ẽ nói chuyện yêu đương là như vậy sao? Những chàng trai kia đối với bạn gái mình cũng như vậy?
Trời ạ. . . . . . hình như tôi tiểu ra quần . . . . . . >__<
“Anh đừng….. đừng như vậy……được không…….” Tôi run rẩy, trong giọng nói mang theo nức nở.
Nếu nói
chuyện yêu đương là như vậy, tôi làm sao ngăn cản được hưng trí của anh? Nhưng mà không ngăn cản tôi chịu không nổi a? Nếu đối phương là Lí Minh Ngôn, anh làm thế nào mà có thể làm chuyện đáng khinh như vậy.
Mặt của tôi đỏ bừng, cả người không ngừng run rẩy. Anh như vậy, anh có tính xâm lược, anh rất xa lạ, thật đáng sợ.
Sau khi anh buông tôi ra, tôi cúi đầu, cắn môi không rên một tiếng, cúi đầu dùi vào ghế.
Anh nhẹ
nhàng nâng mặt tôi lên, đối mặt với ánh mắt của anh tôi càng thêm ngượng ngùng, mặt đỏ bừng, từng giọt nước mắt rơi xuống.
Tay anh nhẹ
nhàng lau nước mắt trên mặt tôi, nhẹ giọng cười mang theo chút khàn
khàn, “Lần đầu tiên thấy em thẹn thùng giống như con nít thế!”
Tôi cắn môi, không biết vì sao nước mắt càng khóc càng nhiều. Tôi vội vàng lau đi,
quẩn bách muốn tránh ánh mắt của anh, lắp bắp rốt cuộc cũng nói ra một
câu nghẹn ngào, “Em………em không phải con nít…..”
“Ừ!” Anh dựa vào bên cạnh tai tôi, cố ý nhẹ giọng nói, “Thân thể của em không phải con nít!”
Mặt tôi đỏ bừng! >”<
Lí Minh Ngôn rõ ràng là một chàng trai tốt, làm sao mà đột nhiên hư hỏng thế chứ?!
Anh sung sướng cười nhẹ, tay ôm vai tôi, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, ôn nhu nói, “Anh thật sự động lòng người!”
Tôi cảm thấy quẫn bách suốt cuộc đời này trong một đêm tôi đã dùng hết rồi. Lúc này
tôi đã hoàn toàn không biết dùng biểu hiện như thế nào để đối diện với
anh nữa, càng không biết mình nên nói cái gì cho đúng.
Anh đưa tôi xuống xe, dọc đường đi vẫn không nói tiếng nào.
“Có phải em không thích anh đối với em như vậy không?” Đến cửa nhà tôi, anh dừng bước, hỏi tôi.
Thật lâu
sau, anh không đi cũng không nói, tựa hồ chờ câu trả lời của tôi. Mắt
thấy không tránh được vấn đề này, tôi cúi đầu, sau đó đáp lại, “Em cảm
thấy….. nói chuyện yêu đương …… chính là hai người cùng một chỗ……tay nắm tay, vai kề vai….. tâm sự……nói chuyện….ôm một cái…..sáng ngày tỉnh dậy, môi có thể hôn nhẹ……cái đó……em cảm thấy như vậy…….cảm giác rất là ấm
áp……..nhưng, vừa mới…….chúng ta……… chúng ta giống như là……làm chuyện
không nên làm………..”
“Ha ha….” Lí Minh Ngôn đột nhiên cười ra tiếng, bộ dáng vừa buồn cười lại mang theo
vài phần bất đắc dĩ, anh nhìn tôi trêu chọc, “Em sẽ không phải đang dừng ở giai đoạn học sinh tiểu học yêu đương chứ?”
“. . . . . . . . . . . .” Cái gì kêu là giai đoạn học sinh tiểu học yêu đương chứ?! >”<
“Xem ra anh phải cho ‘tiểu bạn gái’ của anh tăng giai đoạn rồi!”
“. . . . . . . . . . . . . . . . . .”
“Cuối tuần này có kế hoạch gì không?”
“. . . . . . Không.” Tôi cũng không phải đại nhân vật gì, làm sao có nhiều kế hoạch như vậy.
“Được, chờ anh hẹn em!” Anh cười nói.
Tối nay tôi nằm trên gường mà thật lâu cũng không thể ngủ được. Mới vừa nhắm mắt là trong đầu càng ngày càng hỗn loạn.
Trong đầu
trong chốc lát là Lí Minh Ngôn ánh mắt nhu tình chân thành, trong chốc
lát lại là bóng dáng Trần Diệu Thiên bị tức giận rời đi . . . . . .
Trong chốc lát là Lí Minh Ngôn tao nhã cười, trong chốc lát lại là
khuôn mặt bi thương của Trần Diệu Thiên. . . . . . Tôi cũng không biết
mình rốt cuộc là bị làm sao, hai gương mặt khác nhau cứ luân phiên lặp
lại trong đầu tôi.
Tôi lắc đầu thật mạnh.
Không biết khi nào, trong mệt mỏi tôi thiếp mắt ngủ.
……………………………………
“Ê, nhỏ ngốc! Hát một bài nghe coi!” Cậu bé gõ bàn của cô, mệnh lệnh nói.
“Ai là nhỏ ngốc chứ?!” Cô bé không phục cãi lại.
“Trừ con heo ngốc mày ra còn ai nữa chứ? Chỉ biết sửng sờ, hình dáng giống y như con heo ngốc!”
“. . . . . . . . . . . .” Cô bé nói không lại cậu bé, lại không dám mắng trả lại, chỉ còn cách……không để ý nữa.
“Ê, hát đi!” Cậu bé đột nhiên nắm lấy tóc của cô bé.
“Không hát.” Cô bé phiền chán tránh đi.
“Mày dám?” Cậu bé tăng thêm ngữ khí uy hiếp.
“…………Sẽ không hát.” Cô bé có chút nao núng nhìn cậu bé tức giận.
“Lớn gan nhỉ?! Lặp lại lần nữa xem?” Cậu bé trừng mắt hung ác, nhìn cô bé quát.
“……….. Tớ
hát, còn không được sao……….” Cô bé ủy khuất cúi đầu, ca lại bài hát cô
bé mới học trong giờ nhạc, nước mắt thiếu chút nữa tí tách tí tách rơi
xuống.
……………………………..
“Heo, ngày mai mua cho tao quyển vở số học.” Cậu bé quăng túi sách, đột nhiên mệnh lệnh cho cô bé.
“Cậu không biết mua sao?” Cô bé nhỏ giọng phản bác.
“Mày mua cho tao.” Ngữ khí cùng vẻ mặt của cậu bé đều rất là đương nhiên.
“. . . . . . Dựa vào cái gì!” Cô bé không cam lòng than thở. Mỗi ngày mẹ cho cô bé
tiền tiêu vặt, vì sao cứ bị cậu ta cướp hết chứ?! Cô bé còn muốn để dành tiền để mua quần lót búp bê Ba-bi mà.
“Dựa vào mày không muốn bị ăn đấm? Mua hay không mua?” Cậu bé quơ quơ nắm đấm trước mặt cô bé.
“………Tan học
tớ mua……..” Cô bé yên lặng nghĩ trong lòng, vì bảo toàn tính mạng, mua
cho cậu ta trước đi, cuối tuần ……. Bắt mẹ đi mua quần cho mình là được
rồi.
………………………
“Này, tay
mày sao lại trắng như vậy,