hoặc nói nhỏ hoặc cười nói, chỉ có một mình tôi đứng ngốc
như vậy. Lí Minh Ngôn vừa đi khỏi là tôi nhưng lại cảm thấy mình đứng ở
nơi này thật là dư thừa thật là trống trải. Giống như là một cái quán
nhỏ bị đặt kế bên một cái nhà hàng thật xa xỉ!!!
Càng nghĩ càng xấu hổ, càng xấu hổ lại càng không biết tay chân nên đặt
chỗ nào. Kỳ thật tôi cũng muốn tìm người nói chuyện để mình thoạt nhìn
chẳng phải ngốc nghếch, nhưng mà tôi chẳng quen ai cả. Hơn nữa bọn họ
đều có vẻ bận rộn như vậy, trò chuyện với nhau thật vui, làm cho tôi có
thể không biết xấu hổ mạo muội tiến lên. Trong lúc vô tình thì đại sảnh
truyền đến một tiếng cười quen thuộc. . . . . . Trần Diệu Thiên, đúng
rồi, tôi quen với anh!
Xoay người, liếc mắt một đã thì thấy anh ngay, đồng thời cũng thấy được
Lưu Tuệ. Cô ấy không biết khi nào thì đã gia nhập vào đám người trẻ tuổi đằng kia, đứng ở bên người Trần Diệu Thiên, vừa cười vừa nói cô ấy
thường thường làm ra biểu tình vui đùa ầm ĩ hoặc là giận dữ đánh anh vài cái. Mà Trần Diệu Thiên cũng một bộ dạng cợt nhả hào phóng không kềm
chế được lưu manh.
Xoay người, liếc mắt một đã thì thấy anh ngay, đồng thời cũng thấy được Lưu Tuệ. Cô ấy không biết khi nào thì đã gia nhập vào đám người trẻ tuổi đằng kia, đứng ở bên người Trần Diệu
Thiên, vừa cười vừa nói cô ấy thường thường làm ra biểu tình vui đùa ầm ĩ hoặc là giận dữ đánh anh vài cái. Mà Trần Diệu Thiên cũng một bộ dạng
cợt nhả hào phóng không kềm chế được lưu manh.
Tôi đột nhiên không nghĩ được gì, tôi
không muốn đối diện trực tiếp với Lưu Tuệ, một mặt vì tôi cảm thấy đứng
trước cô ấy tôi luôn thua cuộc, rối tinh rối mù, thậm chí cả dũng khí
ưỡn ngực ngẩng cao đầu cũng không có. Hơn nữa cũng không muốn đánh thêm
một đòn tâm lý nữa vào Trần Diệu Thiên, thế nhưng lại quẫn bách đảo mắt
nhìn quanh để tìm anh, không biết sao lại cảm thấy mình xấu xa đến mức
không thể tưởng nổi!
Tôi im lặng lùi đến một góc, một mình
trốn trong một góc tối không mấy người chú ý đến, lại nhớ đến đôi chân
đang sưng lên, khó chịu cực kỳ, tôi thật muốn đem giày cao gót vứt đi,
sau đó đặt mông ngồi xuống nghỉ ngơi cho rồi. Đương nhiên cái này chỉ là suy nghĩ của tôi, trong hoàn cảnh này tôi cố gắng để mình trở nên trong suốt, thật sợ không thể làm đúng quy củ.
Nếu giờ phút này tôi đang mặc một chiếc
áo ngủ, dùng tư thế thoải mái nhất nằm trên giường chơi máy tính, trong
tay còn có một đống đồ ăn vặt thì có phải hạnh phúc không a.
Chết chết chết, tôi sao có thể không có
tiền đồ như vậy, thật không lịch sự! Về sau còn làm vợ của Lí Minh Ngôn
a, cần phải quen với những hoàn cảnh này, cái này chính là bước đầu làm
quen thôi! Quả thật tôi thật sự muốn tìm một nơi không có tiếng ai cười
cười nói nói, tôi mệt quá rồi a, nếu đây là nhà tôi và tôi đang trên
giường thì có khi tôi đã đạp gẫy cả khung giường cũng nên.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy có thể vui vẻ
cười thoải mái là hạnh phúc biết bao, trong cái áp lực nặng nề này, rõ
ràng là muốn cười thật to nhưng lại phải kìm lại, giả bộ nghiêm túc đứng đắn, ôi thật là nhàm chán a!
“A. . . . . .” Tôi vừa
qua ra thì đúng trúng một người, tôi định lên tiếng mắng, nhưng rồi lại
vội vàng đè nén tất cả, người mà tôi mới đụng, thật là không khéo léo gì cả, chẳng biết nam hay nữ mà lại nhu nhược như gậy trúc thế, hình như
trong tay còn có một dĩa điểm tâm. Cái người chẳng biết nam nữ kia bởi
vì bị cơ thể mạnh mẽ của tôi đụng phải, liền chúi người ngã xuống, tôi
đưa tay định giúp người đó ổn định lại cân bằng, ai ngờ gót chân thấy
trơn trơn, cả người cũng ngã xuống…. Trong nháy mắt tôi ngã thật, tính
là ổn định lại cân bằng rồi đứng lên, ai ngờ vị chả rõ nam nữ kia lại
thét một tiếng chói tai, khiến tôi thấy thật có lỗi, bản thân sao lại
không cẩn thận, để rồi còn đè người ta thế này, chỉ có điều người đó la
lớn như thế khiến tôi có chút hoảng, không cách nào lấy lại bình tĩnh,
vậy là càng la lớn hơn! Mà món điểm tâm trong tay người đó cứ thế ụp hết ngực tôi ….
Tôi tuyệt vọng nghe tiếng đồ ăn rơi lên
ngực mình, tiếp sau đấy là tiếng chiếc đĩa bị rơi vỡ trên sàn. Giờ phút
này tôi thật sự tin, ông trời đúng là rất thích bắt nạt những người
thành thật, nên mới tạo ra cái tình huống khiến người ta cảm thấy vui
quá hoá buồn thế này. Mặt tôi đỏ ửng lên, bất đắc dĩ lồm cồm bò lên khỏi người đó. Mới đứng dậy được một nửa thì có ai đó đứng đằng sau túm lấy
tay tôi mạnh mẽ đẩy tôi ra đằng sau, sau đó cẩn thận bế người bị hại
lên.
Tôi lại té ngã trên đất, quả thật cái
này cũng không có gì, da thịt tôi nhiều mỡ có ngã cũng không đau, có
điều trước mặt tôi dần dần xuất hiện một vài gương mặt quen thuộc với
những biểu hiện khác nhau chạy đến trước mặt tôi…. tôi…. thật sự không
chịu nổi a..a..a!
Lí Minh Ngôn sớm không đến muộn không
đến, vì sao cứ lựa đúng lúc tôi đang xấu mặt lại xuất hiện, anh muốn em
chết cho anh xem đúng không?!
Trần Diệu Thiên đứng ở ngoài nhìn mọi người nháo loạn không được sao, sao cũng lại chạy đến góp vui??!!
Lưu Tuệ vì sao phải chạy theo phía sau
Trần Diệu Thiên, tôi nh