Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324442

Bình chọn: 8.00/10/444 lượt.

nh Thiên bộc

lộ tài năng!” “Anh Thiên cố lên…….”, còn chưa có đấu mà đã có người ủng

hộ anh ta. Lí Minh Ngôn đứng lên, ánh mắt sắc nhọn đột nhiên biến mất,

vẫn như cũ là nụ cười tao nhã, thanh thản đứng ở một bên.

Trần Diệu

Thiên cúi người đánh cầu, vẻ mặt không chút để ý mà phát nào cũng đúng.

Anh đánh liên tiếp mấy cái, có khi trúng hai quả cầu, có khi trúng ba

quả cầu, không tới chốc loát, toàn bộ cầu của anh dương như gần bằng của Lí Minh Ngôn rồi. Người vây xem kích động, tôi lại càng khẩn trương

hơn. Ngàn vạn lần đừng để bị anh ta vượt qua nha.

“Không vào không vào không vào………..” Tôi yên lặng niệm chú ở trong miệng, gắt gao nhìn chằm chằm quả cầu đang lăn.

Trần Diệu Thiên liếc mắt nhìn tôi một cái, ánh mắt lạnh làm tôi run run.

Đáng tiếc

quả cầu không theo ước nguyện của tôi, vững vàng mà lăn vào trong góc.

Khi Trần Diệu Thiên đánh lần thứ hai, tôi nhìn theo tay anh, tiếp tục

niệm chú, “Không vào không vào không vào, ngàn vạn lần đừng vào………..”

Cái này thì

anh thật đúng là chưa đụng đến cầu, anh đứng dậy, ánh mắt liếc về phía

tôi lạnh, lạnh hơn cả lúc nãy, lạnh đến nỗi làm cho tôi muốn nứt ra.

Lại đến lượt Lí Minh Ngôn, tôi xiết chặt nắm tay vì anh tiếp tục thấp giọng hò hét,

“……….Cố lên! Cố lên!”, Lí Minh Ngôn quay đầu, nhìn tôi cười cười. Anh

đánh liên tục mấy lần, lần nào cũng một kích đều trúng. Tôi hưng phấn,

nhất định là thắng rồi!

“Không

chơi!” Trần Diệu Thiên đột nhiên quăng cây gậy lên bàn bi-da, bởi vì

dùng sức quá lớn cho nên mấy quả cầu nhất thời bị đẩy xuống đất, một quả cầu bắn qua sát bên người tôi, cũng may là tôi tránh đúng lúc. Trần

Diệu Thiên sắc mặt khó coi cực kì, cả phòng bi-da bị khí áp của anh bao

phủ giống như thành vùng cấm. Anh vung tay, xoay người bước đi.

Nhìn bóng

dáng anh tức giận rời đi, trong lòng tôi sao cũng cảm thấy không thoải

mái chút nào, giống như là mình làm sai chuyện gì đuối lý vậy. Một chàng trai đứng ở một bên, thấp giọng nói, “Diệu Thiên làm sao thế nhỉ? Trước kia không có cảm xúc giống như vầy mà……”

Lí Minh Ngôn ôm vai tôi, dương như không có việc gì, cười, “Anh đưa em trở về!”

“Minh Ngôn, anh đưa em đến, đương nhiên cũng phải đưa em trả về nha!” Lưu Tuệ bước lên nói.

“Được.” Lí

Minh Ngôn ôn hòa cười, nhưng mà trong lòng tôi không thoải mái a, anh

còn nói, “Anh gọi tài xế của anh đến chở em.” Anh lấy điện thoại ra,

“Alo, Tiểu Vương, lập tức đến X, chở giúp anh một người bạn.”

“Cùng nhau xuống không?” Anh quay lại hỏi Lưu Tuệ.

Lưu Tuệ hình như có chút mất hứng, nhưng không thể hiện thái độ quá phận, vẫn như cũ má lúm đồng tiền như hoa, “Thật sự là làm phiền Lí tổng chúng ta.”

Lí Minh Ngôn nắm tay tôi, không lâu sau tài xế của anh đã lái xe đến đây, chiếc xe

này tôi rất có ấn tượng, là chiếc Audi Q7 lúc ban đầu anh đến sân bay

đón tôi. Lưu Tuệ trước khi lên xe, bình tĩnh liếc mắt nhìn tôi một cái,

sao đó ngồi vào trong xe.

Tôi cùng Lí

Minh Ngôn lên xe, tôi thuận miệng cảm thán, “Xe mới thật là tốt!” Anh

cười cười, “Chờ em thi được bằng lái xe anh mua một chiếc tặng em!” “A!

Không phải đâu! Anh nói thật? Tốt như vậy!” “Uhm!” Anh cười cười gật đầu “ Chery QQ, thế nào?” “……Keo kiệt!” “Ha ha……gả cho anh thì cho em tùy ý mua!” Tiếng cười dễ nghe vang vọng khắp xe.

Anh nắm tay tôi, tôi cứ nghĩ là anh muốn nói gì, nhưng anh vẫn cứ như vậy nắm tay tôi, không nói tiếng nào.

Về tới cửa nhà, anh buông tay ra, dừng xe.

“Vâng, em

trở về, ngủ ngon!” Đang chuẩn bị xuống xe, anh đột nhiên nhìn ra phía

bên ngoài cửa sổ, nói, “Em xem ai tới!” Tôi quay qua nhìn theo ánh mắt

của anh, bỗng nhiên, anh quay đầu hôn môi tôi. Tim tôi ‘bùm bùm’ đập

loạn.

…………Người này, dùng chiêu gậy ông đập lưng ông!

Tôi khẩn

trương, trái tim dường như muốn nhảy ra ngoài, nhưng anh lại không có ý

dường lại. Anh một tay ôm thắt lưng của tôi, tay kia thì nâng mặt của

tôi. Lúc tôi đang lo sợ không biết phải làm sao thì đầu lưỡi anh đã ở

trong miệng tôi.

Này. . . . . . Này. . . . . . Hôn môi. . . . . . Anh. . . . . . Anh hôn môi tôi. . . . . .

Lòng tôi kích động, đầu lưỡi lại cứng ngắc không biết nên làm cái gì bây giờ.

Cánh tay của anh ông tôi càng chặt, đầu lưỡi quấn quít lấy lưỡi của tôi, lực mút vào lớn làm tôi có chút đau. Trong không gian nhỏ hẹp u ám thế này, tôi vừa kích động vừa run run lại vừa có chút sợ hãi, tôi hô hấp khó khăn, hoàn toàn không biết làm sao. Tôi chỉ cảm thấy Lí Minh Ngôn giờ phút này

đang hôn tôi không phải là Lí Minh Ngôn không phải như tôi quen biết.

Trước ngực

truyền đến một cảm giác khô nóng………. Tay anh khi nào thì luồn vào trong

quần áo của tôi rồi?! Nhưng may mắn là anh chỉ vuốt ve cách nội y. Nhưng mà cảm giác khác thường này làm cho tôi run rẩy không thôi. Tôi vừa

định đẩy tay anh ra, anh đột nhiên lại đẩy nội y của tôi lên trên, bàn

tay trực tiếp nắm vào nơi mềm mại của tôi. Hô hấp bỗng nhiên tăng lên,

cảm giác này làm tôi vô thức “Uhm” ra tiếng, cả người khô nóng không

chịu nổi, “Anh đừng….. đừng làm như vậy……” Anh tì vào bả vai của tôi,

tôi ngồi phịch vào trên ghế, thở hào hển.

………………..Chẳng l


XtGem Forum catalog