Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325802

Bình chọn: 9.5.00/10/580 lượt.

tắt vòi hoa sen. Nhưng có thể nó sẽ giết chết cô. Tuy thế ngay cả viễn cảnh xấu hổ đến chết cũng không phải lý do bào chữa cho sự nhát gan. Cô lau người, mặc đồ lót và quần áo ngủ. Cô đặt tay lên nắm đấm cửa... rồi sững lại.

Cô đã mua bộ đồ ngủ này bởi vì nó giống như trang phục trong một tiểu thuyết tình cảm về thời Nhiếp chính(4), mỏng nhẹ như tơ, kiểu dây buộc rất lãng mạn. Nhưng lại rất trong sáng. Không đủ gợi cảm để đưa ra lời tuyên bố ngầm như cô mong muốn. Ngay cả bộ đồ lót bằng vải bông màu trắng cũng thế. Nếu muốn một đi không trở lại thì cô phải liều lĩnh. Dù sao thì ngay khi bước qua cánh cửa này cô sẽ im lìm như một bức tượng. Nếu cần phải gửi một thông điệp thì tốt nhất đó là một thông điệp không lời.

(4) Thời kỳ Nhiếp Chính ở nước Anh, giai đoạn 1811-1820.

Cô cởi bộ đồ ngủ ra, treo lên mắc. Cởi đồ lót ra, mặc vào rồi lại cởi ra. Ngón tay cứng đờ của cô đang túm chặt nắm đấm cửa thì cô nhớ ra mái tóc. Cô gỡ búi tóc và để nó xõa xuống vai.

Cô nhìn chằm chằm vào gương. Trần truồng, tóc buông xõa có thể coi là gợi cảm. Quá tệ, cô đã bỏ túi đồ trang điểm trên giường. Không có sự trợ giúp của thứ đồ quý giá đó, cô đành phải để tự nhiên vậy.

Cơ hội tốt hơn để quyến rũ anh có lẽ sẽ không bao giờ đến nữa. Và có thể cô không có tài năng, nhưng ờ, phải chăng cô có động lực. Cô cố hít một hơi thật sâu, nhưng không có tí không khí nào lọt vào phổi.

Cô mở cửa ra, bước vào phòng. Connor quay lại khi nghe tiếng cửa mở.

Sự im lặng bàng hoàng của anh khiến cô cảm thấy vừa cô đơn vô cùng, vừa lõa lồ khủng khiếp, như thể cô đang trần truồng đứng trên sân khấu trước một đám đông rì rầm, còn đôi mắt rực lửa của Connor là ánh đèn rọi thẳng vào cô. Sự im lặng tiếp tục kéo dài. Anh há miệng. Rồi ngậm lại. Yết hầu của anh phập phồng.

“Ôi chúa ơi”, giọng anh khản đặc. “Em đang làm cái quái gì thế?”

Đầu tiên là môi, rồi đến toàn bộ hàm cô run cầm cập. “Tôi không biết”, cô thều thào. Chính cô cũng không biết mình đang làm gì. Nhưng dù gì thì rõ ràng đó cũng là một hành động sai lầm.

Phải, đây chính là điều đã xảy ra. Một kịch bản tồi tệ. Những lúc như này chính là cơ hội để một cô gái thể hiện bản chất thực sự của mình. “Tôi sẽ, ừm, mặc lại quần áo ngay”, cô lầm bầm. “Thứ lỗi cho tôi.”

Nước mắt đầm đìa lúc cô quay người lại. Cô lao người về hướng mà cô thực sự hy vọng đó là cửa phòng tắm.

Anh ôm chặt cô từ phía sau, xoay tròn và ép chặt cô vào tường. “Không cần vội thế. Chết tiệt, chờ một phút nào.”

Khuôn mặt giận dữ của anh chỉ cách mặt cô vài inch. Bộ ngực trần của anh áp sát hai núm vú cô. Cô mở miệng nhưng không thốt nên lời. “Tôi...”

“Đừng có khoả thân tung tăng ra ngoài phòng tắm chỉ để trêu ghẹo tôi như vậy!”

Cô hổn hển. “Nhưng tôi... nhưng tôi nghĩ...”

“Sao? Em nghĩ gì hả? Rằng trần truồng, nghênh ngang trước mặt tôi là một trò giải trí hay ho? Một trò đùa cợt buồn cười, hả? Đung đưa miệng mồi trước mũi tôi và nhìn tôi lao đầu xuống hả?”

Cơn thịnh nộ không thể lý giải được của anh khiến cô hoang mang. “Connor, tôi...”

“Đừng có khiêu khích tôi kiểu này, Erin... Đừng... có... làm thế.”

Cuối cùng cô cũng tìm lại giọng nói của mình. “Anh hiểu nhầm rồi.”

“Nhầm thế nào? Nói to lên. Tôi không nghe thấy gì cả.”

Cô đẩy mạnh vào ngực anh, nhưng anh không nhúc nhích. Như thể anh đã mọc rễ vào nền nhà. “Đừng hét vào mặt tôi!”

“Nói rõ ràng đi, Erin.” Giọng anh nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy hăm doạ. “Tôi sai thế nào?”

Cô cố che ngực nhưng anh đã chộp lấy tay cô, kéo ra hai bên và găm chúng vào tường. Anh sáp lại gần hơn. “Không đời nào, Erin. Đây là ý tưởng của em. Hãy chịu trách nhiệm về nó.”

Cô trừng trừng nhìn thẳng vào anh. “Tôi chỉ muốn...” Cổ họng thít lại và cô cố gắng lần nữa. “Tôi muốn....”

“Cái gì? Em muốn cái gì? Em đang chơi trò điên rồ gì với tôi?”

“Đừng nguyền rủa tôi! Tôi không chơi trò gì hết! Tôi muốn anh!”

Khuôn mặt anh đờ đẫn, “Hả?”

“Tôi muốn anh!” Cơn giận dữ đã tiếp thêm sức mạnh cho cô giật tay ra. “Chúa ơi, Connor! Quá khó khắn để nhận ra điều đó sao? Tôi có cần nói rõ ràng hơn không? Tôi phải làm gì đây, gửi tin nhắn cho anh hả?”

“Tôi?”, anh lặp lại.

Cô đẩy mạnh vào bộ ngực nóng như lửa của anh, lần này anh loạng choạng lùi lại. “Phải, chính là anh! Đồ ngốc! Tôi không hiểu sao anh lại lố bịch như thế!” Cô nhào vào phòng tắm. “Bỏ qua đi. Đừng bận tâm. Tôi hứa sẽ không bao giờ...”

“Mẹ kiếp, không.” Anh túm hai vai và kéo cô quay lại đối diện với anh. “Chúng ta sẽ không bỏ qua chuyện này. Không đời nào.”

Cô đã hy vọng chuyển từ một giai điệu êm ái sang một điệu nhảy gợi cảm, mà Connor sẽ dẫn dắt còn cô sẽ làm theo chỉ dẫn của anh, che giấu sự vụng về, không thông thạo của mình. Nhưng chuyện không xảy ra theo cách đó.

Anh đã rất tức giận. Một cơn rùng mình bởi nỗi khiếp sợ ban sơ pha lẫn thích thú chạy khắp người cô. “Nhẹ tay một chút, làm ơn”, cô thì thầm. “Anh đang làm tôi đau.”

Tay anh lập tức rời ra. “Xin lỗi”, anh cộc cằn nói.

Cô xoa xoa vết hằn do ngón tay anh để lại. “Anh làm tôi sợ.”

Anh lắc đầu kèm theo tiếng cười khan đầy mỉa mai


Polaroid