à.”
Tôi… Lúc trước tôi còn nghĩ mẹ tôi tuổi
già nên càng lúc càng lú lẫn, tự nhiên đem tôi giao cho một người đàn
ông, giờ đây tôi mới hiểu, thì ra người ngu ngốc chính là tôi, mẹ tôi rõ ràng là muốn đem tôi nhét vào miệng sói a!
Cha mẹ người ta sợ con gái mắc câu đàn
ông, vậy mà mẹ già của tôi còn sợ tôi sẽ không mắc câu. Thế giới rộng
lớn, quả nhiên nhiều điều kỳ lạ.
“Mẹ, con hình như quên nói với mẹ, con đã là bạn gái của Lí Minh Ngôn.” Tôi nghiêm túc nói với mẹ.
“Thì sao?” Trên mặt mẹ không lộ vẻ hưng phấn như suy đoán của tôi, ngược lại còn có phần kinh ngạc nhìn tôi “Lí Minh Ngôn kia luôn lạnh lùng thản nhiên, hai người sao có thể vượt qua tình cảm bạn bè?”
“Ai nói anh ấy lãnh đạm với con? Người ta là sống nội tâm, quen thâm trầm a.” Tôi lập tức hát đệm cho Lí Minh Ngôn.
“Vật chất cũng là vấn đề, cậu ta cũng không tồi, đi theo cậu ta đúng là sẽ không lo cái ăn cái mặc, cuộc sống cũng sẽ an nhàn. Có điều, con gái à, con gái nên chọn người yêu
mình mới có thể dựa dẫm.” Mẹ tôi tận tình khuyên bảo “Ngay cả mẹ cũng chưa nhìn thấy Lí Minh Ngôn có bao nhiêu tình cảm với con, nếu muốn theo cậu ta, về sau có thể con sẽ khổ.”
“Hiện tại cũng chỉ mới đang nói chuyện yêu đương thôi, còn chưa nói đến chuyện hôn nhân, đấy là chuyện cả đời, mẹ đừng doạ con.”
Dù hiện tại Lí Minh Ngôn không thật sự thích tôi, ai biết được tương lai anh sẽ không thích tôi a?
“Tóm lại con phải nghe mẹ, quan tâm Diệu Thiên một chút. Không nên bỏ qua một con cá béo.” Mẹ chẳng thèm quan tâm đến bộ dạng của tôi, kéo tôi qua tiếp tục nói.
“Mẹ biết tâm lí lớp trẻ hiện
nay, không ai còn muốn kết hôn sớm, cơ hội còn nhiều. Có điều ý nghĩ này là sai lầm, mười phần sai lầm. Con nói xem, Trung Quốc hiện nay đàn ông nhiều không, đàn ông có tiền nhiều không, có tiền mà chưa kết hôn nhiều không? Nhìn xem, những người vừa có tiền lại chưa kết hôn, thân thể
khoẻ mạnh không bệnh tật có nhiều không? Những người như thế này khả
năng con có thể gặp là bao nhiêu? Mẹ nói cho con biết, rất nhiều cô gái
mơ có được vị trí này. Trần Diệu Thiên không chỉ yêucon, còn khăng khăng một mực chỉ yêu con, hơn nữa tuổi còn trẻ, tướng mạo xuất chúng, tài
lực hùng hậu, con nói xem vận khí của con có phải quá tốt không? Người
ta mua xổ số trúng độc đắc vận khí cũng không tốt bằng con.”
“….”
“Con cũng không nhìn lại bản
thân xem, diện mạo không có, dáng người cũng không, công việc cũng không ổn định… Mẹ nhìn con đã muốn chán chết, hiện tại tự nhiên có người đến
cho con chiếm tiện nghi, con còn muốn mang con rùa vàng này đá đi sao,
nếu thế thì cơm gạo hơn hai mươi năm mẹ nuôi con, con mau nhổ ra, nuôi
lớn như vậy mà không khôn ra, rõ ràng là lãng phí lương thực của nhà
ta.”
“…” Tôi ngoài im lặng cũng không biết nói gì.
Lão Phật gia à, mẹ sao có thể ác độc như thế a.
Ra khỏi toilet, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Trần Diệu Thiên đứng cách đó không xa, nở nụ cười rạng rỡ hơn ánh
mặt trời. Thân hình cao lớn khiến anh cực kỳ bắt mắt, nhìn anh như vậy
khiến người ta liên tưởng đến một nhân vật nổi tiếng nào đó. Hơn nữa
trên người anh toàn hàng hiệu, nhìn một cái đã biết là người có tiền,
phụ nữ đi qua anh vẫn còn muốn quay lại nhìn thêm vài lần.
Mẹ nó, tôi đúng là trúng tà, sao tự nhiên lại cảm thấy người đàn ông này thật đáng yêu.
Tôi, tôi không phải là nên đi mua xổ số??
Anh nhìn thấy chúng tôi đên, đi nhanh
hai ba bước, đi cùng chúng tôi. Cho đến khi mẹ đi qua cửa kiểm tra an
toàn, vẫy tay chào sau đó biến mất khỏi tầm mắt tôi, anh từ đứa con
ngoan hiền trở lại dáng vẻ lưu manh. Một tay anh ôm lấy tôi vào trong
lòng, không để ý đang giữa ban ngày ban mặt tự nhiên hôn lên môi tôi.
Cho đến khi tôi kháng cự mãnh liệt anh mới buông ra, tặc lưỡi tiếc nuối
nói “Được rồi, một miếng không thể ăn hết một cái đầu heo, anh sẽ từ từ thưởng thức.”
“Biến thái!” Mặt tôi nóng như lửa đốt, đạp mạnh vào chân anh.
Anh cợt nhả nói “Đánh đi, cãi nhau cũng là một loại tình thú của tình nhân.”
Tôi vẫn muốn đá anh một phát nữa nhưng đột ngột rụt trở về, xoat người, bước đi về phía trước.
…Gặp anh so với trúng xổ số còn may mắn hơn sao? Ta phỉ nhổ!
Anh hai ba bước đã bắt kịp tôi, đưa tay
khoác lên vai tôi, tôi liếc anh một cái đẩy tay anh ra, anh lại đặt lên, tôi lại đẩy ra… da mặt của tôi không dày được như anh, cho đến khi hai
người chúng tôi gây sự chú ý nhiều hơn, tôi thoả hiệp, mặc anh muốn làm
gì thì làm.
Sau khi lên xe, tâm tình của anh hình như tốt lắm, tôi nhịn không được buồn bực hỏi “Trần Diệu Thiên, anh cuối cùng là vì cái gì mà cứ bám theo tôi không dứt.”
“Buổi tối em giúp anh ngủ anh sẽ nói cho em biết.” Anh cười vô sỉ nói.
“….Thần kinh!!”
Tôi còn đang lo lắng đêm nay cuối cùng
sẽ thế nào, hoàn hảo ông trời thấy tôi đáng thương nên giúp tôi, Trần
Diệu Thiên bị điện thoại kéo đi, hình như là có chuyện gì đó cần đi công tác thì phải.
Anh đưa tôi về nhà, trước khi bước đi anh còn sờ sờ đầu tôi nói “Bảo bối của anh, anh không ở nhà em đừng nhớ anh quá nhé.” {hana: oẹ, như chồng nói với vợ ấy, Thiên ca, ca có cần sến thế không…(mặc dù
