hế nào nhỉ, người xấu không phải có lỗi, cái lỗi ở đâu chính là mang vẻ xấu xí đi doạ người.
Nhìn nửa ngày không biết nói cái gì, tôi đành lựa chọn một bài hát thời gian này tôi nghe đi nghe lại “Tâm sự cô đơn.” Đối với người không có tự tin đứng trên sân khấu như tôi thì chỉ dám đứng ở gần màn hình thấp giọng hát.
“Trời mưa, em đứng bên khung cửa rơi nước mắt.
Mọi người trên đường nhìn hạnh phúc hơn em.
Dù cô đơn đến thảm hại cũng hẫn muốn bên cạnh anh.
Cùng nhau bước qua mùa hè nóng bỏng.
Em biết đấy không phải cảm giác của anh
Nghĩ đến đôi mắt anh.
Đôi khi em ước anh hay đối xử với em tệ một chút.
Ảo tưởng của chúng ta không thể nào là vĩnh viễn.
Yêu anh là tâm sự cô đơn.
Không hiểu nụ cười của anh.
Chỉ có thể giống bông hoa quỳnh.
Ban đêm lặng lẽ kiên trì.
Yêu anh chính là tâm sự cô đơn.
Hi vọng tình yêu của anh là chân thật.
Vẫn yêu anh.
Dùng phương thức của riêng em….”
{hana: lời bài hát này hana chém hơi quá tay, nếu không hay đừng trách nhé *cười*}
Hát đến mức
giọng tôi đã hơi nghẹn ngào, màn hình trước mắt cũng trở nên mơ hồ, có
điều đừng lo, ca từ của bài này tôi sớm đã thuộc lòng. Quan trọng hơn
chính là, nếu tôi khóc bọn họ sẽ phát hiện ra, sau đó Lí Minh Ngôn cũng
sẽ phát hiện ra tôi điên điên cuồng cuồng học người ta “Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.” Không phải là doạ người đi.
“Trong lòng anh em có đặc biệt chút nào không.
Chỉ sợ anh là không phát hiện ra có em ở bên.
Em đoán không ra cảm giác của anh.
Tất cả chỉ được lưu giữ trong đôi mắt đen sâu thẳm.
Đôi khi em ước anh hay đối xử với em tệ một chút.
Ảo tưởng của chúng ta không thể nào là vĩnh viễn.
Yêu anh là tâm sự cô đơn.
Không hiểu nụ cười của anh.
Chỉ có thể giống bông hoa quỳnh.
Ban đêm lặng lẽ kiên trì.
Yêu anh chính là tâm sự cô đơn.
Hi vọng tình yêu của anh là chân thật.
Vẫn yêu anh.
Dùng phương thức của riêng em….”
Hát hết hai
lượt, tôi âm thầm lau đi nước mắt đang dâng lên khoé mắt, lúc này mới
phát hiện trong phòng im lặng nhe tờ, sau đó nháy mắt tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên. Bọn họ đều khen tôi hát rất hay, ngay cả Lưu Tuệ cũng
cười nói “Thật không nghĩ cậu lại hát hay như vậy.”
Cô quay đầu nhìn Trần Diệu Thiên “Thật quá đáng nha, hát hay như thế mà cũng không vỗ tay.”
Trần Diệu
Thiên cúi đầu ngồi ở sô pha, tự rót cho mình một ly rượu, lắc qua lắc
lại, đưa đến bên môi, một hơi uống cạn, sau đó lại tiếp tục rót cho mình ly khác. Anh hoàn toàn không nghe thấy lời Lưu Tuệ nói, anh còn đang
đắm chìm trong thế giới của ca khúc kia, khoé môi khẽ nhếch ngập ý giễu
cợt.
Tầm mắt tôi
lưu chuyển, chuyển đến chỗ ngồi của Lí Minh Ngôn. Mà anh cũng đang nhìn
tôi, đôi đồng tử sâu và đen toả ra một tia ôn nhu.
Tôi không
biết nên dùng vẻ mặt e lệ khẩn trương cúi đầu hay là tự ti khiếp đảm
tránh né ánh mắt anh, vẫn cứ như vậy hào phóng thản nhiên nhìn anh, tuỳ ý anh dò xét tình cảm của tôi với anh.
Cuối cùng,
tôi đem tầm mắt chuyển xuống người anh, tôi chợt nghĩ, nội tâm tôi trải
qua bao nhiêu chuyện, khi vui khi buồn, khi khóc khi cười, tất cả cũng
đều là vì anh, cũng vì anh mà tôi nếm qua cảm giác chờ đợi và mất mát.
Tôi và Lí
Minh Ngôn bởi vì lần gặp mặt mới có thể liên hệ lại với nhau, bỏ qua
chuyện yêu đương, tuy rằng anh cũng không nói để tôi là bạn gái anh, có
điều anh vẫn giữ liên lạc, chúng tôi vẫn có một chút quan hệ như thế, ít nhất cũng là bạn bè.
Tôi sao phải vì bạn gái trước của anh mà phải đóng vai người thất tình? Chẳng lẽ tôi không đánh mà đã bại sao?
Quyết tâm
của tôi đâu? Dũng khí của tôi đâu? Không phải là đã nói, mặc kệ có thể
thành công bình thản ở anh hay không thì tôi cũng chỉ cần cố hết sức là
được sao, sẽ không còn cảm thấy tiếc nuối sao?
Chẳng lẽ vì
cô gái sáng chói kia đang không có chừng mực nhìn vào anh, nghĩ về anh
mà làm tôi không dám tiến đến sao. Tất cả đủ loại tốt đẹp, chỉ có thể
diễn ra trong ảo tưởng của tôi….
Cảm giác khoái hoạt này yếu ớt và mong anh đến đâu.
Tôi đứng dậy đi đến phía Lí Minh Ngôn, đón lấy ánh mắt của anh.
Lúc này đây hình như anh có chút không tự nhiên, anh mỉm cười, vẻ mặt lại có chút cứng nhắc, lại liên tục vuốt vuốt tóc.
Tôi ngồi
xuống bên người anh, ôm lấy ống tay áo của anh muốn nói với anh rằng
chúng ta có thể về trước không. Lời còn chưa nói ra bên kia đột nhiên
tuôn ra một tiếng nổ!
Trần Diệu
Thiên mạnh mẽ ném chai rượu thuỷ tinh xuống sàn, thuỷ tinh vỡ bắn tung
toé, chất lỏng màu đỏ sẫm loang lổ trên sản…. mọi người giật mình, không ai nói gì, chỉ không hiểu nhìn cậu ta. Sắc mặt cậu ta trầm xuống, phút
chốc đứng dậy, một cước đã chiếc bàn xa ra, đống ly thuỷ tinh rơi xuống
đất, âm thanh thuỷ tinh vỡ vụn liên tiếp vang lên. Cậu ta dẫm lên đống
hỗn độn trước mặt, sắc mặt khó coi đến đáng sợ, thật nhanh rời đi. {hana:ed đoạn này là đang nghe rolling in the deep, trong bài có cảnh bát đĩa bị ném vỡ, hợp thật ha ha}
Cứ như vậy,
cậu ta như cơn lốc mang đến rồi bỏ đi không một lời, sau đó mọi người có cảm giác hụt hẫng, một lát sau, một số bạn của Trần Diệu Thiên giúp cậu ta giải thích “Cậu ta chắc say