cầu mới có thể hù chết anh.
“Anh nói thật.” Anh ôm
lấy cổ tôi, đem đầu tôi nhập trong ngực anh, giống như đang ôm lấy một
món bảo vật. “có đôi khi anh còn ước có thể biến em thành như thế, để em béo đến nỗi không ai muốn nhìn đến em, như vậy em chỉ có thể ngoan
ngoãn đi theo anh.”
“Ít nói thừa đi.” Tôi dùng sức đẩy anh qua một bên.
Tuyệt đối không thể tin lời dối trá của
người đàn ông này, năm đó tôi béo như vậy mà có ai nói thích tôi đâu.
Đểu giả, dối trá, đều là dối trá.
“Tiểu Trư từ khi nào lại không tự tin như vậy a? Anh cũng không phải không biết là em béo.” “Được rồi, anh mau đi ra, tôi phải rời giường.” “Anh sau cũng sẽ tìm một người bạn gái mập mạp, giống em…”
“Ách, sau đó thì sao?” Tôi bị anh khơi dậy hứng thú nghe chuyện xưa của anh.
“Không có sau đó, cô ấy không đáng yêu như em, bọn anh chia tay.”
“Thôi đi!” Tôi lườm anh một cái, nói thế không phải cũng là đang ghét bỏ người ta sao.
“Thôi cái gì, khi đó anh cũng là do hoàn cảnh xô đẩy, anh nhìn thấy cô ấy liền thấy rất giống em, thật
đáng mừng. Bởi vì trước kia anh hay trêu đùa em, sau vì muốn bù đắp nên
đối với cô ấy đặc biệt tốt.”
….Đây là cái loại gì! Bắt nạt người khác lại bù đắp lên người một người khác????
Tôi cảm thấy kỳ quái hỏi “Hai người vì sao lại chia tay?” Tôi cảm thấy được các cô gái béo nhất định là người điên cuồng quý trọng tình cảm.
“Cô ấy nói anh không yêu cô ấy.
Anh đối xử với cô ấy không phải xuất phát từ chân tình, còn nói anh
không yêu cô ấy, mới được mấy ngày đã đòi chia tay, cô ấy muốn chia tay, anh đồng ý, đơn giản thế thôi.”
“…”
“Trước khi quen cô ấy bạn gái
của anh đúng là toàn những cô gái có dáng người thon thả, anh vừa nhìn
thấy cô gái nào mập mạp sẽ nghĩ ngay đến em, nhưng những người này toàn
bộ không ai đáng yêu như em, vì thế càng khiến anh muốn em. Anh đã nghĩ
chỉ cần tìm một người giống em là được.”
“…” Thích mấy cô gái thướt tha thì cứ nói thẳng đi. Đáng ghét “Vậy kết quả ra sao?”
“Không có kết quả, vẫn là chia tay.”
“Lần này là vì lí do gì?” chuyện tình cảm của người này đúng là có thể được coi là một thiên tình sử đi.
“Cô ấy không phải mẫu người anh
thích, anh thật sự không thể có được tình cảm mãnh liệt. Có điều anh lúc ấy vẫn là người có lương tâm, cảm thấy như thế là bội tình bạc nghĩa
nên đã xin lỗi cô gái ấy. Muốn chịu trách nhiệm nhưng không muốn tiếp
tục kết dao. Cô ấy hiểu được, cuối cùng chủ động đá anh.”
“Hắc…Ha ha ha…” Tôi nhất thời nằm úp sấp xuống giường không ngừng cười vang. “Tưởng anh không thích người ta, hoá ra toàn là người ta lười chơi với anh… Giả vờ quá đi… ha ha…muốn làm tôi cười chết à…”
“Cái này cũng không có cách gì a. Cô ấy chê anh, anh cũng biết làm thế nào.”
“…Ha ha…”
“Anh đúng là đã chịu đả kích
lớn. Thì ra tình yêu và tiền bạc không phải lúc nào cũng có thể có liên
hệ, sau đó anh không còn hứng thú nói chuyện yêu đương.”
“Ây, còn không có hứng thú, vợ của anh sớm đã có thể lập làm đội bóng!” Tôi không khách khí châm chọc.
“Đó là do tiền, chỉ là tiêu khiển thôi, cái vòng tròn luẩn quẩn, rất khó có thể lo cho mình.” Tôi lạnh lùng liếc mắt nhìn anh, anh bật người túm lấy bàn tay tôi, vẻ mặt thành khẩn nói “có điều chuyện này cũng là chuyện trước kia, em xem tất cả mọi chuyện anh
đều thẳng thắn khai báo với em, em cũng nên cho anh một cơ hội hối cải
chứ. Anh nhất định làm cho Tiểu Trư của anh chứng kiến bốn chữ “Tuyệt
đối điên cuồng” viết thế nào.”
Lúc này anh lại đem cả người tôi ôm vào trong lòng, hai người cứ như vậy ngồi trên giường với một tư thế vô cùng ái muội…
Tôi run rẩy, dùng sức đẩy anh ra “anh mau đi ra ngoài, tôi phaả thay quần áo.”
Sau khi anh bị tôi hùng hổ đuổi ra khỏi
cửa, tôi lập tức bay đi thay quần áo. Lão phật gia trong nhà càng ngày
càng không thể tin, sao có thể để một người đàn ông tự tiện đi vào phòng tôi thế chứ, dù sao cũng là phòng của con gái. Đúng rồi, tôi hình như
vẫn chưa nói cho mẹ biết chuyện tôi và Lí Minh Ngôn hẹn hò.
Mẹ mà biết chắc sẽ cao hứng phát điên đi.
Mấy hôm nay Lí Minh Ngôn hình như rất
bận, tôi và anh cũng không gặp được thường xuyên, nhưng chiều nào anh
cũng tới đón tôi, hiện tại mọi người ai cũng biết tôi câu được một con
rùa vàng, thường xuyên chạy đến hỏi tôi kinh nghiệm, làm sao để có thể
câu được người có tiền là một vấn đề vô cùng thâm sâu phức tạp. Còn có
người trực tiếp đề nghị nhờ Lí Minh Ngôn giới thiệu bạn trai cho bọn họ.
Tôi có thể hiểu được, trên đời này cô bé lọ lem không thiếu, cái thiếu chính là bạch mã hoàng tử a.
Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi và Li
Minh Ngôn luôn gọi chúc nhau ngủ ngon, cái loại cảm giác dịu dàng này
thật hợp ý tôi. Mà tình huống nóng nảy đêm đó… không bao giờ xuất hiện
nữa. Tôi thích chính là một Lí Minh Ngôn đậm chất công tử chứ không phải là một Lí Minh Ngôn có tính xâm lược.
Đi xuống dưới nhà, mẹ tôi và Trần Diệu
Thiên đang trò chuyện thân thiết. Hai người này hình như tìm được chủ đề rất ăn ý, kẻ xướng người họa.
Trần Diệu Thiên quay đầu nhìn thấy tôi,
trong mắt nhất thời sáng rọi, anh đi đến cầu thang, tay thật nhanh ôm
tôi