còn có bốn vết sẹo nữa!” Giờ học mĩ thuật,
cậu bé không vẽ nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào cô bé, tò mò hỏi, thậm chí
còn lấy bút lông đẩy đẩy vào vết sẹo trên tay cô bé.
“Cậu đừng có đụng………” Cô bé nhanh chóng rút tay về, “Tớ làm sao biết được……….”
“Nhìn đùa rất vui!” Cậu bé hưng trí dạt dào nhìn chằm chằm vào tay cô bé.
“………… Chơi không vui đâu!” Cô bé nhanh chóng thu hồi hai tay về, giấu ở sau lưng, cảnh giác theo dõi cậu bé.
“Cho tớ nắn nó một chút được không?” Cậu bé cười lấy lòng.
“. . . . . . Không được!” Cô bé lui càng nhanh.
“Dám nói không được? Vươn tay ra đây!” Cậu bé quát.
“Không. . . . . .”
“Thật lì lợm! Muốn ăn đấm phải không?” Cậu bé đột nhiên bắt lấy cổ tay cô bé, cậy mạnh kéo tay cô bé ra.
“Không cho khóc!” Mắt thấy cô bé sắp khóc, cậu bé quát lớn một tiếng, cô bé sợ tới mức run run, lập tức cắn chặt môi.
Cô bé
nhìn tay mình bị bàn tay thô ráp của cậu bé hết nhéo lại nắn, nước mắt
nhanh chóng tuôn rơi, rồi lại không dám khóc thành tiếng, chỉ có một bên hít không khí một bên rầu rĩ rớt nước mắt.
Cậu bé đột nhiên cúi đầu, cắn một cái lên tay cô bé, cười hắc hắc không ngừng, “Thịt trắng noãn, mềm mại………. chơi thật vui……”
Nước mắt cô bé nhất thời rơi càng nhiều, nghẹn ngào nói, “…… Tớ còn phải vẽ tranh………còn phải vẽ tranh……..”
Vì sao cô
phải ngồi chung một bàn với người ghét nhất như vậy……. Vì sao bọn họ
ngồi ở đây mà cô giáo cũng không thèm nhìn cũng không thèm quản cũng
không thèm liếc mắt tới đây một cái chứ………….
Vì sao cô lại đáng thương xui xẻo bi thảm như vậy chứ…………..
……………………………….
Khi tôi mơ mơ nàng màng mở mắt ra, lại cảm giác như có một ánh mắt đang nhìn mình.
Một đôi mắt có chứa ưu thương……………….
Tôi mở to mắt, một đôi mắt xinh đẹp đang nhìn tôi…………
Tất cả buồn
ngủ trong nháy mắt bay hết, tôi nhảy từ trên giường lên, lui về phía
sau, nói năng lộn xộn chỉ vào anh, “Anh……….anh làm thế nào mà ở trong
phòng của tôi……….”
Trần Diệu
Thiên ngồi ở đầu giường đạm mạt cười. Nắng sớm chiếu vào trên người anh, ánh vào trên mặt anh, dường như sắc mặt anh không được tốt.
Ánh nắng buổi sớm len qua cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt anh, khuôn mặt anh rất đẹp, nhưng sắc mặt lại không tốt.
“Đến nhìn em.” Anh nhẹ giọng nói, khẽ nở một nụ cười bất đắc dĩ. “Em ngủ thật say.”
Mấy hôm nay anh không xuất hiện, cũng
không gọi điện hay nhắn tin, tôi nghĩ chắc anh cũng cảm thấy không còn
gì để tiếp tục nên không muốn tiếp tục.
Có điều hiện tại, anh ta lại dùng ánh
mắt yêu thương ấy nhìn tôi, làm cảm giác yêu thương trong lòng tôi cũng
rục dịch chuyển động.
“Mấy hôm nay không đêm nào anh ngủ được.” Anh quay đầu sang, cúi đầu “Chỉ cần nhắm mắt là hình dáng em lại hiện lên, có em của trước đây, cũng có em của hiện tại… Có bộ dạng sợ hãi của em, bộ dạng rầu rĩ nghẹn khuất,
bộ dạng nóng nảy bé nhỏ xé quần áo của anh…” Nói xong anh nhẹ
nhàng nở nụ cười, biểu tình trên mặt mờ ảo như sương nhưng thấp thoáng
nét hạnh phúc, giống như đang chìm đắm trong giấc mơ ngọt ngào. “Em thích cắn môi, khi tức sẽ thích dậm chân, khi xấu hổ sẽ đỏ mặt, có đôi
khi thật ồn ào, cũng có những lúc ngây ngốc im lặng lạ thường…”
Anh đột nhiên trầm mặc, đem đầu vùi vào lòng bàn tay, dùng sức kìm nén, một lúc lâu sau, dùng thanh âm khàn khàn tiếp tục nói “Anh không thể nào khống chế được tình cảm của mình, không thể không nghĩ
đến em, khi tỉnh cũng muốn em, nằm mơ cũng nhớ đến em, khi uống rượu
càng muốn em…Mẹ nó, sao ngay một biểu tình rất nhỏ của em anh cũng có
thể nhớ rõ ràng như vậy…”
Tôi ngu ngốc nhìn anh, thật lâu không nói nên lời.
Trong lòng tôi không hiểu sao lại sinh
ra một loại xúc động muốn an ủi anh mà chính tôi cũng không biết là gì.
Tôi tuyệt đối không thể vì nhất thời mềm lòng mà làm ra chuyện mà tôi
không thể chịu trách nhiệm. Tôi là bạn gái của Lí Minh Ngôn, tôi hẳn nên cùng Trần Diệu Thiên phân rõ giới hạn.
Đúng vậy. Tôi không thể cùng anh có bất cứ liên hệ nào. Bằng không tôi sẽ cảm thấy có lỗi với Lí Minh Ngôn.
Tôi yên lặng lùi dần, thấp giọng nói “Anh có thể ra ngoài được không, tôi phải thay quần áo.”
Trần Diệu Thiên ngẩng đầu nhìn tôi, hai
mắt đỏ lên, không hề có bộ dạng ngang ngược cuồng vọng như mọi khi,
thanh âm khàn khàn ảm đạm “Em nói anh làm sao để quên em… Hãy dạy anh…”
Tôi gục đầu xuống, thật lâu, sau đó nói
“Anh tưởng tượng bộ dáng của tôi tăng lên hai mươi cân, cam đoan chỉ cần nhìn thấy tôi sẽ đau dạ dày, về sau tự khắc không bao giờ nghĩ đến tôi
nữa.”
Ai, tôi chính là hoàn toàn đánh mất hình tượng mới có thể nói ra phương thức này. Nhớ lại thời học sinh, chỉ vì
tôi tròn trĩnh béo tốt, khi đó chỉ cần có bạn nào đó đồng ý liếc mắt
nhìn tôi, ngay sau đó lập tức bị đồn đại đủ điều, thật giống như người
ta đang bị sỉ nhục a.
Trần Diệu Thiên lại mỉm cười, đột nhiên anh bước lên giường “a a anh làm gì!” Tôi sợ đến mức lùi dần về sau. Anh túm được tôi, nắm lấy mặt tôi nói “Em có béo lên ba mươi cân vẫn là Tiểu Trư của anh! Càng làm anh muốn em hơn!”
“Không thể nào!” Tôi lườm anh một cái, người đàn ông này đâu có biết nghe lời, tôi chắc phải béo đến mức sập