thường luôn ngoan ngoãn, bắt đầu đuổi bắt cừu và hạ gục một con, con chó ấy sẽ không bao giờ dừng lại không? Nó không thể quên cảm giác rùng mình và mùi máu tươi trong miệng."
"Không. Tôi không muốn biết", cô thì thầm.
"Chà, sao lại không? Em là một cô gái thành thị. Nhưng dù sao con chó cũng có lý do. Nó chỉ quay lại bản chất mà thiên nhiên định sẵn cho nó. Còn Novak, hắn khám phá ra niềm đam mê thực sự trong đời hắn vào đêm hôm đó. Giết hại phụ nữ trẻ là thú vui xa xỉ của hắn, giống như một loại ma túy thượng hạng. Hay sưu tầm cổ vật Celtic vô giá."
Cô lắc đầu. "Không thể nào, Connor. Mueller là..."
"Em có biết tại sao tôi phát cáu lên không? Xin em đấy, Erin. Nói cho tôi ít nhất là một người biết hắn ta. Tôi đang hết sức mơ hồ. Một gã phóng đãng luôn có hứng thú với những cô gái trẻ xinh đẹp và hắn biết rõ tên em. Hãy nói là tôi có quyền lo lắng cho em!"
Giọng nói khẩn khoản tuyệt vọng của anh khiến cô muốn ôm chặt lấy anh và đồng ý với bất kỳ yêu cầu nào chỉ để anh cảm thấy khá hơn. Cô dừng lại kịp thời, vô tình bật ra tiếng cười lo lắng. "Tôi không đáng ước vọng thế. Novak có thể tìm được người đẹp hơn tôi nhiều."
Anh hoài nghi. "Hả?"
"Cindy có nhan sắc, Erin có bộ não", cô lảm nhảm. "Mẹ tôi thường nói vậy. Bà không ám chỉ Cindy ngu ngốc hay tôi xấu xí. Bà có ý tốt. Luôn có ý tốt."
Anh cau mày. "Em đang đùa hả? Hãy nói là em đang đùa đi."
Cô cắn môi, ánh mắt cô trượt khỏi anh.
"Chúa ơi", anh nói. "Em đẹp tuyệt. em phải biết điều đó chứ."
Mặt cô bỗng đỏ bừng. "Làm ơn, đừng lố bịch thế."
"Tôi không phải là kẻ lố bịch." Anh thay đổi vị trí để chân anh nằm giữa chân cô. Váy cô bị kéo gần như tới tận mông.
"Connor." Cô dừng lại và cố giữ giọng bình tĩnh. "Đừng nói thêm gì về Novak nữa. Tôi không muốn nhắc đi nhắc lại về bạo lực và cái ác. Tôi đang cố gắng suy nghĩ tích cực. Tôi không muốn biết."
"Em không thể chạy trốn sự thật."
Cô đẩy mạnh vào ngực anh. "Tôi phải đối mặt quá đủ với sự thật ấu xa rồi!"
"Em không thể khắng định thế nào là đủ", anh nói. "Không ai trong chúng ta có thể khẳng định. Em không thể kiểm soát được. Không bao giờ."
"Tôi sẽ thử", cô cáu kỉnh.
"Chắc chắn, em có thể thử. Nhưng em sẽ tự làm mình đau đớn."
Sự trống trải trong đôi mắt anh khiến những điều cô muốn nói chợt tan biến. Ngực cô nặng trĩu như thể vừa chạy một quãng đường dài.
"Làm ơn, Erin." Giọng anh nhỏ, xúc động. "Tôi sẽ cố cư xử tốt. Tôi sẽ không hủy hoại cuộc sống của em. Chỉ cần đóng kịch cùng tôi. Hãy để tôi làm việc của tôi."
Tất cả sự che chở mạnh mẽ này đều là dành cho cô. Trái tim cô xoắn lại vì khao khát.
Connor đã đối mặt với rất nhiều sự thật nghiệt ngã, nhưng anh vẫn chiến đấu. Vẫn dũng cảm và cố gắng làm điều đúng đắn. Cô muốn ôm chặt lấy anh và nói, Ồ vâng. Hãy che chở em khỏi cái thế giới xấu xa rộng lớn này. Và trong khi anh làm thế, hãy hôn em một cách điên cuồng. Vì Chúa, đừng dừng lại.
Cô tập hợp tất cả mảnh vụn tự kiềm chế ít ỏi còn lại. "Ừm, có lẽ tôi có thể sáng suốt hơn nếu anh không nằm lên tôi, ép tôi xẹp lép và làm nhàu bộ đồ của tôi. Anh không phiền chứ?"
Nét mặt căng thẳng, anh lập tức nhấc người ra khỏi cô.
Cô đá văng đôi giày vẫn đang dính chặt vào chân, ngồi dậy, quỳ gối trên giường. Connor gập người trên mép giường, quay lưng về phía cô. Âm thầm chờ đợi.
Giấc mơ vụt hiện ra trong đầu cô: Cách anh bám sát cô với sự kiên nhẫn cứng đầu giống thế này. Không rời mắt khỏi cô, không bỏ cuộc. Cô muốn chồm lên bờ vai rộng lớn và ôm chầm lấy anh.
Quyết định chợt xuất hiện, đột ngột, không thể thu hồi. "Được rồi", cô nói.
Anh quay đầu lại, ánh mắt đề phòng. "Được cái gì?"
"Được, anh có thể làm việc của anh. Nếu anh nghiêm túc về việc cố gắng không hủy hoại cuộc sống của tôi. Và, ừm, cám ơn anh vì đã bận tâm."
Anh nhìn cô chăm chú hồi lâu. "Không có gì."
Ánh mắt anh trượt xuống thân hình cô. Hơi nóng lại bùng lên giữa hai chân, cô phải ép chặt hai đùi, cố gắng vuốt thẳng tóc ra sau. Áo cô nhàu nát. Anh nhìn cô vuốt thẳng áo, khuy áo rồi đến nếp gấp với niềm đam mê mãnh liệt. Sự im lặng càng kéo dài, càng khiến nó trở nên ý nghĩa hơn.
"Vậy", cô nở một nụ cười vui vẻ, kiểu chúng-ta-đi-thôi, nhưng lại chẳng biết có đạt được mục đích không. "Giờ thì sao?"
Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay. "Em đói hả?"
Cô gặp quá nhiều chuyện nên không có thời gian nghĩ tới thức ăn, nhưng cả ngày hôm nay cô chỉ ăn đúng