Polaroid
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324490

Bình chọn: 7.00/10/449 lượt.

.

Một đám

người ồn ào nói Trần Diệu Thiên phải bao khách mời hết, tôi mới biết

được thì ra anh là đại cổ đông của nơi này. . Những người lớn tuổi thì

có hoạt động khác, Lí Minh Ngôn chu đáo cũng đi theo bọn họ, còn những

người tuổi trẻ thì nói là muốn đi đánh bi-da, Lưu Tuệ, Trần Diệu Thiên

bọn họ cũng đều đi lên lầu. Tôi bị vây trong một tình huống xấu hổ. Nếu

tôi nói không đi thì Lí Minh Ngôn sẽ đưa tôi trở về, còn nếu mà nói cùng Trần Diệu Thiên đi thì tôi lại cảm thấy không được tự nhiên.

Tôi một

người chậm chạp đi ở phía sau, không cẩn thận một cái, chân bị trật. Tôi ngồi vào góc sô pha, đang muốn cởi giầy xoa xoa chân thì một giọng nói

khác từ trên đầu truyền xuống.

“Nghe nói bọn họ vừa muốn ‘chơi’ . Bây giờ có đánh không?”

” Tiểu tử kia bối cảnh rất thâm hậu, không động được .”

“Nói không chừng có trò gì đó.”

Một lát sau

có tiếng chân bước đi, tôi lặng lẽ quay qua nhìn……không thấy người.

Không biết vì sao, lòng tôi cảm giác mơ hồ là là bọn họ nói về Trần Diệu Thiên. Tôi có nên nói với anh không nhỉ? Nói không chừng đó là đối thủ

cạnh tranh hoặc là kẻ thù của anh cũng không chừng.

“Ở trong này làm gì?” Giọng của Trần Diệu Thiên truyền đến, sao anh lại quay trở lại rồi. “À, vừa mới không cẩn thận bị trật chân, ngồi một chút sẽ hết!”

“Đúng là con heo ngốc.” Anh nhíu mày, ngồi xổm xuống trước người tôi,

nói xong lại nâng chân tôi lên. Tôi lập tức đứng lên, muốn trốn đi,

“Không có gì đâu, đã bình thường rồi!”

Anh có chút cô đơn cười cười, đứng lên, kéo tay của tôi, “Không có việc gì thì bước đi đi!”

Bị anh đưa

đến tầng năm, ở đây là một khu trò chơi bi- da được trang hoàng rất là

lộng lẫy, những người khác đã muốn bắt đầu. Thấy hai chúng tôi đi tới,

lập tức có người thét chói tay, “Anh Thiên đến chậm rồi! Nhanh lên, đại

mĩ nhân này cô ấy rất mạnh, chúng tôi đấu không lại.”

Trần Diệu

Thiên cầm lấy gậy bi – da, vẻ mặt đắc ý, “Kĩ thật của anh rất tốt, phải

có cản trở chứ, bằng không thắng dễ quá không có ý nghĩa.” Anh liếc mắt

đánh giá tôi một cái, nói “Xem cái hình dáng heo mập chậm chạp của em là biết rồi, thôi, ủy khuất chung một đội với em vậy.”

(╰_╯)# Ghét thật! Ai muốn chung một tổ với anh đâu. Tôi đi qua bên đội đối diện.

Trần Diệu Thiên đẩy Lưu Tuệ đang đến bên cạnh anh, “Em cùng Vương Khải một tổ đi, chúng ta bốn người đánh kép.”

“Heo, còn

không lại đây!” Anh cứ như đại gia nhìn tôi hô to. Tôi lườm anh một cái, không tình nguyện đi lại chỗ anh. Không có biện pháp, tôi không thể

trước mặt nhiều người làm Trần Diệu Thiên mất mặt được.

Nói ra thì

thật đáng tiếc, tôi quả thật là đứa cản trở. Đối với môn đánh bi da, tôi hoàn toàn dốt đặc cán mai, đến cây gậy chơi bi da tôi cũng chưa sờ tới

lần nào. Khi đến phiên Lưu Tuệ đánh, cô ấy cúi người, cổ áo khẽ trếch

khiến cho chỗ da thịt trắng mịn trước ngực lộ xuống hơn một nữa. Vốn dĩ

tôi cũng chăm chú nhìn cô ấy để học tập, nhìn cô ấy như thế tôi có chút

ngượng ngùng vuốt vuốt tóc. Quét mắt sang chỗ khác, thấy mọi người hai

mắt đều lòe lòe tỏa sáng.

………..Một đám dê xồm!

Xoay mặt

nhìn về phía Trần Diệu Thiên, đang cùng anh bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt

kia không hiểu sao làm cho tôi thật xấu hổ, tôi ho nhẹ hai tiếng, dời

tầm mắt tìm đề tài nói chuyện, “Ai nha, tôi thật không chú ý một chút!”

“Em ngốc

thật!” Anh đột nhiên giống như lưu manh nâng cằm của tôi lên, vẻ mặt đùa giỡn xấu xa, “Để anh đây tự mình đến, dạy em làm thế nào!”

“……Anh thật đáng ghét!” Tôi đẩy tay anh, phẫn uất dậm chân.

“Ừ.” Anh vẫn như cũ, cười chẳng biết xấu hổ, “Con gái đều là khẩu thị tâm phi, anh biết mà!”

“………” Tôi thật muốn phun ra một búng máu.

Lưu Tuệ lưu

loát đánh cầu vào lỗ, mọi người vỗ tay không ngừng. Rồi, kì này tôi xong rồi, người ta thể thao toàn năng, chơi cái gì cũng giỏi. Tôi lại càng

phục chính mình, định học người ta, học không được lại bị người khác đùa giỡn, đúng là làm kẻ khác hụt hơi!

Cô ấy buông gậy, đến lượt tôi!

Không biết

từ khi nào, những người ở bàn khác cũng đến đây xem náo nhiệt. Phỏng

chừng là vì Lưu đại mĩ nữ cảnh đẹp ý vui. Nhưng mà khi đổi thành tôi thì phiền toái rồi, được không? Trước mắt bao người như thế, tôi cầm gậy mà lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi.

Tôi đến bên

bàn bi- da, bắt chước bọn họ cũng cúi người xuống bàn, đang lúc làm tư

thế chuẩn bị đẩy bóng, một đôi tay đã vững chắc ôm lấy thắt lưng tôi,

tôi sửng sốt quay đầu nhìn lại, mĩ nhan của Trần Diệu Thiên gần trong

gang tấc.

Tay anh nắm

lấy tay tôi đặt lên trên bàn, cố định vị trí sao đó cầm tay tôi. Đang

lúc tôi cảm thấy không biết như vậy có thân thiết quá không thì anh cúi

đầu, ở bên tai tôi khẽ nói, “Ngắm quả cầu đỏ kia kìa, thả lỏng, tay phải ổn, không cần cứng ngắc, khi đánh cần ra chút lực.” Tôi hết sức chăm

chú nghe sự chỉ huy của anh, cuối cùng anh lại đột nhiên ở bên tai tôi

khẽ nói, “Thật là muốn ăn luôn cái tay trắng noãn của Tiểu Trư!” Hai

chân tôi mềm nhũn, mặt đỏ tai hồng, cây gậy cứ như vậy bị đánh lung

tung.

“Bang” Một âm thanh vang lên, quả cầu đỏ bị đánh trúng rồi.

“……….Woa!

Trúng rồi, trúng rồi!” Cảm giác