XtGem Forum catalog
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324643

Bình chọn: 7.5.00/10/464 lượt.

g ngực anh cũng không muốn em cười trong lòng người đàn ông khác.”

Tôi muốn đẩy anh ra, anh lại càng ôm chặt hơn, căn bản không cho tôi có cơ hội giãy dụa, thanh âm cười khẽ phát ra từ ngực anh “Anh đúng là không phải người tốt.”

“…Đại biến thái, anh nghịch đủ chưa! Mau thả tôi ra!!” Tôi tức giận hét lên.

Đúng lúc này nhạc chuông di động của tôi vang lên.

“Có thể là dì gọi về, đi nghe đi.” Trần Diệu Thiên cuối cùng cũng buông tôi ra, tôi vội vàng đi đến bên giường lấy điện thoại.

Lí…Lí Minh Ngôn…..

Lòng tôi nhất thời bất ổn, giống như đang làm sai chuyện gì đó, chậm chạp không nghe điện.

Tiếng chuông tiếp tục vang lên, tôi đứng chết trân nhìn nó, trong đầu không ngừng đấu tranh, cuối cùng vẫn quyết định nghe máy.

“Em còn chưa dậy sao?” Tiếng cười khẽ của anh xuyên qua điện thoại.

“Em….” Vừa mở miệng tôi liền nghẹn họng “Em…”

“Mông Tiểu Trư nhà mình mền như mây trên trời a.” Trần Diệu Thiên đột nhiên chụp lấy mông tôi, trêu đùa.

Tốt hít mạnh một hơi, che ống nghe lại.

Tôi quay đầu hung hăng trừng anh, nếu anh mắt có thể giết người, tôi tin rằng giờ phút này anh đã bị thiên đao vạn quả. {hana: chém tới mức máu me be bét, tan xương nát thịt… bạn heo miêu ta ghê quá}

Anh nhìn tôi có chút quỷ dị, đột nhiên bước đến gần, đem tôi áp lên giường, “A a… Anh…” Thân thể cao lớn của anh chèn ép khiến tôi không thể động đậy, đột nhiên tay anh tụt quần ngủ của tôi xuống “A…” Cùng với tiếng kêu sợ hai tôi cúp điện thoại “Anh… Anh muốn làm gì.”

Anh cố định chân của tôi, sau đó đứng dậy nâng thắt lưng của tôi lên, trực tiếp tét một phát lên mông của tôi. {hana: Thiên ca… ca quả thật quá Bêtê}

“A… anh làm gì…” Tôi hét lên chói tai.

“Không nghe lời liền đánh, đây là dì dặn anh thế, đối với em cần chuyên tâm dạy dỗ.” Tiếng cười xấu xa của anh càng lúc càng có tính uy hiếp “Em dám lộn xộn, anh lột quần lót của em đánh tiếp.”

….Giờ phút này tôi xấu hổ chỉ muốn lập tức chết cho xong.

Lúc này đây chỉ có thể tuỳ ý để anh

đánh, một chút cũng không dám lộn xộn, bởi vì tôi thật sự sợ hãi, chỉ

cần tôi lộn xộn thì kết quả chắc chắn rất thảm.

Đầu tôi vùi sâu vào trong gối, cắn chặt môi, trong lòng tự niệm đủ thứ, tôi là người chết, tôi là người chết, tôi là người chết…

Thật lâu sau cuối cùng anh cũng ngừng tay “A, tạm thời cứ thế đi.” Nói xong giúp tôi kéo quần ngủ lên.

Tôi không để ý đến anh, một lần nữa anh

lại ôm lấy tôi nhập trong ngực anh. Anh mạnh mẽ ngăn chặn tay tôi, lau

đi nước mắt trên mặt tôi “Anh cũng có đánh mạnh đâu, khóc cái gì, em sao có thể dễ khóc như thế.”

Tôi đẩy mạnh anh ra, hung hăng liếc mắt oán hận anh.

Tôi biết dù tôi có mắng anh lưu manh cỡ

nào cũng chưa thấm vào đâu, anh chính là cái loại người không biết xấu

hổ. Tôi xuống giường, chạy nhanh đến tủ quần áo lấy quần áo và lao vào

toilet.

Mẹ nó…. Tôi sao lại xui xẻo như vậy… Gặp phải một đại lưu manh biến thái… từ nhỏ đến lớn đều bị âm hồn này khi dễ.

May mắn? Mẹ nó, tôi rõ ràng là xui tám đời đi.

Sau khi rửa mặt trong đau thương, vừa đến phòng khách, chuông cửa vang lên.

Tôi mở cửa chỉ thấy Lí Minh Ngôn với

dáng hình ngọc thụ lâm phong đứng trước cửa, anh mặc một bộ quần áo

trắng sạch sẽ, trên người mang theo hương vị của nắng, thanh mát nhẹ

nhàng mỉm cười với tôi. Khuôn mặt anh tràn đầy ôn hoà, nhìn thấy thôi

cũng đủ thoải mái, không một chút tà khí làm người ta khiếp đảm.

Tôi đột nhiên lao vào lòng anh, một tay ôm lấy anh.

Hai tay anh ôn nhu ôm lấy tôi, tiếng cười khẽ vang lên “Làm sao vậy?”

Tôi khụt khịt mũi nói “Không có gì, em nhớ anh.” Ngữ khí này mang một chút yếu ớt, mới nói xong tôi đã cảm thấy mình cũng là loại người không biết xấu hổ.

Lí Minh Ngôn cười lên, anh khẽ vuốt tóc tôi, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên má tôi, dịu dàng nói “Anh cũng nhớ em.”

“Sớm a.” Tiếng cười

lạnh lùng đột nhiên truyền đến từ phía sau. Tôi run lên, từ trong ngực

Lí Minh Ngôn ngẩng đầu lên, quay lại nhìn. Trần Diệu Thiên từ cầu thang

đi xuống, tiến dần về phía chúng tôi, anh nở nụ cười hết sức xinh đẹp,

trong mắt nhìn thẳng vào tôi không chớp.

Trong lòng tôi bấn loạn điên cuồng, lo lắng không biết nên nói gì cho tốt, ngây ngốc thất thần như con ngốc.

Tôi sợ Trần Diện Thiên đột nhiên bùng

nổ, làm chuyện gì đó không đoán trước được… Tôi càng sợ Lí Minh Ngôn

nhìn thấy một màn không rõ ràng này, hiểu lầm chúng tôi có gì gì đó…

tôi….

Tôi sợ Trần Diện Thiên đột nhiên bùng

nổ, làm chuyện gì đó không đoán trước được… Tôi càng sợ Lí Minh Ngôn

nhìn thấy một màn không rõ ràng này, hiểu lầm chúng tôi có gì gì đó…

tôi….

“Tiểu Trư, em ngủ đúng là hỗn quá, không biết đã đá anh bao nhiêu lần.” Trần Diệu Thiên nhíu mày bất mãn nói, đi đến sô pha ngồi xuống.

“Anh nói bậy bạ cái gì vậy!” Tôi gầm nhẹ với anh.

“Không lẽ không đúng sao?” Anh nhướn mi, khoé miệng cong lên ý cười không rõ ràng “Tối hôm qua là ai nằm trong lòng anh không rời một bước.”

“… Anh nói bậy, anh nói hươu nói vượn! Anh đừng có mà nói lung tung.” Tôi tức đến nỗi nói năng bắt đầu lộn xộn, một đôi tay đột nhiên ôm lấy

vai tôi, tôi quay đầu lại, Lí Minh Ngôn cười trấn an t