Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323795

Bình chọn: 7.00/10/379 lượt.

rồi.” “Đúng vậy, tính tình cậu ta là vậy đấy…” “Ai, hay là vợ cả của cậu ta đến a?” Có người đột nhiên lên tiếng trêu đùa, không khí lập tức trở nên thoải mái hơn.

Bọn họ buổi tối nói muốn cùng ăn cơm, tôi từ chối. Lưu Tuệ cũng nói có việc và từ chối, sau đó cô ấy nói với Lí Minh Ngôn “Em không đi xe đến, anh đưa em về đi.”

Bọn họ buổi tối nói muốn cùng ăn cơm, tôi từ chối. Lưu Tuệ Nga cũng nói có việc và từ chối, sau đó cô ấy nói với Lí Minh Ngôn “Em không đi xe đến, anh đưa em về đi.”

Lí Minh Ngôn khó xử nhìn tôi, tôi vội vàng nói “A, không sao không sao, em có thể tự mình đi xe về, dù sao cũng không xa.”

Vì thế, cuối cùng mỗi người một ngả.

Hiển nhiên đây là một lần hội tụ rất

không thành công và vui vẻ, Mà ý định ban đầu của tôi đã chết ngỏm từ

trong trứng nước, lát nữa về nhà nhìn thấy bộ dạng buồn bã của cha mẹ,

tôi thật sự không có cách nào thoát khỏi sự áy này. Rõ ràng có một cơ

hội tôi lại trơ mắt để cơ hội trôi qua.

Ăn cơm tối xong một đám hàng xóm tự động lấy nhà của tôi làm trung tâm căn cứ cách mạng. Không nghĩ tới mẹ tôi

không chỉ mạnh mẽ mà còn có khí chất làm lãnh đạo a. Nhìn thấy bộ dạng

phẫn nộ không chịu nổi của bọn họ tôi càng thêm ngượng ngùng. Trong đám

người đó có người nói không khác gì Lí Minh Ngôn đã nói. Công ty kia cậy mình là công ty lớn ỷ thế hiếp đáp người khác. Mọi người bàn bạc cả nửa ngày cũng không tìm ra phương án nào thích hợp, lúc này thậm chí có

người nói, chờ khi khu nhà phía trước xây dựng xong họ sẽ thử dò ý chủ

nhà xem có thể thuê tôi để làm người quản lý không. Không khí nàng lúc

càng nặng nề

Đúng lúc ấy tiếng điện thoại đột nhiên

vang lên. Lấy điện thoại từ trong túi ra, không có tên người nhưng số có vẻ quen. Ai a? Tôi nghi hoặc nhấc máy.

“Đang ở đâu….” Thanh âm trầm thấp truyền đến, là Trần Diệu Thiên.

Không đợi tôi trả lời, cậu ta nói “Tôi muốn gặp cậu…” Giọng nói khàn khán lại có chút hỗn độn, giống như vẫn còn hơi men.

Tôi đi đến phía kia của phòng khách, thấp giọng nói “Tôi ở nhà, đang buổi tối mẹ tôi sẽ không cho ra ngoài.”

“Tôi muốn gặp cậu….” Cậu ta lập lại.

“Ngại quá, mẹ tôi thật sự không cho…” “Tôi muốn gặp em!” Cậu ta đột nhiên hét lên, trực tiếp chặn lại lời tôi.

Cậu ta khiến tôi giật mình sửng sốt, mãi một lát sau tôi vẫn không biết nói gì “Tôi… này… tôi…”

“…..Tôi muốn em… tiểu Trư… tôi muốn em….” Bên kia truyền đến tiếng nỉ non nho nhỏ, tựa như một cảm giác hỗn loạn đau đớn.

“…” Còn không biết nói

gì điện thoại đã bị cắt đứt, tôi nhẹ nhàng thở ra, tám phần là người này uống quá nhiều nên hồ đồ, suy nghĩ một lát rồi tôi mang điện thoại cất

đi.

Phòng khác vẫn đang có một đám hàng xóm

tiếp tục ca những bài ca buồn chán. Tôi ngồi một bên nghe mọi người nói

chuyện, trong lòng vẫn bị bóng ma của sự áy náy bao phủ, giống như

chuyện mọi người đang nói không liên quan đến tôi.

Ngồi càng lâu càng thấy buồn chán, tôi

quyết định về phòng, đúng lúc này chuông cửa lại vang lên, mẹ tôi lập

tức đi mở cửa, tôi xoay người lên tầng, vừa đến cầu thang đã nghe thấy

giọng nói quen thuộc “Xin hỏi, Quách Chân Tâm có ở nhà không?”

….Trần Diệu Thiên, sao cậu ta lại đến đây?

“Có a, cậu là ai?” Mẹ tôi thanh âm nhất thời trở nên hưng phấn.

“Cháu là bạn học cũ của cô ấy, dì à, cháu muốn gặp Chân Tâm, có được không ạ?” Lời cậu ta nói thật nho nhã và tràn ngập thành ý.

“Tất nhiên rồi, vào đi vào đi.” Mẹ già nhiệt tình đón tiếp, tôi hít một hơi thật sâu lập tức tiếp tục đi lên.

“Chân Tâm.. bạn con đến này… Chân Tâm..” Mẹ gia thét lên.

Tôi…. tôi…!!

“Vừa rồi còn ở đây mà, chắc là nó lên phòng mở nhạc lớn quá nên không nghe thấy tiếng gọi.” Mẹ già giải thích với cậu ta, nghe giọng thôi cũng đủ hình dung bộ dạng hởn hở của mẹ già. Tiếp theo mẹ già nói một câu khiến tôi ngã ngửa, “Cháu lên trên đấy tìm nó đi, cũng tại hôm nay trong nhà đông người, không tiện, hai đứa cứ nói chuyện trong phòng đi.” {hana: *bật ngón cái* bà mẹ này teen nha}

“Cảm ơn dì.” Giọng của cậu ta cũng thật là hớn hở.

Tôi rón rén chạy ngay về phòng mình,

trong chốc lát tiếng của câu ta ở bên ngoài vang lên, tôi giả bộ chậm

rãi ra khỏi phòng, đi vào hành lang, kinh ngạc nhìn cậu ta “Sao cậu lại đến đây?”

Trần Diệu Thiên ngẩng đầu, nhìn tôi cười tươi sáng, đẹp như có hoa nở khắp nơi vậy. Cậu ta bước hai ba bậc thang một tiến đến trước mặt tôi, tôi lùi dần từng bước, cậu ta tiến từng

bước, cúi đầu nhìn tôi, ý cười trên mặt càng lúc càng sâu nói “Mẹ em thật tốt.”

Tôi xoay người đi về phía phòng mình, cậu ta đi theo phía sau tôi, đột nhiên buông một câu “Nếu thành mẹ của tôi thì tốt rồi.” Bước chân của tôi bước hụt, thiếu chút nữa chân dẫm vào nhau.

“Cậu có chuyện gì?” Tôi ngồi vào ghế bên cạnh bàn học, quay đầu nhìn cậu ta, buổi chiều còn đột nhiên điên điên nổi bão, sao lúc này còn đến tìm tôi?

“Không có chuyện gì thì không thể đến?” Cậu ta khoanh tay cười khanh khách nhìn tôi, cái đầu cao lớn dựa lên cạnh cửa.

Cậu ta đi vào phòg, vừa đi vừa nhìn tôi

cười, cậu ta thoạt nhìn không hề mang theo men say, hình như chỉ mang

theo chút hơi rượu.

“Cuối cùng là có chu