yện gì?” Tôi bị nhìn đến sợ hãi.
Cậu ta đi đến trước mặt tôi, ngồi xuống bàn học, ánh mắt vẫn như cũ nhìn chằm chằm vào tôi dò xét. Cậu ta cười nói “Tiểu Trư, em nói xem, tôi sao cứ nhìn thấy em đều cảm thấy vui vẻ a?” Tay cậu ta đột nhiên bẹo bẹo mặt tôi, vừa bẹo vừa cười “Đây là cái gì đây? Chẳng lẽ vì hai má Tiểu Trư đều hình tròn a?”
“Cậu…. cậu không làm khó người khác thì chết a!” Tôi tức giận gạt tay cậu ta ra, nhưng cậu ta vẫn trơ tráo như cũ, dù
tôi có dùng sức thế nào cũng không gạt ra được. Cho đến khi tay cậu ta
bị gạt xuống thì tôi cũng muốn tắc thở vì mệt a, đột nhiên ý thức được
tay mình đang nắm tay cậu ta, tôi thật nhanh ném tay cậu ta ra, cậu ta
cười gian tà.
“Cậu cuối cùng đến tìm tôi có chuyện gì?” Cảm giác bản thân bị đùa cợt, tôi bỏ mặc sự khó chịu trong lòng hỏi cậu ta.
“Nhớ em, đột nhiên muốn nhìn thấy em.” Cậu ta bước đến ngồi xuống giường, tôi kháng nghị nói “Ây, không cần ngồi lên giường tôi! đừng để ám mùi rượu lên giường tôi, buổi tối tôi không ngủ được.” Nghe vậy nhưng cậu ta lại cố tình nằm xuống, trực tiếp ngủ trên giường. Tôi muốn giết người!
Cậu ta là đại gia bình thường ngủ trên
giường to bảy tám người nằm, giờ còn đòi chiếm giường hạng hai của tôi,
đã nằm còn tâm đắc phát biểu “Giường của em, hơi nhỏ, hơi cứng.”
“Ai cho cậu nằm!” Tôi lườm cậu ta một cái, thật đúng là cái người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch!
“Lại đây.” Đột nhiên cậu ta gọi.
“Làm gì?”
“Lại đây.”
“Lại làm gì?”
Bên kia bắt đầu im lặng, trong phòng
không khí đột nhiên trở nên quỷ dị, đầy áp lực. Nuốt nuốt nước bọt tôi
đi đến bên giường, đá vào chân của cậu ta hỏi “Gọi tôi lại để làm gì?” Cậu ta đột nhiên ngồi dậy ôm ngang người tôi, trong khoảnh khắc tôi đã bị cậu ta ấn ngã lên giường. {hana: *che miệng cười gian hắc hắc}
“A, A, cậu….” tôi giận dữ nói “Đây là nhà tôi, cậu đừng nghĩ đến…”
“Để yên, Tiểu Trư.” Một bàn tay của cậu ta ôm chặt lấy người tôi, tay còn lại khẽ vuốt những
sợi tóc của tôi, ánh mắt cậu ta nhìn tôi vô cùng ôn nhu, ôn nhu như
nước, những giọt nước chứa đựng yêu thương.
Tôi không muốn hét lên vì không hi vọng
ba mẹ sẽ nhìn thấy cảnh này, dưới nhà còn có hàng xóm nữa, để họ nhìn
thấy cảnh này thì sự trong sạch của tôi coi như bị huỷ hoàn toàn.
Tôi cắn cắn môi, thấp giọng quát “Trần Diệu Thiên, Cậu đừng làm trò! Chúng ta hiện tại là người lớn, không phải là hai đứa trẻ con.”
Cậu ta vẫn dừng trên người tôi, hít sâu một hơi, đột nhiên đem mặt vùi lên vai tôi.
Thật lâu sau, từ sau cổ truyền đến giọng nói nhẹ nhàng khàn khàn “….Vì sao, vì cái lại thích Lí Minh Ngôn?”
“Này… này không vì gì, thích là thích…. a… cậu….” Cậu ta đột nhiên cắn lên cổ tôi, tuy rằng không đau nhưng vì bất ngờ
khiến cả người tôi run lên. Cậu ta tiếp tục cắn lên trên, trong cơ thể
tôi đột nhiên như có một luồng điện chạy qua, có một cảm giác thật ma
quái khiến cả người tôi không thể không chế được mà sợ run “Cậu… làm gì…” Lời vừa nói ra mới phát hiện bản thân mình giọng nói đang trở nên run run.
“Thật là nhạy cảm…” Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi, đáy mắt có ý cười không dễ nắm bắt, ôn nhu nói “Tiểu Trư của tôi đúng là bé ngoan.” Cậu ta lại nhẹ nhàng nói “Tiểu Trư, có khi nào đã cùng đàn ông hôn môi a?”
“Liên quan quái gì cậu! Thần kinh! Lưu manh! Biến thái! Tôi đánh chết cậu….” Tôi liều mạng muốn đẩy cậu ta ra lại bị cậu ta xiết chặt không thể nhúc nhích, tôi thật muốn gào lớn lên để gọi viện binh, nhưng lại cố gắng
nhịn xuống. Bà đây không lẽ không thể đấu lại người này sao!
“Không nói? Vậy để tôi tự mình thử.” Cậu ta đột nhiên chiếm lấy môi tôi, tôi liều chết cắn chặt răng, nước
mắt trào ra, trên đời này còn có người đáng thương hơn tôi sao….. ngu
ngốc, ở nhà mình mà còn bị người ta bắt nạt… thậm chí còn phải chịu đựng mà không dám la lên…. mẹ nó, tôi đời trước đã giết cả nhà Trần Diệu
Thiên sao!
“Em sao vậy? Đừng khóc, đừng khóc… Tiểu Trư ngoan, đừng khóc….” Cậu ta thấy tôi khóc lập tức buông miệng tôi ra, tay chân luông cuống lau nước mắt của tôi.
“Tôi ghét cậu…. Trần Diệu Thiên, tôi thật sự rất ghét cậu…..” Tôi vừa khóc vừa mắng “Cậu chỉ toàn bắt nạt tôi…. trước đây cũng thế, bây giờ cũng thế…. cậu dựa
vào cái gì mà hết lần này lần khác bắt nạt tôi… Mẹ nó, cậu chính là cái
đồ lưu manh…. vô sỉ…. tôi ghê tởm cậu….”
Tôi không ngừng nức nở, chửi mắng khóc
lóc, giống như tôi muốn đem toàn bộ nỗi ấm ức bao lâu bị khi đễ phát
tiết hết ra ngoài. Nhưng cũng không thể khóc lớn lên, sợ mọi người bên
dưới nghe thấy, khóc cũng phải nhịn, mẹ nó, thật khó chịu!
“Tôi sai rồi, là tôi sai rồi…” Trần Diệu Thiên một bên lau nước mắt cho tôi, một bên không ngừng giải thích “Tiểu Trư hãy tha thứ cho tôi…. tôi biết tôi sai rồi….. nếu không tôi viết
kiểm điểm cho em? Tôi viết một ngàn từ tự kiểm điểm? … Đừng khóc…. chị
à, tôi sai rồi…. xin em đừng khóc…. tôi là cây cỏ, em khóc khiến tôi đau lòng lắm….. Phải làm sao em mới hết khóc đây….”
Tôi nhất thời cố nén nức nở, lưu loát nói “Cậu lập tức rời khỏi nhà tôi, từ nay về sau không bao giờ…. không bao giờ được đến đây!”
Tôi nhất
thời cố nén