa như vậy sao?
Hắn nhìn về phía mẫu thân, vốn định xin nàng giúp đỡ, sao biết nàng lại
làm vẻ mặt”Xứng đáng, tự làm tự chịu chứ”, tức giận khiến hắn nháy mắt
đem ánh mắt chuyển ra, nhìn phía ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa sổ một mảnh ám chìm —— di? Anh làm sao có thể đã quên tốt như vậy dùng là lý do?
” Hồng Lăng ,em xem.” Anh đem tầm mắt
dời trên mặt Khương Hồng Lăng đang chờ anh trả lời, sau đó ngón tay chỉ hướng cửa sổ, “Bên ngoài trời đã tối rồi, cho nên cho dù em nghe dì nói với em xong , khả năng cũng không thể lập tức về nhà.”
“Vậy đợi ngày mai hừng đông, em liền có thể trở về nhà sao?”Cô hỏi lại.
Ngôn Nghiễm sửng sốt, nhất thời có cảm
giác muốn hỏi trời. Gặp mẹ cùng a di ở một bên cười trộm, anh nhịn không được trừng mắt nhìn các nàng liếc mắt một cái.
“Được.” Hắn nghĩ, dù sao con nít cũng
rất hay quên, tỉnh lại nhất định sẽ đem chuyện này quên sạch, hắn căn
bản không cần phải lo lắng.
“Thật sự? Ngôn Nghiễm ca ca, anh đáp ứng chuyện của em không được quên nha.” Cô tươi cười rạng rỡ.
“Đương nhiên.” Ngôn Nghiễm trong miệng nói xong, trong lòng lại tưởng mới là lạ!
“Chúng ta cùng ngoắc ngoắc tay nào.” Khương Hồng Lăng hướng anh vươn đầu ngón út.
“Không cần đâu?” Anh vẻ mặt hoảng sợ
trừng mắt nhìn hành động ngây thơ của cô, chỉ thấy hai bà mẹ kia cũng
đang ở một bên cười không thể át.
” Ngoắc ngoắc tay.” Vẻ mặt của cô kiên quyết, đầu ngón út càng hướng anh đến gần rồi hơn.
Ngôn Nghiễm nhịn xuống đi mát xa huyệt Thái Dương đang ẩn ẩn đau của
