XtGem Forum catalog
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324753

Bình chọn: 7.5.00/10/475 lượt.



đoạn này em chém lời ca)…Thiên ca: Cô Hana này, cô còn nói nữa tôi chém

cô *lườm sát thủ*…. Hana: trốn sau lưng Sún…}

… Anh nhất định là cố ý!!

Những lời này khiến tôi ghê tởm suốt một đêm.

Cũng may, giờ tôi có thê an tâm tắm rửa, an tâm chơi máy tính, an tâm ngủ.

Trước khi ngủ, như thường lệ tôi lại nhắn tin cho Lí Minh Ngôn.

“Anh đang làm việc sao? Em đi ngủ đây.”

Ai da, anh còn chưa biết chuyện Trần

Diệu Thiên đến nhà tôi ở a, mấy chuyện này anh biết sẽ để ý sao? …Tôi

không biết có nên thẳng thắn với anh không?

Tôi đúng là không đủ dũng khí nói ra

việc có một người đàn ông có tình ý với tôi ở lại nhà tôi, càng không

thể nói chuyện cô nam quả nữ ở cùng nhau, anh liệu có giận quá đến mức

sẽ bỏ tôi không, tôi thật sự là khóc không ra nước mắt đi.

Chỉ chốc lát, điện thoại vang lên “Được, không còn sớm, ngủ đi, ngủ ngon.”

Tôi nhìn tin nhắn đơn giản này một lúc lâu, sau đó nhắn lại “Ngủ ngon.”

Đúng rồi, tôi có thể đi ra ngoài ở, tốt

nhất là lấy cớ này để đến ở cùng Lí Minh Ngôn, nhất cử lưỡng tiện a. Có

thể thoát khỏi Trần Diệu Thiên, còn có thể gặp Lí Minh Ngôn hàng ngày,

trời ơi, quá tuyệt. Tôi vì ý tưởng thiên tài này mà phấn khởi không

thôi, hạ quyết tâm, lần tới gặp Lí Minh Ngôn phải nói với anh mới được.

Hắc hắc… Hắc hắc hắc…. tôi và anh có thể sớm chiều gặp nhau, liếc mắt đưa tình a…

. . . Hắc hắc hắc hắc. . . . . .

Tôi ôm chăn cười tủm tỉm mơ tưởng đến ngày được ở chung với Lí Minh Ngôn, cứ như thế chảy nước miếng tiến vào giấc ngủ.

Khi tôi đang mơ mơ màng mang thì có cảm giác toàn thân khô nóng.

Hình như có một đôi tay di chuyển trên người tôi.

Có chút ngứa, có chút ma quái không nói nên lời, cũng có chút thoải mái…

Tôi không nén được ưm hai tiếng, càng

lúc càng muốn cảm nhận nhiều hơn. Miệng hình như bị cái gì đó nhét vào,

mềm mềm và linh hoạt, quấy đảo trong miệng tôi…. Cảm giác mềm mềm càng

lúc càng sâu, hình như có gì đó điều khiển tôi, muốn nhấn chìm tôi trong ảo mộng không thể kìm chế… {hana: chả hiểu cảm giác của bạn heo thế nào nữa}

Một bờ ngực rắn chắc ôm trọn lấy tôi, từ từ bao phủ…

Tôi giống như bị cuộn trong một thế giới nhỏ bé, thoải mái, thoải mái…

“…Trần Diệu Thiên…” Tôi lầm bẩm nói, hương vị này giống hệt Trần Diệu Thiên… xung quanh tôi đều là mùi của anh…

“Đúng, là anh.” Thanh

âm khàn khàn vang lên bên tai, cái ôm ấm áp kia càng lúc càng chặt,

nhưng cảm giác ấp áp này thật khó diễn tả, thật khó để người ta có thể

rời đi.

Trong trạng thái vô cùng ấm áp kia, ý thức của tôi lần thứ hai bị đánh bại…

….

“A…!!” Tôi hét lên như gặp quỷ, nhảy mạnh xuống khỏi giường, cuộn chặt chăn đứng thẳng người “Anh…anh…anh sao lại ở trên giường tôi?”

Trần Diệu Thiên ngồi dậy dựa vào đầu giường, trao cho tôi một nụ cười rạng rỡ, vẻ mặt xuân tình nhộn nhạo.

“Anh, anh về khi nào? Sao tôi không biết gì?” Tôi kinh hãi chất vấn anh.

“Anh sợ em nhớ anh sẽ khóc, mới hơn nửa đêm đã tự mình lái xe trở về.” Nói xong anh bày ra bộ mặt chân tình “Thời điểm canh ba nửa đêm đúng là thời gian thích hợp để thân mật, có điều

nhìn em ngủ say như vậy nên anh không nhẫn tâm đánh thức em…”

Anh đột nhiên lao đến tôi, trong tiếng hét của tôi ôm lấy tôi, cười xấu xa nói “Em nói xem em sẽ làm thế nào để cảm ơn anh đây?”

“…Anh có bệnh à! Giết người giết người!” Thể lực của tôi và anh chính là một trời một vực, bất luận tôi dùng bao nhiêu sức anh cũng không mảy may suy chuyển.

“A… anh làm gì?” Tôi sợ đến mức ngay cả tiếng kêu sợ hãi cũng khó vang lên, tay anh đột nhiên

luồn vào trong áo ngủ của tôi, ôm lấy ngực tôi xoa nắn “Tiểu Trư của anh thật là đầy đặn…” Thanh âm của anh rất tình cảm, cứ như vậy không kiêng dè tiếp tục nhẹ nhàng xoa ngực tôi.

“A a a a … anh buông buông buông…” Mặt tôi hồng rực, điên cuồng giãy dụa, thanh âm càng lúc càng khàn

khán. Đáng chết, ai bảo buổi tối khi tôi đi ngủ không mặc nội y đi ngủ.

Anh đột nhiên ôm lấy tôi, trong tiếng thét sợ hãi của tôi mãnh liệt tác hai chân tôi, để hai chân tôi kẹp chặt lên người anh. {hana: ái muội quá}

Tôi sợ hãi động đậy muốn né ra, nhưng

anh nhanh chóng dùng tay khắc chế được tôi. Trong mắt anh chính là sự

khống chế bá đạo, tay kia nâng gáy tôi lên, cúi đầu hôn lên môi tôi, kéo lưỡi tôi ra cùng dây dưa, tay anh lần thứ hai mò vào trong quần áo tôi, trên mặt lộ nụ cười thoả mãn xấu xa, một bên làm càn một bên thấp giọng nói “Thân thể Tiểu Trư thật mê người…” Sao tôi giãy dụa mãi cũng không có tác dụng gì, tức giận đến nỗi nước mắt đều chảy ra.

Trong lúc Trần Diệu Thiên quyết định buông ra thì nước mắt của tôi đã không ngừng rơi, vừa khóc vừa mắng “Không biết xấu hổ… Biến thái… Lưu manh…. Anh là đồ không biết xấu hổ…”

“Ngoan… Đừng khóc, đừng khóc…” Anh nhẹ giọng dỗ dành tôi, đưa tay muốn lau nước mắt của tôi, tôi dùng sức cắn lên tay anh, không cho anh làm.

Anh trở nên im lặng dị thường, con ngươi nhìn thẳng vào tôi, thật lâu sau mới phát ra thanh âm thở dài bất đắc dĩ.

Anh không để ý phản ứng của tôi, đem tôi ôm vào lòng, ngón tay khẽ vuốt lên lưng tôi, thấp giọng nói “Em biết không? Anh thà rằng cứ để em khóc tron