Polly po-cket
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325184

Bình chọn: 9.00/10/518 lượt.

ổi khi ông qua đời?”

“Davy mười tám, tôi mười sáu. Kevin và Sean thì mới mười hai.”

Erin cắn môi. Mắt cô ướt đẫm. Điều này làm anh lo lắng.

“Xem kìa, em không cần cảm thấy thương lại tôi”, anh quả quyết với cô. “Đó là một cách lạ lùng để lớn lên, nhưng không tệ. Vùng đất đó rất xinh đẹp. Tôi có các anh em đùm bọc. Tôi không lấy làm tiếc về những thứ bố đã dạy chúng tôi. Nếu mẹ không mất, tôi sẽ cho rằng mình vô cùng may mắn.”

Cô lén lút lau nhanh mắt và mỉm cười với anh, hỏi. “Trông bà thế nào?”

Anh ngẫm nghĩ một lúc. “Khi bà mất tôi còn rất nhỏ”, anh nói. “Tôi quên rất nhiều, nhưng không bao giờ quên nụ cười của bà. Bố tôi thuộc típ người ít nói, luôn ủ rũ nhưng bà có thể khiến ông cười. Bà là người duy nhất làm được điều đó. Sau khi bà mất, ông không bao giờ cười nữa.”

“Bà mất thế...”, giọng cô nhỏ dần. “Ừm, xin lỗi”, cô thì thầm. “Đừng bận tâm. Tôi không có ý...”

“Mang thai ngoài dạ con”, anh nói. “Chúng tôi sống cách bệnh viện quá xa. Lúc đó là tháng Một. Tuyết rơi ngập ba foot(2). Bà chết vì mất máu.”

(2) 1 foot = 0.3048m.

Cô nhìn xuống, đưa khăn lên lau miệng.

“Tôi ổn”, anh không kiềm được lên tiếng. Chúa ơi, anh không định làm cô khóc. “Đừng quá đau lòng, chuyện xảy ra được gần ba mươi năm rồi.”

Cô sụt sịt, nhìn anh với nụ cười sũng nước, xấu hổ. Đôi mắt nâu vàng của cô đẫm lệ.

Anh không định làm thế, nó chỉ tự nhiên xảy ra. Anh rướn người tới, chạm vào gò má trắng hồng, mịn màng của cô, bắt lấy giọt nước mắt đang lăn dài trên đó. Anh đưa tay lên miệng và nếm nó.

Một giọt nước mặn chát được tiết ra từ lòng trắc ẩn.

Niềm khao khát âm ỉ trong anh bỗng gầm lên và bùng nổ thành thứ gì đó to lớn hơn. Cô tránh xa khỏi anh, đôi mắt thông minh ướt đẫm mở to cùng với sự cẩn trọng đầy nữ tính. Một tiếng loảng xoảng vang lên, nước tràn ra mặt bàn. Anh đang túm chặt khăn trải bàn, khiến cái ly nước thân dài bị đổ. “Ôi”, anh lầm bầm. Anh lấy khăn thấm vũng nước. “Xin lỗi.”

“Không sao”, cô lí nhí.

Họ ngừng lại một chút rồi tập trung vào đồ ăn còn lại trên đĩa. Tiếng nĩa khua lanh canh trong sự im lặng nặng nề khiến anh nhớ đến bố mình. Eamon McCloud không thể chịu đựng được những cuộc trò chuyện vớ vẩn trên bàn ăn. Ông tin rằng nên ngậm miệng trừ khi có gì liên quan để nói. Davy gần như lầm lì giống bố, nhưng sự im lặng bắt buộc rõ ràng là địa ngục với Sean – một đứa bé liến thoắng.

Nhưng Erin không được nuôi dưỡng bởi Eamon McCloud. Cô không biết cách đương đầu với sự im lặng khủng khiếp như anh. Cô hít một hơi thật sâu và thử lại lần nữa. “Vậy, anh em của anh tính tình thế nào?”

Quyết tâm của cô làm anh buồn cười. “Họ rất kỳ cục.”

“Tôi không nghi ngờ điều đó”, cô sôi nổi. “Họ đã lập gia đình chưa?”

“Chưa”, anh đáp. “Davy từng kết hôn một lần khi anh ấy còn trong quân đội. Chúng tôi chỉ biết chuyện khi anh ấy yếu lòng kể vào một đêm uống say. Tuy nhiên cô ấy đã gây ấn tượng sâu sắc cho anh ấy. Anh không bao giờ muốn người vợ nào khác nữa. Davy không bao giờ học được cách làm thế nào để vui vẻ. Anh ấy phải chăm sóc mấy đứa em nhỏ trong khi lẽ ra anh ấy phải được ra ngoài vui chơi, rồi ngay khi tôi đủ lớn để chăm nom cho Sean và Kevin thì anh ấy tham gia chiến trường vịnh Ba Tư. Thế giới xung quanh Davy luôn ảm đạm và nguy hiểm.”

“Còn Sean thì sao?” Cô nhắc nhở. “Anh ấy thế nào?”

Connor mỉm cười. “Hoàn toàn trái người với Davy. Tuyệt vọng nhưng theo hướng tích cực. Một kẻ hoang dã nhưng lại quá đẹp trai. Có sức thu hút các cô gái trẻ từ khi nó mới mười ba tuổi. Cực kỳ thông minh, giống Davy, nhưng lại có vấn đề với khả năng kiểm soát tính bốc đồng. Và mỗi khi chán nản nó sẽ gây ra rắc rối trầm trọng nào đó. Cuộc sống đối với Sean là một sân chơi rộng lớn và mọi thứ đều như trò đùa. Em đang cười gì thế?”

“Anh”, cô nói. “Tôi có thể thấy anh yêu anh em mình nhiều đến thế nào từ cách anh mô tả về họ.”

Anh nhìn xuống đĩa, băn khoăn một gã trai nên nói cái quái gì sau lời bình luận như vậy.

Erin chống tay lên cằm. “Nếu thế giới của Davy là ảm đạm và nguy hiểm, thế giới của Sean là sân chơi lớn, thì thế giới của Connor là gì?”

Anh uống chỗ bia còn lại, mắt dán chặt vào cặp môi đỏ mọng của cô. “Câu hỏi này không liên quan đến chuyện đó.”

Nhân viên phục vụ tới và bắt đầu thu dọn chén đĩa. “Món tráng miệng đặc biệt tối nay là bánh táo Hà Lan cùng kem vani tự làm”, cô ta giới thiệu với họ.

Họ nhìn nhau. “Dùng thử nhé”, Connor nói.

“Nếu anh ăn”, cô đáp.

Connor tươi cười với cô phục vụ. “Cho hai suất.”

Chiếc bánh rất ngon. Táo thơm, ngọt và có mùi vị của bơ, lớp vỏ giòn tan, bị bóp vụn, trộn lẫn với kem đang tan chảy thành một món lộn xộn ngon tuyệt.

Erin nhắm mắt và xuýt xoa hài lòng mỗi khi cô đưa thìa lên cái miệng xinh xắn, mút sạch để khi rút ra nó trở nên bóng loáng, lịch sự. Mọi thứ thuộc về cô đều quyến rũ anh, khiến anh căng thẳng, dù là thứ vô thưởng vô phạt nhất.

***

Erin liếc trộm anh trong thang máy, khiếp sợ bởi cái nhìn dữ tợn trên mặt anh. Quyết định quyến rũ Connor McCloud đã được ký, đóng dấu nhưng hành động thực tế vẫn còn là một dấu hỏi đáng