XtGem Forum catalog
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324041

Bình chọn: 7.5.00/10/404 lượt.

cái gì mà khóc!”

Trần Diệu Thiên mở cửa WC, tiến vào trong sự kinh ngạc của mấy cô gái

đang đứng rửa tay ở bồn rửa tay. Tôi giật mình nhìn anh, anh đi đến

trước mặt tôi thô lỗ nhấc bổng tôi đứng lên, sau đó kéo tôi ra ngoài.

Tôi cố gắng giãy dụa nhưng không nề hà gì đến anh, bị anh một bước lôi

ra khỏi WC nữ.

Ở một chỗ rẽ không có người, anh dùng

sức hung hăng huỷ diệt nước mắt trên mặt tôi, sắc mặt nặng nề, tràn đầy

buồn bực trách mắng “Hắn ta không đi cùng em thôi mà em cũng khóc thế à! Không có hắn chắc em chết à!”

“Liên quan gì đến anh, tôi khóc chết hay không cũng không liên quan anh!” Tôi hắng giọng mắng, “Anh cút xa tôi ra một chút! Chết tiệt! Chết tiệt!” Tôi một bên dùng sức đánh anh một bên liều mạng chửi anh. Tôi thật là hận

thấu xương con người này. Mẹ nó, tôi còn chưa đủ thảm sao. Còn muốn bị

anh giễu cợt bỏ đá xuống giếng!

Sắc mặt anh lúc trắng lúc xanh, khó coi

đến cực điểm, thân thể tôi tự giác lùi dần về phía sau từng bước. Tôi

cùng quẫn điên cuồng mắng chửi anh “Tôi nói cho anh, Trần Diệu

Thiên, tôi chỉ cần thấy anh là chán ngấy. Nhìn thấy anh là tôi thấy bực

mình, anh chính là ôn thần, mẹ nó, tôi không biết đời trước đã gây nên

oan nghiệt gì mà giờ gặp phải anh! Toi ước gì anh chết quách đi, tốt

nhất đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!” {hana: *đạp đạp Chân Tâm*….nói Thiên ca thế hử}

Anh mạnh tay bắt lấy tay tôi, nhìn chằm chằm vào tôi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cắn răng nói. “Đi, Anh khốn kiếp, anh sẽ chết, mẹ nó, anh sẽ không bao giờ… để bị em coi thường nữa.” Nói xong anh vung tay bỏ tay tôi ra, xoay người bước đi, tôi mạnh mẽ lau nước mắt, hét với theo “Cảm ơn, đi từ từ, không tiễn!” Bóng dáng anh dừng lại một chút, sau đó lập tức khó khăn bước đi.

Tôi đứng im tại chỗ thật lâu, cuối cùng

có thể không khóc cũng không chảy nước mắt. Tôi trở lại WC, kéo đống

hành lý đáng cười kya, sau đó đi ra phía ngoài sân bay. Tôi biết tôi đối với Trần Diệu Thiên như thế là quá tàn nhẫn, nhưng hình ảnh chật vật

như vậy tôi thật sự không muốn để người khác nhìn thấy a.

Đi ra khỏi cửa, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi chíh là chiếc Ferrari màu đỏ quen thuộc, Trần Diệu Thiên đang đứng

tựa ở cửa hút thuốc. Tôi mới nhìn thấy anh, anh liền như có cảm ứng

ngẩng đầu nhìn về phía tôi. Hốc mắt anh hồng hồng, trong nháy mắt nhìn

về phía tôi thật giống một đứa trẻ bị vứt bỏ, bộ dạng đáng thương không

thể diễn tả nổi.

Lòng tôi không hiểu sao lại thấy khó

chịu, nhưng tôi vẫn quyết định xoay người, không để ý đến anh. Tôi đi

rất nhanh, nhìn thấy anh tôi lại cảm thấy mình đang đối mặt với tất cả

sự sỉ nhục của mình, làm tôi hận không thể biến mất luôn. Đằng sau

truyền đến tiếng bước chân, lòng tôi có cảm giác bất an, đột nhiên anh

nắm lấy tay tôi. Tôi muốn tránh đã bị anh ôm lấy, anh từ phía sau gắt

gao ôm lấy vùi tôi vào sâu trong ngực anh.

Tôi bị anh ôm không sao giãy dụa được.

Người đi đường ném cho chúng tôi những ánh mắt dò xét đánh giá, anh vẫn

ôm chặt không thả ra, ngược lại còn có phần chặthơn, khiến cả người tôi

đau nhức.

“Anh bị điên à! Mau thả tôi ra!”

Anh cúi đầu, đầu anh kề sát vào cổ tôi, giọng khàn khàn nói “Lí Minh Ngôn có thể cho em cái gì? Em nói cho anh biết… Anh sẽ cho em gấp

mười, gấp trăm lần, thậm chí gấp ngàn lần! Anh thích em, Tiểu Trư… anh

thật sự thích em từ rất lâu, lâu …”

Bên tai là hô hấp nóng rực của Trần Diệu Thiên, anh cúi đầu nên tiếng của anh gần sát người tôi, tôi ngẩn người, đột nhiên cười rộ lên, tôi…. quả thực…. cũng không biết nên nói thế

nào. Tôi dở khóc dở cười nói “Trần Diệu Thiên, anh cuối cùng là

bị bệnh thần kinh à? Có mười một cô vợ, hoa hoa công tử mà nói thích

tôi? Lại còn thích từ lâu nữa? Cáp, ha ha… cho xin đi, nếu muốn trêu

người thì cũng phải dùng biện pháp gì cho nó chuẩn chứ. Anh cho chúng ta đang đóng phim đấy à? Anh không phải muốn đóng vai diễn lãng tử quay

đầu điên cuồng yêu đương chung tình đi? Ôi ông trời của tôi ơi, anh hai

à, thật có lỗi, tôi thật không phải là cô bé lọ lem để anh tiêu khiển,

anh đi tìm người khác đi nha!”

Hai tay ôm láy người tôi đột nhiên cứng

ngắc, rồi dần dần buông ra, anh đi đến trước mặt tôi, bình tĩnh nhìn

tôi, trong mắt chỉ có bi thương và phẫn nộ. “Tiêu khiển? Mẹ nó, anh xem em là trò tiêu khiển bao giờ!”

Đột nhiên, anh nắm chặt tay tôi, áp lên ngực anh, sắc mặt tậm trung, trầm giọng nói rõ từng chữ từng từ “Quách Chân Tâm, em có thể coi thường tình cảm của anh, nhưng không cần nói

xấu nó. Anh nói cho em biết, trừ em ra, anh chưa bao giờ có tình cảm với bất kỳ cô gái nào!”

Yêu, thì ra tình cảm còn phân ra thật

với giả, thật sự là một hoa hoa công tử điển hình. Nhưng vì muốn giữ mặt mũi cho anh ta nên tôi không đem những lời này nói ra, có điều vẫn

không nén được khinh thường cười lạnh.

Anh đột nhiên ôm lất tôi, bất ngờ khiến

tôi không kịp phản ứng, đầu đã bị anh gắt gao ấn vào ngực, ngực anh kịch liệt phập phồng, khàn khàn nói “Không cần dùng loại ánh mắt ấy nhìn anh!”

Cằm anh để ở đỉnh đầu tôi, thật lâu sau, tâm tình hình như dịu đi, anh nói “Hiện tại không t