n khác vỗ tay. Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Tôi nắm
chặt tay, cúi gầm đầu xuống. . . . . .
Bọn họ
diễn xuất hoàn mỹ được cô giáo tiếng Anh ngợi khen, thậm chí còn kêu các bạn khác vỗ tay. Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Tôi nắm
chặt tay, cúi gầm đầu xuống. . . . . . Không ai còn nhớ tôi là cùng Lí Minh Ngôn chung một tổ, ngay cả cô giáo chia tổ cô cũng không nhớ.
Những tổ kế tiếp cũng lục tục lên biểu diễn, sau hai tiết kết thúc, cô
giáo tiếng Anh lớn tiếng hỏi, “Còn tổ nào chưa lên biểu diễn không?”
Không ai lên tiếng, tôi đương nhiên cũng không lên tiếng. Tôi cúi đầu ,
cắn môi. Thật hy vọng giờ khắc này nhanh lên chút đi, sau đó tan học, cứ như vậy ai cũng không nhớ tới tôi, ai cũng sẽ không chú ý tới tôi, tôi
bị quên đi. Đây là sự dày vò duy nhất tôi đang kỳ vọng .
“Quách Chân Tâm còn chưa lên biểu diễn!” Giọng nói Trần Diệu Thiên đột
nhiên vang lên, ở trong phòng học yên tĩnh giống như trời đang trong
xanh đột nhiên vang lên một tiếng sấm sét. Lòng tôi run lên, cả người
đều giống như run run lên.”Quách Chân Tâm?” Cô giáo Tiếng Anh điểm danh. Tôi ôm lấy đầu, run rẩy đứng lên.
“Quách Chân Tâm, sao em không lên biểu diễn? Người hợp tác với em là ai?”
Tôi cắn môi không nói được một lời.
“Tối hôm qua trở về thì lo chơi không đúng không? Thành tích đã kém mà còn không có tính tự giác!”
Sau khi hết tiết tất cả mọi người hoan hô lao ra khỏi phòng học đùa
giỡn. Tôi cúi đầu ngồi ở vị trí cũ, nước mắt tí tách tí tách từng giọt
rơi trên bàn. Sợ bạn ngồi bên cạnh nhìn thấy, tôi lại lập tức ghé vào
cánh tay, dùng tay áo lau nước mắt. Vùi đầu khóc trong chốc lát tôi đột
nhiên nghĩ, Lí Minh Ngôn có thể lại đây giải thích với tôi hay không
nhỉ? Tưởng tượng như vậy, tôi lại không biết làm sao, vì thế tôi cố gắng giả bộ như không sao cả , tùy tiện lấy quyển sách lật xem, tuy rằng bên trong viết cái gì tôi cũng không biết.
Nhưng mà mãi đến buổi chiều tan học ngày hôm đó, Lí Minh Ngôn chẳng chủ
động đến nói với tôi một câu nào. Mà tôi bởi vì tối hôm qua một lòng một dạ chuẩn bị tiếng Anh, những bài tập khác không nào đâu có tâm trí để
làm. Khi tôi rốt cục đã viết xong bài tập kéo túi sách nặng nề đi ra
khỏi cổng trường thì trời chiều đều đã sớm ráng đỏ. Lúc này đã gần như
không có học sinh nào còn ở lại, mọi nơi dần dần trở nên tối hơn. Nghĩ
nghĩ tôi lại bắt đầu thương tâm, đi từng bước khóc từng bước.
Khi qua một cái hẻm nhỏ, tôi đột nhiên cảm giác hình như phía sau lưng
mình có một tiếng bước chân không xa không gần đi theo. Tôi sợ tới mức
quên khóc, càng quên thương tâm khổ sở, trong lòng lại nhớ tới chuyện
xưa mẹ tôi cứ kể hoài—— đây là một ông già chuyên môn bắt con nít đi bán . Càng nghĩ càng sợ, tôi hoảng hốt bỏ chạy, tôi chạy nhanh chân hơn
thì tiếng bước chân ở phía sau cũng đột nhiên nhanh hơn. Dưới chân một
tảng đá lớn chặn ngang đường đi, tôi hiên ngang té ngã, vừa vội lại đau
tôi rốt cuộc nhịn không được lớn tiếng khóc.
“Quách Chân Tâm, sao rồi?” Sau lưng truyền đến giọng nói rất quen thuộc
nhưng cũng thật chán ghét, là Trần Diệu Thiên! Cậu ta chạy lên trước
nâng tôi dậy, vỗ vỗ bụi trên người tôi. Tôi nao núng lui về phía sau,
tuy rằng tôi ghét cậu ta lắm nhưng cũng không dám quát to. Thật lâu sau, tôi ngừng khóc nhưng vẫn không biết nói gì nữa, câu tiếp theo là, “Sao
cậu lại ở trong này?” Cậu ta cứng lưỡi, quanh co nửa ngày, mới ấp a ấp
úng nói, “Tôi trở về có chút trễ. . . . . . Nhàn rỗi đi vòng vòng chơi. . . . . . Ai nha cậu quản tôi! Sao cậu lại ngốc như thế, chạy cái gì, đi
đường mà cũng đi không xong!”
Tôi cúi đầu xoay người tiếp tục đi về nhà. Chuyện giờ tiếng Anh tôi còn
nhớ kỹ đó, nếu không phải vì cậu tôi sẽ không mất mặt như vậy, tôi sẽ
không bị ai mắng, tôi sẽ không bị xấu hổ như vậy! Đều là cậu đều là cậu! Tôi hận! ! Tôi một bên ở trong lòng oán hận mắng cậu ta một bên cúi đầu đi đến phía trước. Mà cậu ta vẫn đi phía sau tôi mãi đến khi mẹ tôi đến trường đón tôi.
Khi tôi ngồi trên yên sau xe đạp, nhìn thấy Trần Diệu Thiên xoay người,
bóng dáng nhỏ gầy trong ánh hoàng hôn càng chạy càng xa, chiếc túi trên
theo bước chân rung động rung động. Tôi hung hăng trừng mắt cậu ta một
cái, sau đó … Ôm lấy thắt lưng mẹ tôi.
Trong khoảng thời gian rất dài sau đó, tôi đều có chút oán hận với Lí
Minh Ngôn. Thành tích giỏi thì thế nào? Trong nhà có tiền thì thế nào?
Đẹp trai thì thế nào? Có những cái đó mà anh có thể không nhìn tình
cảnh người khác sao? Sinh ra ưu tú là như thế này, lấy tư thế cao cao
tại thượng đối đãi với mọi người, ngay cả đi thu bài tập cũng mang theo
một cỗ ngạo khí. Xem đi, cho dù là được thầy cô giáo khen ngợi hết lời
nhưng Lí Minh Ngôn cũng vẫn như thế, anh không tôn trọng người ta. Tâm
tính đấu tranh giai cấp của tôi bởi vậy mà dâng lên điểm cao nhất.
Nhưng sau đó phát sinh một sự kiện hoàn toàn phá vỡ ác cảm của tôi. Đúng vậy, chính là chuyện sau bữa trưa ngày hôm ấy, anh xuất hiện đúng lúc
giải cứu tôi đang xấu hổ. Trong nháy mắt đó, tôi cảm giác anh chính là
thiên sứ của tôi. Như vậy nội dung hoà