Pair of Vintage Old School Fru
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324181

Bình chọn: 7.5.00/10/418 lượt.

n mỹ như một bộ phim, hoàn mỹ làm cho người ta nhịn không được suy nghĩ bất định. Kỳ thật thực chất là vi anh thân là trưởng lớp nên quản lý trật tự lớp thôi. Sau lại tôi lại

vẫn không hiểu. Nhưng một chút miên man bất định này làm cho khoảng thời gian u ám của tôi thêm một chút sắc thái.

Nhưng mà hiện giờ, Quách Chân Tâm là một nữ thanh niên lớn tuổi bị thúc

giục kết hôn, là một nữ thanh niên náo nhiệt sống cho ra cuộc sống của

mình, là nữ thanh niên xã hội vì tương lai mà lao lực bôn ba. Tôi còn

cần một cái tinh thần ảo tưởng như thế không? Gặp lại Lí Minh Ngôn, anh

đột nhiên xuất hiện rồi lại mất tích mà không hiểu, đều đó đủ để thuyết

minh anh không có chút cảm tình với tôi. Như lần mà này ở sân bay, trong mắt người khác tôi đáng thương tôi hoang đường tôi buồn cười, tôi còn

có thể tha thứ cho nó để cho nó trình diễn vài lần nữa sao?

Đủ rồi. Thật sự đủ lắm rồi.

Chiếc đồng hồ Omega kia vẫn im lặng nằm ở ngăn kéo của tôi, có vài tôi

thầm nghĩ mình phải điện thoại hẹn Lí Minh Ngôn ra, sau đó đem món quà

này trả lại cho anh, nhưng cứ do dự mãi ngay cả dũng khí xin anh tí thời gian cũng không có. Tôi nghĩ hay chờ anh hẹn tôi đi, nhưng anh chậm

chạp chẳng hề thấy động tĩnh. May mắn là mấy ngày nay bắt đầu lên xe

huấn luyện , ngày mới cũng không chán là mấy. Tôi đột nhiên lại sinh ra

một cảm giác khủng hoảng, thời thanh xuân đây tôi không thể nhàn nhàn

tản tán vượt qua a. Mẹ tôi ở một bên thúc giục tôi tìm công tác, lớn thế này rồi mà còn làm con sâu ăn bám ba mẹ thế này mà tôi cũng không biết

xấu hổ. Nhưng mà hiện giờ tôi đã không dám ôm hy vọng gì với Lí Minh

Ngôn nữa rồi, nếu kết quả cuối cùng là không có khả năng, vì sao tôi

phải ở lại gia hương làm tăng phiền não cho mình?

Hôm nay Lí

Minh Ngôn mất tích nhiều ngày bỗng nhiên gọi điện thoại cho tôi, anh hẹn tôi tham gia một buổi party tối. Ngữ khí của anh vẫn ôn nhuận nhu hòa

như cũ, nhưng trong nháy mắt buông điện thoại xuống tôi quyết định, đêm

nay sẽ đem đồng hồ trả lại cho Lí Minh Ngôn, sau đó chỗ của chị ở một

thời gian, về phần học lái xe cái gì đó chờ có lòng thanh thản nhàn rỗi

rồi trở về học tiếp.

Chạng vạng khoảng hơn năm giờ, Lí Minh Ngôn lái xe đến nhà tôi, anh mặc

tây trang mang giày da, tinh thần chấn hưng, khí phái bất phàm. Anh

không chỉ ăn mặc ngăn nắp sáng sủa mà còn mang đến cho tôi một bộ lễ

phục dạ hội. Tôi vốn định nói không đi nhưng mẹ tôi đã hoan hỉ nhận quần áo, kéo tôi vào trong phòng mặc thử, miệng cười ha hả nói, “Người trẻ

tuổi đi ra ngoài hoạt động nhiều mới tốt.”

Đây là một bộ lễ phục Versace, màu bạc, kỳ thật tôi không thích hợp với

màu sắc cùng kiểu dáng này cho lắm, tuy rằng nó nhìn rất là cao quý xa

hoa, nhưng dáng người tôi là hơi béo, bởi vậy mặc vào càng thêm mập mạp . Tôi ở trong phòng mình không được tự nhiên đứng trước gương quay trái

quay phải, quả thực ngượng ngùng đẩy nửa cánh cửa ra. Mãi đến khi mẹ tôi thúc giục nhiều lần, tôi mới có dũng khi đi ra .

Tôi cúi đầu chậm chạp bước tới phòng khách, ở trong đầu điên cuồng gào

thét lần thứ một vạn tôi phải giảm béo a tôi phải giảm béo! Tuy nói mặc

vào thì mặc vào được thật nhưng ở chỗ lưng áo không có cảm giác thướt

tha gì cả, nhìn vào không thấy chỗ nào là thắt lưng hết! ==||| Lộ ra đôi chân trắng noãn mập mạp. Phía trước cổ áo khoét cực thấp, tôi vốn cũng

rất đầy đặn, cái này tốt lắm rồi, cảm giác hơn phân nửa bộ ngực mình đều lộ ra, đây rõ ràng chính là khiêu gợi trắng trợn rồi! Bảo tôi một đứa

con nít thuần khiết chưa thấy qua sóng to gió lớn làm thế nào mà không

biết xấu hổ đây! >”<

“Ôi, thì ra Chân Tâm của chúng ta gợi cảm như vậy!” Mẹ vừa thấy tôi đột

nhiên kêu lên, tư thế kia chẳng thua lưu manh huýt sáo là mấy, tôi xấu

hổ muốn chết.

“Đi thôi.” Lí Minh Ngôn đi tới, dắt tay tôi. Nhớ đến mình phải phân rõ giới hạn với anh, tôi lập tức rút tay về.

“Dì à, chúng con đi.” Lí Minh Ngôn dường như không có việc gì cùng mẹ

tôi cười cáo biệt. Mẹ tôi tự nhiên hăng hái lên, cứ như nhìn theo thủ

trưởng xuất hành. Tôi xoay người, mẹ đột nhiên nói nhỏ với tôi, “Con

gái, tự tin lên, đừng nhăn nhó như vậy! Nhìn con đi như vậy, mang giày

cao gót giống y như mang giày vải!” Lưng tôi cứng đờ, miệng mỉm cười

ngẩng đầu ưỡn ngực, bước chân nhanh hơn.

Hôm nay Lí Minh Ngôn tự mình lái xe mà là có một tài xế chuyên môn, hai

chúng tôi song song ngồi ở băng ghế sau. Tôi một cúi đầu liền nhìn thấy

tôi ăn mặc khiêu gợi, trong lòng cũng đừng không được tự nhiên gì cho

lắm! Tôi yên lặng kéo áo lên, từ trong bao lấy ra cái hộp đồng hồ kia,

đưa cho Lí Minh Ngôn, nói, “Đây là.. vẫn muốn trả lại cho anh.”

“Vì cái gì?” Anh khó hiểu nhìn tôi, không tiếp.

“Vì lễ vật này rất quý trọng , lấy quan hệ chúng ta em không thể nhận.” Tôi gục đầu xuống, nhẹ giọng nói.

Anh đột nhiên cười nhẹ. Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy anh có hưng

trí nhìn tôi. Khi bốn mắt nhìn nhau, anh cười cười mang theo chút bỡn,

“Vậy muốn quan hệ gì mới có thể nhận?”

Tôi đỏ mặt, nhìn ánh mắt có thâm ý khác cùng khuôn mặt tuấn tú của anh, những lời muốn nói thoáng chốc bay