a hắn đập vụn ! Chính là, ngoài ý muốn, hắn cõng tôi lên mà
lại không chuẩn bị khởi động gì cả, cứ như vậy một đường vững vàng cõng
tôi tới phòng y tế. Dọc đường đi tôi là cỡ nào vô cùng đau đớn a vô cùng đau đớn.
Sau sự kiện đấy, Trần Diệu Thiên trở thành đại lực sĩ nổi tiếng của lớp
chúng tôi. Rất nhiều nam sinh còn muốn lãnh giáo bí quyết trở thành đại
lực sĩ của hắn, nghe nói là bởi vì hắn trước đây làm rất nhiều việc
nặng. Nhưng hắn còn nói, để hắn nổi danh thành đại lực sẽ nhưng vậy cũng vì nhờ tôi cái con heo mập này đè gãy thắt lưng. Tôi càng chán ghét
hắn, nhưng dù thế cũng không thể làm gì được hắn.
Kỳ thật bây giờ nhớ lại, lúc ấy hắn thật là đạo đức tốt giúp tôi một phen, tuy rằng tôi cũng không cảm kích.
Khi đó tôi cũng không có nghĩ đến, nếu Trần Diệu Thiên không xuất hiện
xung phong nhận việc, vậy tôi còn phải nằm ở sân thể dục bao lâu nữa.
Tự nhiên
gặp phải tình huống thế này không biết có thể xem như vận cứt chó không
nữa. Buổi sáng bảy giờ còn nằm trên giường, tự nhiên có một cuộc điện
thoại gọi đến, nói tôi đúng tám giờ rưỡi phải đến địa điểm thi. Rõ ràng
lúc trước không nhận được thông báo gì mà, hơn nữa danh sách thi kì này
không phải xác định rồi sao? Huống chi, người ta tham gia cuộc thi đều
là người nhà đưa đi, tôi vì sao phải đơn thân độc mã a? Tôi cũng không
biết cuộc thi tổ chức ở đâu nữa, chỉ nghe nói là thi hôm nay thôi. Bảy giờ rưỡi, điện thoại lại vang, Trần Diệu Thiên nói cậu ta đang ở trước cửa nhà tôi.
Tôi buồn ngủ đứng trước mặt cậu ta, cậu ta nhìn tôi cười, vẻ mặt sáng
lạn, nói, “Anh đưa em đi đến trường thi. Nếu đi xe bus phải đi từ lúc
sáu giờ, anh sợ em không đến nên trực tiếp đến đưa em đi, chỉ cần nửa
giờ.”
Tôi giống như mộng du gật đầu, sau đó quay về phòng tiếp tục rửa mặt thay quần áo.
Khi tôi rực rỡ từ trong phòng đi ra thì thấy cậu ta đang ngồi ở nhà tôi ăn bữa sáng mẹ tôi chuẩn bị!”Đến, uống một chén nữa.” Mẹ tôi thân thiện lấy cái bát không trước bàn cậu ta, lại đi múc thêm một chén nữa. Nhìn
thấy tôi đi tới, bà cười ha hả nói, “Con xem Diệu Thiên người ta thật
tốt, còn đến tận cửa đưa con đi thi.”
Tôi không nói gì ngồi vào trước bàn, bắt đầu rầu rĩ ăn bữa sáng. Mẹ tôi
còn ở bên kia ân cần tiếp đón người ta, tôi nhịn không được vỗ mạnh cái
bàn, nghiêm túc nhìn mẹ nói, “Mẹ, mười một! Mười một!”
Mẹ tôi buồn bực nhìn tôi, hơn nữa ngày mới tỉnh ngộ lại, nhưng sau đó vẫn
như cũ cười vẻ mặt gian trá, “Về sau một. Về sau một.” [Mamy này xì tin quá cơ >”<, ta thích ^^'>
“Một cái đầu á!” Tôi nhịn không được chửi bậy, Trần Diệu Thiên lập tức
cau mày nói, “Em sao có thể nói chuyện như vậy với dì chứ.” Mẹ tôi lập
tức tiếp lời, “Đúng đó, đứa nhỏ được nuông chiều đến hỏng rồi. Diệu
Thiên a, con không có việc gì phải giáo dục nó lại nha.” Cậu ta cười
cười gật đầu, “Vâng, được ạ .”
Không thể nhịn được nữa mẹ liếc mắt nhìn mẹ một cái, tôi nói với Trần
Diệu Thiên, “Anh không cần đưa tôi đi, tôi không đi thi .”
“Vì sao?”
“Tôi không chuẩn bị gì cả. Tôi làm sao biết đột nhiên sẽ thi. . . . . .
Tối hôm qua nói cho tôi biết, tôi còn có thể, còn giờ nước tới chân mới
nhảy. . . . . .” Tôi càng nói càng lo lắng.
“Không nói sớm, chuyện này đã có an bài rồi.”
“Cho nên nói không đi nữa. Anh ăn xong bữa sáng cũng có thể nên đi rồi đấy.”
“Đi.” Cậu ta chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liếc mắt tôi một cái, “Anh cùng em đến trường thi.”
Vì thế, ăn xong bữa sáng trong ánh mắt nhiệt liệt vui vẻ đưa tiễn của mẹ
tôi, tôi cùng Trần Diệu Thiên bước trên hành trình. Nói thật chuyện đêm
đó tôi cũng chưa quên, cho nên cho dù cậu ta cố ý đưa tôi đi thi, còn
tự động xin đi giết giặc giúp tôi đến trường thi, thái độ của tôi vẫn ôn hoà như cũ. Cậu ta cười trêu chọc nói, “Hắc, em gái, ai thiếu tiền em
à? Anh đây giúp em đi đòi nợ.” Tôi lườm cậu ta một cái, đừng tục chải
tóc.
“Ý, chẳng lẽ là anh thiếu em?” Tôi tiếp tục im lặng, cậu ta một người
nói với không khí mà cũng nói hăng say như thế.”Được rồi, anh đây lấy
thân gán nợ, thế nào?” “. . . . . .” “Biến, đừng vụng trộm phá hủy nha.” Người này thật là huyên náo!
Tới địa điểm thi, chiếc xe Ferrari màu đỏ đi vào, nhất thời thu hút ánh
mắt của vô số người, khi xuống xe cũng có loại cảm giác bị vạn chúng chú mục, tôi chỉ hận là lúc ra khỏi nhà sao lại không có mang theo kính
râm. Đối mặt với những người xem tôi thật sự hổ thẹn, bởi vì từ trên xe
thể thao cao cấp đi xuống tôi sự khó coi, chẳng có chút khí phái nào cả. Còn Trần Diệu Thiên thì mười phần giống ăn loại chơi trác táng.
Khi tôi cúi đầu đi theo sau Trần Diệu Thiên tự nhiên nghe được một cô
gái thật kích động nói với cô bạn kế bên, “Kẻ có tiền thật là ngông đấy, đi thi còn mang theo bảo mẫu!” Tôi khóe miệng co rúm, tăng nhanh tốc độ cùng Trần Diệu Thiên sóng vai đi trước.
Đứng ở bên ngoài phòng thi ở lầu 4, Trần Diệu Thiên kêu tôi ở đại sảnh
chờ cậu ta, còn mình hình như là đi làm cái gì thì phải. Không tới chốc
lát, ban giám khảo đã đi ra tuyên bố danh sách người vào thi kế tiếp,
cậu ta cũng lấy chứng minh nhân dân ra để đối chiếu rồi đi