ớ rõ cô ấy không thèm dùng nửa con mắt nhìn tôi
sao lúc này lại vội vàng đến xem kịch thế này?!?!
Giờ phút này tôi thật sự có khát vọng
trở về với cát bụi, nếu không thì cũng cho tôi cái hố để chui xuống…
Nhưng cái này cũng vẫn chỉ là suy nghĩ mà thôi, cho dù mặt tôi có nóng
bừng như lửa thì tôi cũng phải cố gắng dùng tốc độ nhanh nhất đứng lên
trước mặt bọn họ. Khi tôi còn chưa kịp đứng thẳng lên, một chút thoá mạ
đã bắn ngay vào mắt “Cô đi đứng không có mắt nhìn đường sao!” Một người đàn ông chỉ chỉ vào mặt tôi mắng. Mà cái người bị hại kia đang
khóc lóc thút thít khiến có mấy người khác dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn
tôi. “Không có mắt à, béo như vậy không sợ đè chết người ta sao!” Nếu không phải anh ta ngại việc anh ta là đàn ông, tôi nghĩ anh ta đang hận không thể đem tôi chặt thành tám khúc.
Tôi yên lặng gục đầu xuống, nhìn chằm
chằm xuống ngực mình… một thân hình cao lớn đột nhiên đến trước mặt tôi, chắn ánh sáng khiến bóng anh hắt lên người tôi, buộc tôi ngẩng đầu lên. Trần Diệu Thiên nhíu hai chân mày, nhìn chằm chằm trước ngực tôi, anh
đột nhiên túm một cô gái, sau đó nhanh chóng tháo chiếc khăn lụa trên cổ cô ra, nói “Cho mượn một chút.”
Cô gái kia khẽ hô “Là hàng Hermes đấy.” {hana: Hermes là một nhãn hàng nổi tiếng hơn 150 năm của Pháp, các sản phẩm
gồm khăn lụa, giày, nước hoa, túi xách và đồng hồ…. giá thì đúng là trên trời…. 1 cái khăn lụa bình thường cũng có giá 90 – 385 bảng Anh, tính
ra khoảng 3tr đến 12tr VNĐ. Khăn của Hermes là sự kết hợp của những hình kỳ quặc có khi lại là một bức tranh, chậc, cảm nhận của ta là chắc là
do thương hiệu chứ cũng không đệp mấy hắc hắc.. được cái đắt}
“Trả cho cô gấp mười.” Anh cũng không quay đầu lại, thản nhiên buông lại một câu chặn lại hoàn toàn ý định phản bác của cô gái.
Anh nhanh chóng đưa khăn lụa đến trước
mặt tôi, cả người tôi cứng ngắc, không động đậy, tay anh liền dùng khăn
lụa từng chút từng chút dịu dàng lau đi vết bẩn trên ngực tôi, thậm chí
có đôi khi tôi cảm thấy tay anh còn chạm trực tiếp vào tôi, chân tôi
muốn nhũn ra, toàn thân không một tế bào nào là không gào thét quẫn
bách, thật muốn hoại tử cho xong! Tôi hận không thể chui xuống ngay một
cái hố nào đó cho xong a!
“Ngại quá, bạn gái tôi đụng vào phu nhân, tôi thay cô ấy xin lỗi.” Thanh âm Lí Minh Ngôn vang lên ở phía trước. Động tác của Trần Diệu Thiên khẽ dừng một chút, rồi dần trở nên cứng ngắc.
“Nhưng cô ấy cũng không phải cố ý, mọi người không nên dùng lời lẽ nặng nề quá với cô ấy?” Ngữ khí của Lí Minh Ngôn tăng dần lên.
Sự phẫn nộ của bên kia bỗng như dịu đi, nhưng vẫn không cam tâm nói “Tôi cũng là giận quá, có điều, nhìn xem vợ tôi đã bị cô ta làm thành dạng gì đây.”
Sau khi Trần Diệu Thiên xử lý vết bẩn
trên ngực tôi xong không biết lấy ở đâu một chiếc áo khoác, khoác lên
người tôi, anh dùng lực kéo áo lai quây kín người tôi, sau đó không nói
một lời, xoay người bước đi. {hana: ôi Thiên ca, ca không chỉ vung tay ngất trời mà còn … ôi không biết nói thế nào.. Thiên ca… ai lớp diu…}
Anh bước đi thật nhanh tiến về phía
trước, mạnh mẽ đấm lên mặt người đàn ông kia hai cái, âm thanh sắc bén
thanh thuý vang vọng khắp đại sảnh khiến mọi thứ đột nhiên trở nên im
lặng. Dù là một người đàn ông cao lớn cũng bị hai đấm của anh làm cho
lùi lại phía sau, khoé miệng tràn ra một chút máu tươi. Anh dùng tay túm chặt cà vạt của người đàn ông, kéo về phía trước, tiếp tục đấm thêm hai phát nữa, khoé miệng người đàn ông đó càng lúc càng chảy nhiều máu,
chảy dần xuống cằm. Cô gái kia liền chạy đến túm lấy cánh tay Trần Diệu
Thiên hô to “Anh làm gì!” Trần Diệu Thiên vung tay gạt cô ra, cũng không quay đầu lại lạnh lùng nói, “Cút! Ông đây không đánh phụ nữ!” Cô gái kia lập tức lùi về sau té ngã trên mặt đấy.
Mọi người bắt đầu lộ ra sắc mặt bất an
lo lắng, cô dâu chú rể đứng bên cũng tỏ ra khó xử, thật muốn chạy qua
khuyên can nhưng lại bị vẻ mặt khủng bố của Trần Diệu Thiên doạ sợ. Anh
đánh cho người đàn ông kia quỳ rạp xuống đấy, bồi thêm một cước nữa
khiến anh ta bị đá vào góc tường, âm thanh lạnh lùng vang lên “Dọn dẹp đi.” Ngay sau đó đột nhiên có một người đàn ông mặc đồng phục, động tác cực
kỳ thuần thục đem người đàn ông kia nâng lên, nhanh chóng biến mất khỏi
đại sảnh, cùng lúc đó những người khác nhanh chóng thu dọn những thứ hỗn độn vương vãi trên đất.
Có lẽ vì mọi thứ diễn ra quá ngắn nên
tất cả rất nhanh khôi phục lại trạng thái bình thường, giống như chưa
từng phát sinh chuyện gì.
Cô dâu chú rể vẫn nhiệt tình đón tiếp
mọi người, Trần Diệu Thiên xoay người đi đến trước mặt tôi, kéo tay tôi
đi ra ngoài. Bước chân của anh rất nhanh khiến cả người tôi lảo đảo,
thiếu chút nữa ngã sấp xuống, khi anh dừng lại tôi vừa kịp thở ra đã bị
anh trực tiếp ôm lên.
“A a anh làm gì a…” Tôi vội nắm chặt lấy áo anh, anh không nói gì, thậm chí còn không thèm nhìn tôi, tiếp tục bước đi ra ngoài. Qua bờ vai anh tôi nhìn thấy Lí Minh
Ngôn, Lưu Tuệ đang nói gì đó với anh, khoảng cách giữa hai người quá
gần, tay cô ấy còn kéo kéo tay anh… Lúc này, tầm mắt của a