Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325111

Bình chọn: 8.5.00/10/511 lượt.

ô ngồi cứng đơ trên giường.

Làm sao cô có thể bình tĩnh đây? Cô sợ gần chết. Bradley đã nói rằng cô lạnh lẽo như ngọn núi băng ở Greenland. Nhưng lãnh cảm có nghĩa là không muốn tình dục và không đúng với trường hợp của cô. Cô thèm muốn Connor đến tuyệt vọng, cô bị đóng băng vì sợ hãi.

Nhưng một lần nữa, nghĩa đen của từ lãnh cảm có phải là như thế không? Lạnh lẽo. Nguyên nhân là gì không quan trọng, kết quả vẫn như nhau. Có lẽ cả hai đều tồn tại trong sự tuyệt vọng đau đớn.

Ánh mắt chạm vào cuốn sổ ghi chú cài bên ngoài túi xách khiến cô giật mình khó chịu. Cô nên tận dụng khoảnh khắc được ở một mình để kiểm soát một số thiệt hại. Cô mở sổ ghi chú, nhấn số gọi khu nghỉ dưỡng Silver Fork, đề nghị nối máy cho Nigel Dobbs.

“Xin chào?” Giọngnói nhanh nhẹn, khinh khỉnh của Dobbs vang lên.

“Ngải Dobbs phải không? Erin Riggs đây.”

“Cô Riggs! Rốt cuộc! Chúng tôi đang rất lo lắng cho cô.”

“Tôi rất cảm kích sự quan tâm của ngài và hết sức xin lỗi vì tôi không có cơ hội gọi điện và...” Giọng cô nhỏ dần. Connor đẩy cái cửa trượt kêu rầm một tiếng, hiên ngang bước vào, để mặc cửa vẫn mở. Anh đứng sừng sững chỉ cách một inch trước mặt cô, nhìn trừng trừng. Luồng hơi lạnh, mùi muối ẩm ướt cuộn xoáy quanh anh.

“Alô! Alô! Cô Riggs, cô còn đó không?”

“À vâng, tôi đây. Thứ lỗi cho tôi. Chắc tại kết nối kém thôi”, cô hấp tấp lên tiếng. “À, tôi rất xin lỗi. Tôi, ừm...”

“Cô ổn chứ? Cô gặp rắc rối gì à?”

Ôi, ngài không tưởng tượng nổi đâu. “Không có gì”, cô quả quyết. “Tôi rất ổn.”

“Cô cần ai tới đó đón cô không?”

“Không, cám ơn ngài.Đó chính là lý do tôi gọi điện cho ngài. Tôi rất muốn xin lỗi vì đã không thông báo cho ngài kịp thời để báo lái xe không phải tới sân bay Fortland nữa. Tôi đã thay đổi kế hoạch và...”

“Nói với họ là bạn trai em đi cùng”, Connor nói.

Cô nhìn anh chằm chằm, im bặt.

Tiếng thở dài thiếu kiên nhẫn của Dobbs vang lên rõ ràng. “Cô Riggs. Cô định thông báo vài điểm về sự thay đổi kế hoạch của cô phải không?”

Cô nuốt nước bọt một cách khó khăn. “Bạn... Bạn trai tôi đi cùng.”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. “Tôi hiểu.”

"Anh ấy gặp tôi ở Portland, lái xe đưa tôi đi và chúng tôi đã đăng ký phòng ở một khách sạn khác, vì thế tối..."

"Vậy tôi đoán cô không thể ăn tối cùng ngài Mueller rồi. Ông ấy sẽ rất thất vọng. Thời gian của ngài Mueller rất eo hẹp."

"Nhưng tôi không được biết ngài Mueller sẽ tới khách sạn tối nay", cô ấp úng. "Tôi nghĩ ông ấy sẽ tới lúc nửa đêm."

"Ông ấy đã thay đổi kế hoạch khi nhận được email của cô." Dobbs lạnh lùng. "Ông ấy đang trên đường tới đây trưa nay. Thật đáng tiếc, hừm!"

Erin nhắm mắt và thầm thì một lời nguyền rủa câm lặng. "Vậy thì, ừm, có thể tôi..."

"Không." Giọng Dobbs nghiêm khắc, uy hiếp. "Không đời nào. Không ăn tối với hắn ta tối nay. Quên chuyện đó đi."

Nigel ho khan. "E hèm. Có lẽ tốt nhất cô nên giải quyết ổn thỏa vấn đề cá nhân của mình. Tôi sẽ bảo ngài Mueller về sự thay đổi kế hoạch của cô lúc ông ấy tới."

"Cám ơn ngài", cô khổ sở.

"Và nếu ngài Mueller mạo hiểm tiếp tục sử dụng dịch vụ chuyên nghiệp của cô, tôi sẽ coi là một ân huệ to lớn nếu cô thông báo trước với chúng tôi về những thay đổi của cô. Ngài Mueller đã đi chuyến bay sớm từ Paris tới đây chỉ để có thời gian dùng bữa tối với con. Nếu cô gọi sớm hơn thì tôi đã có thể thông báo cho cô rồi."

"Ôi Chúa ơi", cô lẩm bẩm. "Tôi vô cùng xin lỗi."

"Tôi sẽ cho xe tới đón cô vào sáng mai. Địa chỉ chỗ cô ở là gì?"

Cô dò tìm ở tập giấy ghi số điện thoại. "Chờ một chút, nó có ghi trên tập..."

Cô khẽ kêu lên khi Connor giật chiếc điện thoại từ tay cô và bịt kín ống nghe. "Không được cho địa chỉ", anh nói.

"Connor!" Cô nhào tới giật lại điện thoại.

Anh giơ ra xa khỏi tầm với của cô. "Sáng mai tôi sẽ đưa em tới đó. Em mở miệng nói cho hắn ta địa chỉ, tôi sẽ giật đứt dây điện thoại." Anh quấn dây quanh ngón tay và nheo mắt. "Đồng ý đi, Erin. Cho tôi thấy là chúng ta đã hiểu rõ nhau đi."

Cô gật đầu. Anh đưa lại điện thoại cho cô. "Ngài Dobbs. Tôi không muốn làm phiền tài xế của ngài..."

"Đó không phải là làm phiền, cô Riggs."

"Thật sao, vậy thì tốt. Chúng tôi sẽ tự lái xe tới khu nghỉ dưỡng."

"Nếu cô quyết định thế. Khi nào chúng tôi được tiếp đón cô? Có lẽ mười một giờ là phù hợp. Như thế ngài Mueller sẽ có thời gian nghỉ ngơi."

"Mười một giờ là ổn", cô đáp. "Và vui lòng chuyển lời xin lỗi của tôi tới ngài Mueller. Tôi thực sự không có ý..."


Pair of Vintage Old School Fru