nức nở, lưu loát nói “Cậu lập tức rời khỏi nhà tôi, từ nay
về sau không bao giờ…. không bao giờ được đến đây!” “. . . . . . Đừng khóc. . . . . . mau lau nước mắt đi, ngoan. . . . . .”
“Tránh ra!” Tôi gạt tay hắn, tự lau nước mắt trên mặt mình, vừa lau vừa
mắng, “Anh mau cút mau cút mau cút!”
Trần Diệu Thiên nhìn tôi, một tay vỗ vỗ trán mình, “Rốt cuộc là em có bệnh là tôi có bệnh vậy!”
Hắn xoay người rời đi, vừa đi vừa rầu rĩ nói,”Nhiều cô gái đều muốn tốt với tôi, sao với đến gần em là tôi biến thành quỷ không biết nữa! Tôi
thật không rõ, tôi hiếm lạ điểm gì nhất của con heo này a~~!”
Nam nhân vô sỉ hạ lưu đáng khinh! Tôi ở trong lòng thầm mắng nhưng không dám ra tiếng. Nghe được tiếng bước chân hắn đi xuống lầu, tôi mới
thoáng nhẹ nhàng thở ra.
“Ai nha, phải đi sao? Sao không ở lại chơi tí nữa!” Âm thanh bà tám của mẹ tôi lại vang lên.
“Chân Tâm —— bạn học con đi về sao con không xuống tiễn? Chân Tâm ——
xuống đây tiễn bạn học —— Chân Tâm ——” tôi. . . . . . nếu không phải
hình tượng duy trì với một đống hàng xóm, tôi thực hận không thể rống
trở về, mẹ không thấy hắn có chân sao, cần con đưa tiễn à!
“Chân Tâm —— Chân Tâm ——” Lão thái thái liên tục kêu to không sợ mệt,
xem tư thế kia là không gọi được tôi thề không bỏ qua .
“Đến đây đến đây.” Tôi bất đắc dĩ trả lời đi xuống lầu. Trong phòng
khách, Trần Diệu Thiên buông tay làm biểu tình vô tội, rồi lại vẻ mặt
cười gian làm thật hận không thể đánh hắn một chút.
“Này Chân Tâm, bạn học của con nhìn sao quen mặt. . . . . .”
“Đúng vậy, hình như nhìn thấy ở đâu rồi. . . . . .”
“Tôi cũng thấy quen. . . . . .”
“A, đúng rồi, cậu ấy là ông chủ của Diệu Thiên! Tôi nhớ ra rồi!”
“Ông chủ của khách sạn quốc tế Diệu Thiên năm sao cao cấp?”
“Đúng đúng, chính là cậu ấy! Cậu ấy rất hay lên TV!”
Hàng xóm đột nhiên hưng phấn hẳn lên, tất cả đều đem sự chú ý đặt trên
người Trần Diệu Thiên, ngươi một câu tôi một câu khe khẽ nói nhỏ.
“Đi thôi đi thôi.” Tôi nhanh chóng nắm ống tay áo Trần Diệu Thiên, muốn lên dẫn hắn chạy lấy người.
“Chân Tâm!” Một vị đại thúc hàng xóm đột nhiên gọi tôi lại. Tôi quay đầu lại, “Vâng?” “Con là bạn học là của Trần tổng khách sạn Diệu thiên?”
Ông ấy thật cẩn thận hỏi , trong mắt có chút chờ mong lại có chút khiếp nhược. Tôi liếc mắt Trần Diệu Thiên một cái, hắn tự giác tiến lên một
bước, “Có việc?”
“Ai nha! Thật sự là ông chủ Trần a!” Vẻ mặt đại thúc mừng rỡ, ầy, khuôn
mặt thân thiện giống như gặp được huynh đệ thất lạc nhiều năm, còn thiếu một phen khóc lóc kể lể nữa thôi, “Không nghĩ đến ngài là bạn học của
Chân Tâm chúng tôi! Đều nói cảm tình bạn học là rất thân thiết ! Ông chủ Trần, ngài có thể giúp Chân Tâm hay không? Coi như là giúp mọi người
chúng tôi. Chúng tôi công dân bình thường không năng lực, chỉ có thể chờ bị người ta khi dễ, nhưng ngài lại không giống như thế, ngài xem ngài
là ông chủ có nhiều quan hệ, có thể hay không. . . . . .” Ông ấy cười vẻ mặt lấy lòng, hai tay có chút bất an xoa xoa. Nhưng hàng xóm khác cũng
lần lượt dùng vẻ mặt lấy lòng nhìn Trần Diệu Thiên.
Tôi. . . . . . Tôi hôn mê! Có thể đừng dọa người như vậy hay không! Vừa
mới còn nêu mục tiêu là đánh đuổi người lạ đảo mắt đã biến thành tập thể nịnh bợ xin giúp đỡ. . . . . . Tôi. . . . . .
Trần Diệu Thiên bước lên trước vài bước, đi đến trước mặt người nọ, nói, “Sao lại thế này, chú nói rõ ràng.”
Mọi người nhất thời ngươi một câu tôi một câu phía sau tiếp phía trước
hăng hái lên tiếng. Tôi cảm thấy nếu bây giờ tôi kéo Trần Diệu Thiên ra, về sau khẳng định nhất định sẽ nhận được vô số ánh mắt khinh bỉ của
hàng xóm.
Được rồi, là hắn tự mình muốn chạy đến nhà tôi, cũng là tự hắn bị hàng
xóm nhóm nhận ra, lại tự hắn muốn đi hỏi cẩn thận, cho nên, vô luận hắn
có giúp có hỗ trợ hay không, tôi cũng không cảm thấy mình thiếu ân tình
người khác! Càng không thể cảm thấy được mình lợi dụng hắn!
Tôi đi ra ngoài cửa, quyết định bỏ hắn trong nhà.
Trời đêm chỉ có vài ngôi sao thưa thớt, bầu trời thật là tối. Sự yên
lặng mênh mông vô bờ giống như đôi mắt thâm thúy của anh, nhìn như thật trầm ổn lại không nắm được tâm.
Lúc này anh hẳn là đang ăn tối với Lưu Tuệ? Ôn chuyện lại chuyện xưa
thật lâu thật lâu. Tôi nghĩ thầm trong lòng, một đôi tình nhân xa biệt
thật lâu, lần thứ hai gặp lại sẽ nói gì nhỉ? Gặp lại nhau là có cảm giác gì? Nếu hai người đều là độc thân, có thể nối lại tình xưa không?
Nhìn lên sao trời lại làm tôi tự dưng khó chịu, từng trận cảm giác vô
lực úp lại, tôi ngồi xổm xuống, vùi đầu vào gối.
“Làm sao vậy?” Đầu đột nhiên bị gõ, ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt
tươi cười của Trần Diệu Thiên, tôi lập tức đứng lên, nói, “Đi thôi.”
“Em không hỏi chuyện lúc nãy à?” Hắn kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi tạm thời … lướt qua hắn, ánh mắt thành khẩn, nói, “Tôi quả thật hy
vọng chuyện này có thể được giải quyết, nếu có anh hỗ trợ thì không còn
gì tốt hơn, nhưng nếu chuyện này làm anh gặp rắc rối thì tôi cũng không
phải không biết xấu hổ, càng còn không bàn đến chuyện ân tình.”
Hắn nhìn tôi cười rộ lên, cánh tay như đang định để