Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324433

Bình chọn: 8.00/10/443 lượt.

đánh phát đầu tiên đã trúng này quá

tuyệt vời, tôi quên xấu hổ mới vừa nãy, hưng phấn kêu lên.

“Không tồi.

Thưởng cho một cái!” Trần Diệu Thiên cười nói, đột nhiên mút vào cổ tôi, một cảm giác đau đớn rất nhỏ truyền đến. Anh ngẩng đầu, trong mắt là nụ cười tà ác, “Môi nhỏ mê người, có thích không?” Gáy tôi nóng lên, khí

huyết toàn thân dâng lên đỉnh đầu, “Anh……không biết xấu hổ! Đồ lưu manh! Chết đi! Đừng giỡn với tôi!” Hoảng hốt qua đi, tôi tức giận giẫm chân

anh, nghiến răng nghiến lợi chửi nhỏ.

“Tiểu Trư

không ngoan rồi!” Trần Diệu Thiên vẫn như cũ cười cười ôm tôi, tôi phát

hiện chân anh cứ như làm bằng thiết, giẫm thế mà chẳng chút sứt mẻ.

Vạn phần

quẩn bách, tôi lại phát hiện hai tay của anh ôm hết thắt lưng của tôi,

mà tôi thì dường như hoàn toàn tựa vào trong lòng ngực của anh. Anh cười vẻ mặt xuân tình rộn rạo, mà những người khác xem xung quanh cũng cười

cười, nói đen tối bao nhiêu là có đen tối bấy nhiêu. Bị vây trong lòng

ngực của anh, thái độ của tôi càng ngày càng cứng ngắc, mãi đến khi cả

người gần như hóa đá.

Trong lòng những người này rốt cuộc là nghĩ gì thế? Có thể cảm thấy tôi ngốc lắm không?

. . . . . . Nếu Lí Minh Ngôn đột nhiên đến đây, thấy một màn như vậy tôi không phải nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch sao?

Tôi có chút chột dạ ngắm hướng Lưu Tuệ, quả nhiên, trong mắt cô ấy là

sắc bén cùng châm chọc không chút nào che dấu.

“A, anh buông ra!” Tôi cắn răng thấp giọng nói với Trần Diệu Thiên, “Đừng đùa nữa!”

“Anh không

dạy em, em làm sao đánh được cầu!” Anh nói cứ như là đương nhiên, “Tiểu

Trư, em hẳn là phải cảm thấy vinh dự mới đúng!”

“Chân Tâm,

chơi có mệt không?!” Giọng nói của Lí Minh Ngôn đột nhiên vang lên. Trời ạ, anh đến khi nào vậy?! Mà tôi sợ cái gì mà sợ a!

Tim tôi rung lên, cứng ngắc quay đầu lại. Anh ngọc thụ lâm phong đứng ở một bên,

vươn tay với tôi, cười, “Đến đây, anh đưa em trở về.” Anh đột nhiên bắt

lấy tay kéo mạnh tôi ra khỏi lòng ngực của Trần Diệu Thiên. Tôi theo

quán tính ngã vào trong lòng anh.

Tôi có chút

hốt hoảng nhìn Lí Minh Ngôn, không biết nên giải thích tình huống vừa

rồi như thế nào. Vẻ mặt anh vẫn như cũng ôn hòa mà lạnh nhạt, nếu không

phải tay anh vẫn còn đang nắm lấy cổ tay tôi, tôi dường như mơ hồ hành

vi anh mới vừa kéo tay tôi là ảo giác.

Lí Minh Ngôn giống như dỗ con nít, xoa xoa tóc tôi cười nói với tôi, “ Đi thôi!”

“Mọi người cứ tiếp tục chơ, chúng tôi đi trước!” Anh chào những người khác.

“Còn chưa chơi gì đã đi rồi?” Giọng nói lạnh lùng của Trần Diệu Thiên truyền đến, “Chúng ta cược một ván, thế nào?”

“Không chơi, tớ đưa cô ấy trở về trước!” Lí Minh Ngôn khách khí trả lời, nói xong dắt tay của tôi bước đi.

Trần Diệu

Thiên châm một điếu thuốc, ngồi vào trên bàn bi-da, vừa thở khói vừa

cười cười, bộ dáng khinh bỉ lại trào phúng, “Sao, sợ thua à?”

Lí Minh Ngôn dừng bước, xoay người, thản nhiên mỉm cười, “Cậu muốn cược như thế nào?”

“Cậu thắng

thì được đưa Quách Chân Tâm đi, nếu cậu thua thì để cô ấy lại chơi với

đại gia ta đây!” Anh cười cười thuận tay cầm lấy một ly rượu, uống một

ngụm, vẻ mặt cực kì kiêu ngạo nhưng không đem bất cứ ai để vào mắt.

“Cược thế này không tốt,” Lí Minh Ngôn cười cười, “Chuyện của Chân Tâm hẳn là để cô ấy tự quyết định đi!”

“Chuyện của cô ấy, tôi quyết định!” Trần Diệu Thiên khẽ nhếch miệng cười, “Bởi vì tôi sẽ thắng cậu!”

“Thử xem sẽ biết!” Lí Minh Ngôn cười lạnh lùng, vẻ mặt chắc chắn.

Tiếng ồn ào trong đại sảnh không biết khi nào cũng đã trở nên im lặng, chỉ có tiếng bước chân của Lí Minh Ngôn khẽ vang lên.

“Woa, nhìn

thấy Quách Chân Tâm chưa, hồng nhan là kẻ gây tai họa!” Lưu Tuệ đột

nhiên cười nói, phá vỡ sự im lặng trong đại sảnh, dường như mọi ánh mắt

oán hận đều hướng lại đây.

Phục vụ đã mang cầu ra, hai người cầm lấy hai chiếc gậy khác nhau.

Tôi rất là

quẫn bách, yên lặng đứng ở phía sau Lí Minh Ngôn. Chuyện này tựa hồ liên quan với tôi, mà ngay cả quyền lên tiếng tôi cũng không có, mỗi khi có

ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía tôi, cả người tôi thật không tự

nhiên chút nào.

Từ xưa đến

giờ, tôi chỉ có thói quen đứng ở trong góc, an phận làm người xem. Bây

giờ tự nhiên tôi lại biến thành diễn viên, loại cảm giác này thật sự rất khó mà tích ứng. Tôi ngoại trừ xấu hổ chính là khó chịu, hoàn toàn

không cảm nhận được cái gì gọi là yêu thích và ngưỡng mộ như những cô

gái khác khi được làm diễn viên. Càng làm cho tôi cảm thấy khó chịu hơn

là có người trên mặt rõ ràng viết, không biết hai chàng trai kia mắt có

bị mù hay không.

Lí Minh Ngôn phát cầu trước, tư thế của anh chuẩn cực kì, cũng đẹp cực kì. Tiếng

đánh trầm ổn, quả cầu đụng vào năm sáu quả cầu khác, bốn phía vang lên

tiếng vỗ tay. Anh tiếp tục đánh, lần thứ hai đánh trúng. Tiếp tục, lại

trúng. Vài sợi tóc lòa xòa che ở mi mắt của anh, trong ánh mắt xưa nay

ôn nhuận ánh lên vài tia nhìn sắc bén. Tôi chưa từng thấy qua anh với vẻ mặt sắc bén như vậy, giống như là khi thợ săn nhìn thấy con mồi của

mình rồi.

Mắt thấy anh xong lượt rồi, rốt cuộc cũng đến lượt Trần Diệu Thiên, “A


XtGem Forum catalog