"Vâng, vâng, tất nhiên rồi, Dobbs nhiệt tình. "Chúc buổi tối vui vẻ."
Erin cúp máy. Cô cảm thấy phát ốm. Dạ dày cô quặn lại, bất an. Cô ấn chặt bàn tay run rẩy lên nó.
Cô hít một hơi sau, rùng mình, đứng dậy đối mặt với anh. "Connor", cô nói. "Anh còn quá cả hoang tưởng đấy. Đó là khách hàng giá trị nhất của tôi, Anh đang cố hủy hoại tôi phải không?"
Anh nhún vai. "Em đang định nói cho hắn ta số điện thoại. Nó sẽ làm mất hết lợi thế khách sạn này mang lại cho em."
Cô hùng hổ đi về phía cửa, đóng sập nó lại. "Và anh có quyền gì bắt tôi phải nói anh là bạn trai của tôi?"
"Khiến mọi người bớt chú ý hơn nếu nói tôi là vệ sĩ của em. Hợp lý hóa lý do tại sao tôi bám dính lấy em, lừ mắt với bất kỳ gã nào sán lại gần em. Đó là hành động ghen tuông thông thường của một gã bạn trai. Hầu hết phụ nữ đều phải lòng một trong số đám thất bại ấy và phải đưa ra một lệnh cấm với anh ta."
"Tôi chưa bao giờ làm thế", cô bất bình.
"Đừng lo lắng Erin. Tôi đã làm cảnh sát chìm chín năm, Tôi diễn xuất rất tốt. Em không bắt buộc phải ngủ với tôi để chuyện đó có vẻ thuyết phục hơn."
Quai hàm cô chùng xuống vì lời nói thô lỗ của anh. "Ồ! Cảm ơn Connor! Nhận xét sâu sắc đó khiến tôi an tâm lắm đấy!"
"Tôi không định trấn an em", anh vặn lại.
"Chết tiệt, rõ ràng là như thế!" Cô hét lên. "Anh có biết tôi cảm thấy tệ thế nào không? Mueller đã bay chuyến sớm hơn từ Paris chỉ để gặp tôi tối nay!"
"Ồ, Lạy Chúa, không." Vẻ mặt anh vờ tỏ ra đau khổ một cách đầy biếm họa. "Gã tỉ phú thất vọng, ăn món trứng cá muối một mình trong ánh nến lung linh. Tội nghiệp Claude. Em đang làm trái tim tôi tan nát."
Cô hất cằm lên. "Vậy sao." Rồi chộp lấy va li. "Tôi thật sai lầm khi chiều theo ý anh. Anh không có chút tôn trọng nào với công việc của tôi, và hoàn toàn bị điên. Tôi sẽ rời khỏi... Ối!"
Anh giật phắt cô lại. "Em sẽ không đi đâu hết."
"Có, tôi sẽ đi." Cô lùi lại nhưng anh đã túm chặt vai cô. "Tôi đạ chịu đựng anh đủ... Connor!" Thế giới nghiêng ngả, quay tròn, và cô hạ cánh trên giường rồi nảy lên. Cú nảy dừng lại khi anh đè lên cô, ghìm chặt cô dưới thân hình to lớn, vững chắc của mình.
"Không", anh nói điềm tĩnh như thể nằm trên cô không phải là việc gì to tát. "Em sẽ không đi đâu hết, Erin."
Cô buộc mình phải im lặng. Tim cô đập thình thịch, và cô chắc chắn anh có thể cảm nhận được nó đập mạnh vào ngực anh. Cô vật lộn dưới sức nặng rắn chắc của anh, và hành động đó lại có vẻ... gợi cảm.
Cô nằm im lìm. "Connor. Đừng", cô thì thầm.
Anh ôm gọn khuôn mặt cô trong đôi tay to lớn. "Novak nên bị tiêu diệt khi chúng ta có cơ hội. Georg cũng thế. Tôi nên giết hắn, nhưng tôi đã để pháp luật trừng trị hắn. Đó là quyết định ngu ngốc, bởi vì có vô số cái hố mục ruỗng trong cả hệ thống. Jesse bị rơi vào một trong những cái hố đó và bị giết chết. Tôi rơi vào hố khác. Tôi đã sống trong đường tơ kẽ tóc, một may mắn tình cờ. Một cái hố khác giúp Novak và Georg trốn thoát. Em có hiểu không?"
Cô gật đầu rất nhẹ.
"Tôi sẽ không để em rơi vào một trong số chúng, Erin. Tôi sẽ không bỏ em một mình. Tôi sẽ không biến mất. Hiểu chưa?"
Cô cố hít một hơi thở mỏng manh. "Tôi không thở được."
Anh chống khuỷu tay xuống, vẫn đè lên cô. "Để tôi kể cho em vài điều về Kurt Novak."
Cô lắc đầu. "Làm ơn, đừng. Tôi không muốn nghĩ về..."
"Tệ thật. Nhìn tôi đi."
Cô nhăn mặt, rồi từ từ, miễn cưỡng nhìn anh.
"Bố hắn là một ông trùm tiếng tăm trong các băng đảng ở Đông Âu. Có lẽ là một trong những người giàu có nhất thế giới. Ông ta đã thu xếp cho con trai mình tới học ở Mỹ. Tôi đoán ý định của ông ta là dọn bước cho hắn đi đúng luật, mở rộng cơ sở quyền lực, nhưng Kurt, chà, hắn lại là một gã hài hước. Những sự việc kỳ lạ bắt đầu xảy ra ở ký túc xá. Đỉnh điểm là một cô gái bị bóp cổ đến chết trong khi đang quan hệ tình dục."
Erin nhắm nghiền mắt. "Connor, tôi không..."
"May mắn cho anh chàng Kurt của chúng ta, cô gái đó không giàu có, cũng chẳng phải là con của một chính trị gia hay một viên tướng. Mẹ cô ta chỉ là một thủ thư góa bụa, không đủ nguồn lực để theo một cuộc chiến lớn. Hoặc có lẽ cũng chẳng phải may mắn, có thể Kurt đã suy nghĩ kỹ lưỡng, ở cái tuổi mười chín. Sự việc bị bưng bít và chìm đi, Kurt bị lôi về châu Âu, sửa chữa lỗi lầm trên các sườn núi trượt tuyết ở dãy Alps1.
Cô quay mặt đi nhưng bàn tay anh đã buộc cô phải quay lại đến khi cô nhìn vào mắt anh lần nữa. "Nhìn tôi khi tôi đang nói chuyện với em, Erin."
Dãy núi Anpơ, là dãy núi dài nhất châu Âu, chạy qua các nước Áo, Ý, Slovenia, Thụy Sĩ, Đức, Pháp.
Sao anh dám ra lệnh cho cô chứ. Cô muốn nói gì đó thật chua ngoa để anh hiểu rõ vị trí của mình, nhưng ánh mắt dữ dội của anh khiến đầu óc cô trống rỗng.
"Em có biết, khi một con chó bình