pacman, rainbows, and roller s
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325432

Bình chọn: 7.5.00/10/543 lượt.

. Chúng, ừm... trông rất kinh khủng.”

Chúa kính mến, mỉa mai làm sao. Anh không tự tin về cơ thể mình. Cô che giấu những giọt nước mắt sắp sửa rơi xuống bằng một nụ cười gượng gạo.

Cô bước anh về phía anh, chộp lấy mép áo và kéo ngược lên.

Anh túm chặt tay cô. “Erin, tôi...”

“Suỵt”, cô dỗ dành. “Giơ tay lên nào.”

Anh để cô cởi áo ra. Hơi thở của cô nghẹn lại trong phổi. Anh đẹp một cách đáng kinh ngạc. Không chút mỡ thừa, nở nang và gân guốc hệt một chú ngựa đua, các cơ bắp của anh săn chắc, dẻo dai, từng đường viện sắc mịn nổi rõ dưới lớp da vàng mịn màng của anh. Các vết bỏng chằng chịt ở vùng xương sườn, vai trái, cánh tay và bàn tay anh. Nó khiến cô ớn lạnh nhận ra anh đã gần với cái chết thế nào. “Chúa ơi, Connor”, cô thì thầm.

“Tôi đã nói rồi.” Giọng anh nhạt nhẽo. “Ghê tởm quá hả?”

Cô lướt tay ngang qua vai anh. Anh né xa ra.

“Tôi xin lỗi. Vẫn còn đau à?” Cô lo lắng.

Anh lắc đầu. Anh vẫn không dám nhìn vào mắt cô.

Cô muốn ghi nhớ từng chỗ lồi lõm bằng tay và bằng miệng. Vết sẹo làm tăng vẻ đẹp nam tính của anh, chứ không phải cay đắng.

Cô có thể rướn người tới và đặt môi lên vòm ngực cứng rắn của anh ngay lúc này. Cô loạng choạng lùi lại một bước. “Ngồi vào bồn và ngả đầu ra sau.” Giọng cô run run.

Anh làm theo, ngả đầu ra sau, duỗi dài chân về phía trước. Cô bước vào bồn, ngồi lên thành, cạnh anh.

“Trước tiên tôi sẽ gội đầu cho anh”, cô nói với anh.

Anh rướn mày. “Tôi vừa gội xong mà.”

“Không phải với dầu gội của tôi.” Cô nhấc cái xô đá lên, từ từ dội nước ấm lên tóc anh. “Ngả ra sau nữa đi, tôi có thể giữ được đầu anh trong tay tôi.”

Cô cẩn thận vắt khô tóc anh, đứng lên. “Đã đến lúc chải đầu và cắt tóc”, cô thông báo. “Phiền anh ngồi lên thành bồn nào.”

Anh nhăn nhó. “Nhất định phải làm à?”

“Anh đã chịu đựng đến bây giờ rồi, đừng quá xúc động khi sắp kết thúc như thế chứ.”

Anh nhấc người lên. “Em không định biến tôi thành một con chó bông chứ hả?” Anh cằn nhằn. “Nó đủ dài để buộc túm đuôi ngựa. Vì Chúa, chúng dài như nhau. Hơn nữa, nó khiến tôi phát điên.”

“Đừng lo lắng”, cô nói. “Hãy tin tôi. Tôi rất giỏi trong chuyện này.”

Cô cài lược vào mái tóc anh và chải theo hình nan quạt trên bờ vai rộng lớn của anh. “Tôi sẽ cắt ngắn đến vai, như thế sẽ bỏ đi toàn bộ phần chẻ ngọn. Đường rẽ ngôi của anh đâu?”

Anh vặn vẹo, bối rối. “Cái gì của tôi?”

“Đường rẽ ngôi tóc của anh”, cô giải thích. “Nó sẽ làm thay đổi cách cắt.”

“Chúa ơi, phức tạp quá. Nó có thể ở bất cứ chỗ nào mỗi khi tôi kéo mạnh tóc ra sau. Thực sự tôi chưa bao giờ để ý.”

“Chúa ơi, anh đúng là hết thuốc chữa”, cô cằn nhằn.

Cô cắt tóc cho anh chậm rãi, đúng cách thức. Cô cố tình cắt lâu nhất có thể, như vậy cô sẽ được ở gần bên anh thêm chút nữa, nhưng cuối cùng cô cũng phải đứng lên, vuốt một lượt quanh tóc anh. “Xong rồi”, cô nói. “Bây giờ chỉ còn sấy khô nữa và anh sẽ xong xuôi.”

Anh lùi lại sợ hãi. “Kinh tởm. Đó chính là điều tôi lo lắng.”

Cô vung vẩy cái máy sấy. “Nhưng Connor, nó chỉ là...”

“Bỏ thứ đó ra xa khỏi tôi trước khi em làm cả hai bị điện giật chết.”

“Anh thật trẻ con.” Cô quét gọn đám tóc bị cắt xuống, vứt vào sọt rác và nhanh chóng ra khỏi phòng tắm. Cô cẩu thả ném những chai lọ nhớp nháp, dính đầy tóc vào túi đồ, khác hẳn bản tính khéo léo, gọn gàng thường thấy của cô. Cô đang hết sức giận dữ với bản thân. Nhiều thời cơ đã đến nhưng cô lại để chúng đi qua, cái nọ tiếp sau cái kia. Ngu ngốc. Hèn nhát.

“Erin!”

Cô quay lại. Anh đang dựa vào khung cửa phòng tắm, vẫn cởi trần đến thắt lưng. Phần tóc phía sau được chải gọn gàng làm nổi bật lên vẻ đẹp khắc nghiệt, sắc cạnh trên khuôn mặt anh. Cô lúc sâu xuống giường, run rẩy. “Sao?”

“Em thật sự rất tốt bụng. Rất đáng yêu. Cảm ơn.”

“Không có gì,” cô lí nhí.

Đáng yêu. Anh ấy nghĩ rằng cô rất đáng yêu. Và tốt bụng nữa. Nó giống như một niềm say mê xấu xa. Cô cố nuốt nhưng nó không chịu trôi xuống.

Mọi người đã luôn khen ngợi cô như thế. Bất cứ lúc nào cô cũng luôn là một cô bé ngoan giả tạo, cố gắng trở nên hoàn hảo và làm cho thế giới của mẹ và bố hòa hợp với nhau. Bởi vì họ không thể hòa hợp được và cần tất cả mọi sự giúp đỡ.

Đáng yêu và tốt bụng. Tôn trọng, lịch sự và hiếu học. Luôn đạt điểm A, nằm trong tốp các sinh viên ưu tú, không chút khuyết điểm, hết sức trong trắng.

Cô không thể chịu đựng thêm nữa.

“Ừm... Erin? Tôi nói gì sai à?”

Cô nhìn anh dữ dội. “Không, tất nhiên là không. Tôi, ờ, cần dùng nhà tắm một lát, nếu anh không phiền.”

Anh gật đầu. Nụ cười của anh vô cùng ngọt ngào khiến cô bàng hoàng. Cô chụp lấy túi đồ trang điểm, bộ đồ ngủ và lật đật đi vào nhà tắm trong lúc cô vẫn còn chút kiểm soát khuôn mặt mình.

Cô nhắm nghiền mắt dưới những tia nước từ vòi hoa sen. Cô sẽ làm chuyện gì đó hết sức ấn tượng để phá vỡ câu thần chú tồi tệ này. Trường hợp đáng sợ nhất là anh sẽ chỉ cười vào mặt cô.

Không. Connor lỗ mãng và thẳng thừng, nhưng không phải người tàn nhẫn. Nếu không muốn cô, có lẽ sẽ rất khó khăn cho anh để từ chối. Nhưng điều ấy sẽ không giết chết họ. Cả hai sẽ vượt qua được.