XtGem Forum catalog
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325141

Bình chọn: 10.00/10/514 lượt.

Gia đình anh sống ở đâu?”, cô lịch sự hỏi.

Anh do dự, đang đưa dở một miếng tôm chiên lên miệng. “Em biết được bao nhiêu về gia đình tôi?”, anh hỏi. “Ed có bao giờ kể về tôi không?”

Ánh mắt cô trượt khỏi anh và màu đỏ càng đậm hơn trên mặt vô. “Thỉnh thoảng”, cô nói. “Ông nhận xét về tất cả đồng nghiệp và nói với mẹ. Nhưng ông không bao giờ nói với tôi. Tôi chỉ tình cờ nghe được. Hoặc có thể nói là nghe trộm.”

“Thế ông ấy nhận xét gì về tôi?”

Trông cô như bị mắc bẫy. “Ừm... một lần tôi nghe thấy ông nói lý do anh trở thành điệp vụ giỏi như thế là vì anh đã sống trong bí mật suốt cuộc đời. Nhưng tôi chưa bao giờ hiểu điều ông ám chỉ. Và khi tôi hỏi thì ông bảo đó không phải là việc của tôi.”

Anh bắt đầu cười toe toét. “Em hỏi ông ấy về tôi à?”

Cô cụp mắt xuống, cắt một con hàu thành những hình vuông hoàn hảo, rồi trang nhã ăn một miếng. “Tôi rất tò mò. Dù sao thì ý của ông ấy là gì?”

Anh nhìn xuống miếng bít tết. “À, ừm, đó là một câu chuyện dài.”

Cô đưa một miếng hàu nữa vào cái miệng căng mọng, gợi cảm của mình, mỉm cười khích lệ anh.

Anh uống một ngụm bia lớn và ngẫm nghĩ để bắt đầu một cách logic. “À... mẹ tôi chết năm tôi lên tám, Davy lên mười...”

Cái nĩa của cô rơi xoảng xuống dĩa. “Ôi, Chúa ơi, tôi xin lỗi”, cô nói. “Mọi chuyện thật tồi tệ với anh.”

“Phải, rất tệ”, anh thừa nhận. “Hai đứa em song sinh của tôi mới lên bốn...”

“Song sinh?” Cô tròn mắt. “Anh chưa bao giờ nói về cặp song sinh này.”

“Tôi đã từng có ba anh em trai”, anh giải thích. “Sean có một người anh em sinh đôi. Tên là Kevin. Nó đã mất mười năm trước. Đâm vào vách đá.”

Mắt cô mở to kinh hoàng. Cô lấy khăn ăn lau miệng. “Chúa ơi, Connor. Tôi không định gợi lại những ký ức đau đớn đó.”

“Và tôi cũng không định làm em đau lòng với một tấn bi kịch của Shakespeare”, anh nói dứt khoát. “Tôi đã mở đầu sai lầm. Xin lỗi. Bắt đầu lại nhé. Để tôi thử lại lần nữa. Vì thế bố và bốn anh em chúng tôi sống tách biệt ở vùng đồi núi phía sau Endicott Falls. Không biết em có biết nhiều về khu vực này không.”

Cô gật đầu. “Tôi biết Endicott falls. Cindy đang học đại học ở đó.”

“Tôi hiểu. Dù sao đi nữa, sau khi mẹ mất, bố tôi trở nên lẩn thẩn. Ông là một cựu chiến binh ở Việt Nam và tôi không nghĩ những trải nghiệm trong chiến tranh đã tác động đến tinh thần ổn định của ông. Nhưng, khi mất bà, ông mất luôn sự kiểm soát của bản thân. Ông dạy chúng tôi học tại nhà kể từ khi xe buýt của nhà trường không đi qua khu vực cách nhà chúng tôi khoảng hai mươi dặm. Chương trình dạy của ông mang tính... cá nhân”

Anh dừng lại, kinh ngạc. Thông thường anh luôn lảng tránh nói về thời thơ ấu kỳ lạ của mình. Những câu hỏi quen thuộc và lời đánh giá hấp tấp làm anh phát cáu. Nhưng ánh mắt quan tâm của Erin khiến nó trở nên dễ dàng hơn.

“Bố tin rằng sự kết thúc của nền văn minh nằm trong tay con người”, anh tiếp tục. “Ông đang chuẩn bị cho chúng tôi để sống sót khi trật tự thế giới bị sụp đổ. Nên cùng với việc học đọc, viết và làm toán là những trận đấu tay đôi, lịch sử xã hội và chính trị, làm vườn, săn bắn, theo dõi. Chúng tôi học cách chế tạo bom từ những vật dụng bình thường. Học cách làm thế nào để nướng thịt, thuộc da, ăn côn trùng, khâu vết thương. Tất cả mọi thứ cần biết sau sự sụp đổ. Sống sót giữa tình trạng hỗn loạn.”

“Thật đáng kinh ngạc”, cô nói.

Anh đâm dĩa sâu vào miếng bít tết. “Một lần, một nhân viên xã hội đã từng đến kiểm tra chúng tôi. Bố giấu chúng tôi trong đống củi, nói với bà ấy là ông đã gửi chúng tôi đến sống cùng họ hàng ở vùng ngoại ô phía bắc New York. Rồi khuyên bà nên dự trữ dần đi là vừa. Làm người phụ nữ đó hoảng loạn và bỏ chạy.”

“Anh và các anh em nghĩ gì về chuyện đó?”

Anh nhún vai. “Bố là một người rất có sức lôi cuốn. Vô cùng thuyết phục. Và chúng tôi bị cô lập, không tivi, không đài báo. Bố không muốn chúng tôi bị tẩy não bởi các phương tiện truyền thông đó. Trong một thời gian dài chúng tôi tin tưởng hoàn toàn vào câu chuyện. Nhưng rồi Davy quyết định đi học ở trường trung học. Anh ấy nói với bố là sẽ nhận nhiệm vụ thăm dò lãnh thổ của kẻ thù, nhưng thực ra chỉ vì anh ấy liều lĩnh muốn gặp gỡ các cô gái.” Anh mỉm cười với ký ức đó rồi nụ cười nhanh chóng nhạt đi. “Thời điểm đó đã rất gần cuối đời bố. Ông bị đột quỵ cũng trong năm đó.”

Cô với tay ngang qua bàn và nắm lấy tay anh. Như có dòng điện chạy qua và cô rụt tay về với một tiếng thì thầm nho nhỏ.

Anh nhìn chăm chú xuống tay mình, thầm ước cô lại đặt tay lên đó. “Đó có thể là những gì Ed muốn ám chỉ”, anh nói. “Thích nghi với cuộc sống, sau khi lớn lên ở một thế giới khác. Em sẽ mau chóng học được các kỹ năng sinh tồn.”

“Vậy chuyện gì xảy ra sau khi cha anh mất?”, cô hỏi.

“Chúng tôi chôn cất ông trên mảnh đất đó. Tôi không nghĩ như thế là hợp pháp, nhưng chúng tôi không biết điều đó. Davy tìm được công việc trong một nhà máy. Chúng tôi đùm bọc lẫn nhau cho đến khi tôi tốt nghiệm trung học, rồi Davy gia nhập lực lượng hải quân và tôi tiếp tục công việc trong nhà máy.” Anh nhún vai. “Chúng tôi sống dựa vào nó.”

“Anh bao nhiêu tu